Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 110 đánh giá )

Ánh Hồng Hạnh Phúc - Chương 10

↓↓
-Anh biết không? Hồi nãy, anh Tú có hỏi anh là ai vậy? Có phải là người thường chở em đi chơi không? Em nói phải. Anh coi. Ảnh cũng để ý tụi mình ghê hén.

bạn đang xem “Ánh Hồng Hạnh Phúc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Công Dinh chỉ cười, không nói, dù anh đã biết tỏng chuyện ấy từ lâu.

Chuông điện thoại lại reo, Hoa Phượng nhìn Dinh, cười:

-Hôm nay sao đắt thế? Chẳng biết ai đây?

Cô cầm ống lên nghe:

-Alộ A! Thanh Trà hả? Có gì không?

-Chủ nhật mà ở nhà sao? Không đi chơi à?

-Không. Mày rảnh không? Tới đây chơi đi.

Thanh Trà có vẻ ngập ngừng:

-Thôi, tao cũng đang bận. Có….Dinh ở đó không vậy?

-Có, anh ấy đang ở đây. Mày có cần nói chuyện với anh ấy không?

-Mày có…phiền…gì khôn?

-Không có gì đâu. Để tao đưa máy cho anh ấy.

Công Dinh hơi nhăn mặt, nhưng thấy vẻ nghiêm trang, cương quyết của Hoa Phượng nhìn mình, anh đành cầm lấy ống nghe từ tay cô đưa:

-Tôi đây. Có chuyện gì thế Thanh Trà?

-À! Em muốn hỏi anh Dinh là tối nay có chương trình biểu diễn của Nguyên Bình. Anh biết không?

-Tôi có biết.

Giọng Thanh Trà sôi nổi hẳn lên:

-Vậy anh có rảnh không? Mình đi xem đi.

-Không. Tôi không rảnh đâu.

-Em mời mà. Em đã mua hai vé rồi. Anh đi nhé.

Công Dinh cau mặt nghĩ ngợi. Đúng là giữa Hoa Phượng và Thanh Trà có gì không ổn rồi. Tại sao Thanh Trà không rủ Phượng mà lại rủ anh? Hai người tuy ngoài mặt nói chuyện có vẻ bình thường, nhưng bên trong hình như có vấn đề.

Thanh Trà không nghe anh trả lời, dường như hiểu những gì Dinh đang nghĩ, nên vội nói thêm:

-Em không rủ Hoa Phượng vì biết chắc là nó sẽ không đi. Nó không thích đi tới những chổ đông người như vậy đâu, nên mới rủ anh. Coi như anh thay mặt Hoa Phượng đi với em vậy mà.

Công Dinh ngạc nhiên trước ý nghĩ lạ đời, kỳ quặc của Thanh Trà. Dinh suýt phì cười:

-Lần này thì Trà lầm rồi. Hoa Phượng đi đấy.

-Anh…nói vậy là sao? – Thanh Trà hỏi, giọng hơi ngập ngừng.

Công Dinh trả lời một cách thành thật:

-Vì Nguyên Bình có đưa cho tôi hai tấm vé mời, và Hoa Phượng đã đồng ý đi với tôi rồi. Đó là lý do tối nay tôi không rảnh đấy.

-Thế à! – Thanh Trà bỡ ngỡ.

-VÂng. Vậy Thanh Trà rủ người khác đi nhé.

-Thì…phải vậy thôi.

-Vậy hẹn ngặp lại vào tối nay nhé.

Gác ống nghe xong, Công Dinh nhìn Hoa Phượng hơi lâu. Cô cũng im lặng nhìn anh. Dinh mỉm cười, nói từ tốn:

-Em có cần anh kể lại cuộc nói chuyện này không?

Hoa Phượng lắc đầu:

-Em có nghe mà.

-Anh không có gì đâu nhé.

-Em biết. Đó là ý của Thanh Trà chứ không phải ý của anh. Em hiểu mà.

-Thế thì mừng quá. Anh chỉ lo em lại giận nữa.

Hoa Phượng nhìn Dinh, cười. Một nụ cười thoải mái, thật tươi, làm anh cảm thấy yên lòng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Đơn xin phép hẹn hò

Đơn xin phép hẹn hò

Sau khi tụi mình học chung với nhau gần hết năm, tớ nhận ra cậu thật sự rất là dễ

30-06-2016
Lời xin lỗi muộn màng

Lời xin lỗi muộn màng

"Mẹ thương con biển hồ lai láng Con thương mẹ tính tháng tính ngày." *** Tại ngôi nhà

23-06-2016
Tàu muộn

Tàu muộn

Và cô giật nảy mình. Một người đàn bà, ngồi bất động ở giường đối diện, mắt

24-06-2016
Lá thư gửi bố

Lá thư gửi bố

Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh

29-06-2016

Ring ring