Xét cho cùng, hôn nhân sẽ là gì nếu không có tình yêu đủ để người ta muốn cưới nhau?
bạn đang xem “Anh Sẽ Cưới Em Thêm Nhiều Lần Nữa ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Tình yêu đủ để cưới nhau không phải chỉ là những thứ hầm bà lằng, lãng mạn kiểu: Côa áy thật tinh tế! Cô ấy thông minh! Cô ấy biết điều! Cô ấy thật thà! Cô ấy ổn định! Cô ấy blah blah...
Xét cho cùng, tình yêu đủ để cưới nhau lại chỉ đơn giản là thứ tình yêu khiến người ta muốn gắn kết với nhau lâu dài và không hối hận.
Nó như một chiếc áo vừa vặn thay vì một chiếc áo sành điệu, hợp mốt hay đắt tiền.
Một chiếc áo vừa vặn.
Ở đó, sở thích, tính cách và phong cách sống có đóng góp gì không?
Nếu hai con người đó cùng sở thích, cùng tính cách, cùng phong cách sống thì có chắc cuộc hôn nhân đó bền vững không? Ai dám chắc xin giơ tay lên! Rồi, bây giờ thì cứ giữ tay như thế đã và nghe hỏi tiếp: Hôn nhân bền vững là do sở thích chung, tính cách chung, phong cách sống giống nhau phải không? Ai thấy lăn tăn không trả lời được thì bỏ tay xuống. Ai mỏi tay quá thì cũng bỏ xuống luôn.
Hôn nhân bền vững được là do điều gì?
Mr. 3X – người đã từng kinh qua một cuộc hôn nhân cho biết: Sở thích chung, tính cách chung và phong cách sống giống nhau chỉ có thể khiến cho cuộc hôn nhân đó hoàn hảo hơn chứ chưa chắc nó đã khiến cuộc hôn nhân đó bền vững. Bởi đã có những thứ đổ vỡ ngay cả khi hai người đó giống nhau trong sở thích, tính cách và phong cách sống. Bởi sở thích, tính cách và phong cách sống bản thân nó đã không phải là thứ bền vững. Có người hôm trước ghét nơi ồn ào, chỉ thích lang thang một mình hoặc đến những nơi chỉ có hai người với nhau. Nhưng hôm sau có thể thích mê đi sự ồn ã, cuồng nhiệt khi tham gia một buổi party. Có người tính cách sôi nổi, nhiệt huyết nhưng một cú ngoặt (chứ không phải một cú sốc) người đó bỗng khác đi. Phong cách sống cũng vậy. Mọi thứ đều thay đổi theo thời gian và môi trường họ sống. Và cả vì tình yêu của họ với đối phương. Vậy đến khi những thứ giống nhau mất đi thì họ sẽ còn lại cái gì để giữ cho cuộc hôn nhân ấy hoàn hảo như nó đã từng hoàn hảo? Và nếu không còn những thứ giống nhau ấy, họ có còn tiếp tục cuộc hôn nhân đó không? Hay anh sẽ say nắng một cô khác có sở thích, tính cách và phong cách sống giống anh hiện tại và cô cũng thế?
Mr. 2X phản biện: Nhưng nếu không có chung sở thích, tính cách và phong cách sống, hai người đó sẽ khó lòng chia sẻ với nhau đấy! Chồng khoái đi chơi xa, vợ lại chỉ thích ở nhà. Chẹp, thật là đáng sợ!
Mr. 1X: Tớ cóc biết! Chỉ biết rằng từ khi yêu tớ, cô ấy đã chăm chỉ đọc những cuốn sách tớ đọc. Còn tớ thì đã chịu khó ăn cơm không ngậm nữa, hẹn hò thì rất đúng giờ. Tớ nghĩ, khác nhaud dến mấy miễn là yêu nhau, họ sẽ tìm cách để có thể hòa hợp. Hòa hợp tự nguyện vì muốn đem đến cho nhau hạnh phúc chứ không phải bắt buộc để giữ tình yêu.
Hòa hợp. Mr. 2X và Mr. 3X hẳn sẽ giật mình đêm nay.
Bởi tình yêu còn là gì nếu hai người yêu nhau chỉ chăm chăm cho cảm xúc của bản thân mà không thèm đếm xỉa hoặc áp đặt đối phương phải sống như mình?
Bởi hôn nhân còn không nếu như ai cũng giữ rịt quan điểm về gia đình cho riêng mình mà bắt đối phương phải “giống như bố em”, “giống như mẹ anh.”
Bởi hôn nhân là một đứa trẻ nhỏ. Nó cần được lớn lên bằng sự nỗ lực xây dựng của cả hai thay vì như cỏ cây tự lớn rồi tự diệt. Bước vào hôn nhân, dẫu đó là Mr. 1X hay Mr. 3X thì đều như nhau. Bởi không ai có thể lấy kinh nghiệm của cuộc hôn nhân người khác (hoặc đã từng với người khác) để áp dụng cho bản thân cuộc hôn nhân này.
Bia hết rồi!
Trời se lạnh!
Về thôi!
Mr. 1X sẽ tiếp tục một trận rượu khác và vẫn nghĩ rằng: Sau này có gia đình rồi, đừng hòng vợ cho mình đi uống thế này nữa! Phải tranh thủ thôi!
Mr. 2X sẽ về nhà thủ thỉ với vợ rằng: Anh yêu em mỗi ngày mình sống bên nhau. Hôn nhân càng lâu năm sẽ càng như rượu rồng đượm. Anh sẽ say em!
Mr. 3X sẽ về nhà trong hơi men và bật khóc vì y đã từng có một mái ấm để rồi giờ đây, y chỉ còn lại một mình.
Và sáng hôm sau, ba Mr. ấy sẽ lần lượt súc miệng và ăn sáng bằng những điệp khúc quen thuộc xoay quanh một chữ VỢ.
Nghĩ về hạnh phúc
Đọc lúc giao thừa
Có lẽ, sẽ nghĩ thật nhiều về Hạnh Phúc vào thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Cứ tưởng tượng ra, lúc ấy, bên Hồ Gươm, nhìn pháo hoa rực rỡ, chúng mình sẽ nắm tay nhau và nghĩ về Hạnh Phúc, em nhé!
Nghĩ về Hạnh Phúc là khi chạm tay vào chiếc nhẫn cưới để biết rằng cuộc đời của chúng mình đã có một cam kết gắn bó. Dù có thể, lời cam kết đó có đôi lần khiến chúng ta bật khóc như một đứa trẻ vừa bị ức hiếp. Thì lời cam kết đó cũng không thể mất đi khi anh và em còn cả một quãng đường dài phía trước. Anh nghĩ về những ngày sắp tới thay vì ngoảnh lại phía sau. Anh giữ lại trong tim anh những vết nứt không phải để trách cứ rằng chúng ta đã từng làm tổn thương nhau mà để anh biết rằng, hạnh phúc thật mong manh và cần phải gìn giữ. Hãy cứ cố gắng đi, từng chút một, nhỏ thôi, để một ngày ngoái lại, ta sẽ thấy mình có được bao nhiêu. Hạnh Phúc cần dành dụm và gom góp, phải không em?
Nghĩ về Hạnh Phúc là khi ta cùng nắm tay con để biết rằng đứa con này được sinh ra vì tình yêu mà chúng ta dành cho nhau. Vì em đã từng yêu anh biết bao, vì anh chưa từng ngưng lại tình yêu của mình với em. Chúng ta đã yêu nhau bằng tất cả đam mê và vụng dại của một thời tơ nõn. Và các con của chúng mình đã được sinh ra bằng tình yêu chứ không phải bằng nghĩa vụ. Vậy thì nhìn con không chỉ để thấy tình yêu chúng ta đã có, mà sẽ thấy, tình yêu của chúng ta sẽ không bao giờ mất đi. Có thể đôi lúc, giữa hai lần chớp tắt của trái tim, chúng ta ngỡ tưởng đã hết yêu nhau rồi, thì em ạ, tình yêu ấy vẫn nguyên vẹn và đang lớn lên từng ngày. Là con đấy! Là những gieo mầm vào mùa Xuân, cuồng nhiệt vào mùa Hạ, tha thiết vào mùa Thu và thấu tận cùng nhau vào mùa Đông. Hạnh Phúc là hữu hình phải không em?
Nghĩ về Hạnh Phúc là nghĩ về đau khổ. Đớn đau để chúng mình khôn lớn và trưởng thành. Những ngày qua, anh đã thấy mình khôn lớn và trưởng thành hơn rất nhiều. Những đồng nghiệp của anh đều đã nói thế. Bản thân anh cũng nhận ra thế. Và em, em có thấy điều đó nơi anh?
Có một người bạn kể cho anh nghe về bạn của họ. Những người phụ nữ có chồng và có con. Chồng của họ kiếm tiền bạc tỷ. Con của họ có vài ô-sin chăm sóc. Họ chạy ô tô đời mới nhất và tiêu tiền không bao giờ phải nghĩ. Nhưng họ có được hạnh phúc không? Khi chồng họ đi biền biệt. Mỗi chuyến đi tỉ lệ thuận với số tiền mang về. Những người phụ nữ ấy đã tìm đến nhau, trong những quán cà phê sang trọng. Họ cười nói, khoe xe cộ, khoe trang sức nhưng đêm về, họ chỉ còn một mình. Họ cố tìm vui bằng cách đi spa, đi khiêu vũ, mua sắm... Nhưng có thể có được coi là hạnh phúc chăng nếu như họ chỉ là như vậy? Là Sướng chứ không phải là Hạnh Phúc. Là Hưởng Thụ chứ không phải là Thỏa Mãn. Anh cũng nghĩ, liệu có phải vì anh đang AQ bản thân mình? Không em ạ! Hạnh Phúc nào đâu phải mua sắm mũ áo xênh xang trong khi đời sống tinh thần chỉ là như thế? Ừ, họ có tiền, họ cũng có thể kiếm một vài tình yêu để lấp đầy khoảng trống trong họ. Nhưng những thứ tình yêu ngoài hôn nhân chỉ là thứ tình yêu lấp đầy khoảng trống chứ không phải là thứ tình yêu là lẽ sống như chúng ta từng có. Không thể có những đứa trẻ con như Pi – Mỹ – Nguyên và làm sao để cảm thấy cho được sự thiêng liêng của chiếc nhẫn trên tay?
Anh cũng thấy những gia đình cãi nhau ầm ĩ. Thậm chí văng tục. Thậm chí đấm đá nhau. Liệu có thể có Hạnh Phúc nơi những gia đình ấy được chăng? Hạnh Phúc của những người dân trí thấp, thậm chí thiếu văn hóa, văn minh như vậy dường như chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. Nhưng không, anh vẫn thấy họ nhoẻn miệng cười với nhau khi cơn giận qua đi. Bởi họ biết rằng dù thế nào, họ cũng cần phải đi cùng nhau tiếp con đường dài phía trước. Hạnh Phúc phải chăng sẽ đến khi ta nhìn xa hơn nơi ta đứng?
Nghĩ về Hạnh Phúc, anh lại nghĩ về những cuộc đời, những gia đình, những số phận mà anh tình cờ gặp trên đường đời. Mỗi con người, mỗi cuộc đời, mỗi gia đình, mỗi số phận đều cho anh một câu chuyện về Hạnh Phúc. Có câu chuyện ồn ào rằng Hạnh Phúc là hai vợ chồng trốn con đi xem phim và về chui vào nhà nghỉ ôn lại tình yêu. Có câu chuyện lại rất nhẹ nhàng cho anh biết, Hạnh Phúc là khi họ cầm tay nhau khi qua đường. Lại có câu chuyện triết lý về một người mẹ có hai đứa con, một đứa bán ô, một đứa bán áo mưa. Trời mưa thì người mẹ thương đứa con bán ô không bán được hàng. Trời nắng thì bà ấy lại thương đứa con bán áo mưa vắng khách. Và cuộc đời của bà sống trong những lo lắng luân phiên. Chỉ đến khi nhà hiền triết đi qua, ông ta bảo: Bà hãy thử nghĩ lại xem, trời mưa hãy mừng cho cậu con trai bán áo mưa sẽ đông khách. Và trời nắng, hãy thấy mừng cho cậu bán ô bán được nhiều ô. Hạnh Phúc cũng thế! Nếu ta nhìn đời bằng đôi mắt tích cực, ta sẽ thấy Hạnh Phúc đang ở rất gần. Cũng như quy luật 80/20. 80 người làm ta đau tưởng chừng muốn chết thì ta hãy nên sống thật kiên cường cho 20 người đang tin ta. Hạnh Phúc có hay không là ở góc nhìn của ta, phải không em?
Chúng ta đã ở đây, bên Hồ Gươm này, xem pháo hoa, bao nhiêu năm rồi em nhỉ? Từ ngày chúng mình yêu nhau... Và năm nay, chúng ta cũng đứng ở đây. Mỗi năm, chúng ta lại lớn thêm. (Hay già đi?)
Và anh vẫn tin rằng Hạnh Phúc là điều có thật.
Bằng chứng là chúng ta còn ở bên nhau.
Bằng chứng là những đứa con của chúng ta mỗi ngày lại khiến chúng ta phát điên lên vì chúng sống quá tình cảm với bố mẹ.
Bằng chứng là chúng ta có hai gia đình lớn, chúng ta có một gia đình nhỏ.
Bằng chứng là anh đã muốn hôn em ngay từ bây giờ, trước giao thừa đến 72 tiếng đồng hồ.
Và em, có chồi non nào bắt đầu nhú lên trong trái tim em chưa? Để anh tưới tắm chồi non ấy bằng nỗi khát khao như đứa trẻ nhỏ, được ở bên em, được tiếp tục đồng hành với em thêm 50 năm nữa kể từ hôm nay.
Lại nói chuyện hôn nhân
Những thương yêu vỡ vụn còn đâu?
Mọi con đường đều không còn điểm cuối
Khi người lớn còn co công kéo lỗi
Đôi mắt con ngơ ngác đến mủn lòng
Bố gặp con theo lịch mỗi cuối tuần
Thương con lắm, nhưng đời là như thế
Bố cũng đau, những hẹn lời dâu bể
Đến bây giờ là trơ khấc đớn đau
Con níu tay: Bố ơi! Đừng bỏ đi
Bố quay mặt tránh cái nhìn của mẹ
Bởi con đường có quá nhiều ngã rẽ
Bố mẹ gặp nhau mùa bồng bột nên đành...
Bố mẹ yêu nhau bằng nông nổi vội vàng
Nên cơn bão đi qua là tan vỡ
Con sinh ra đã chịu nhiều đau khổ
Bố mẹ trót xây một giấc mộng vàng
Hôn nhân là một cú nổ Big Bang
Đôi mắt con một khoảng trống tan hoang...
Có bao nhiêu cuộc hôn nhân được xây dựng bằng ước mơ?
Có bao nhiêu cuộc hôn nhân được đắp bồi bằng hy vọng?
Người ta cưới nhau bằng sự háo hức
Người ta kết hôn bằng sự mơ mộng.
Và ùm một cái.
Hôn nhân là cách để tỉnh giấc mộng.
Trước khi cưới, người phụ nữ nghĩ hôn nhân sẽ khiến chàng trai của họ thay đổi. Chàng trai nghĩ cô gái mình yêu sẽ mãi như khi đang yêu. Và cả hai đều vỡ mộng.
Cô gái mong chờ chàng trai có trách nhiệm hơn, tử tế hơn, chung thủy hơn... sau kết hôn. Nhưng cô đã lầm!
Chàng trai mong cô gái vẫn là cô gái mà anh ta đã từng yêu... sau kết hôn. Và chàng trai cũng lầm.
Tình yêu dù có được thử lửa bằng hàng nghìn cách thì cũng chẳng có cách gì ứng dụng được cho hôn nhân.
Sống thử có thể thấy rất ổn nhưng hôn nhân không phải là chuyện thử.
Và khi đã lấy nhau rồi.
Tôi vẫn đùa (nhưng là nói thật) với bạn bè: Nếu bạn vẫn muốn ngắm và hôn một cô gái khi cô ta vừa ngủ dậy thì tức là bạn đã yêu cô ta thật sự rồi.
Nhưng hôn nhân thì khác.
Điều đó không áp dụng được cho hôn nhân.
Chương trước | Chương sau