Hoa Phượng quay sang cô bạn thân nói nhỏ:
bạn đang xem “Ánh Hồng Hạnh Phúc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!-Ê! Tao vừa nghe hắn gọi ông sếp của mình là bạ Chẳng lẽ hắn là con của ông ấy hả?
Thanh Trà nhìn bạn ra vẻ ngạc nhiên:
-Ủa! Vậy từ hồi nào tới giờ, mày chưa biết anh Công Dinh sao?
-Công Dinh? – Hoa Phượng ngẩng người hỏi lại.
-Ừ, thì anh ấy đó. – Thanh Trà gật đầu và mắt hướng về phía hắn, rồi chợt nhớ ra, cô bèn giải thích – À! Tao nhớ rồi. Lúc mày vào công ty này làm là Công Dinh đi tu nghiệp ở bên Nhật, mới về cách đây vài ngày thôi.
Thì ra hắn thật sự đúng là con trai của ông Thịnh, vậy mà Hoa Phượng đâu có biết. Từ hồi nào tới giờ cứ tưởng ông giám đốc không có con.
Nghĩ lại sự việc xảy ra ở vườn cây lúc nãy, cô là khách mà lại đi gây gổ với chính chủ nhà, cô bối rối vì thấy mình thật lố bịch.
Hoa Phượng ngại ngùng, lén nhìn về phía Công Dinh, thấy hắn vẫn đứng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, mắt lơ đãng hướng về cái chân bị đau của cộ Tự nhiên Hoa Phượng rụt chân lại.
-Sao cô Phượng té vậy? – Ông Thịnh lập lại câu hỏi.
Hoa Phượng lúng túng:
Đạ, tại cháu…sợ…ma.
-Mả Ở đâu? – Ông ngạc nhiên.
Đạ, ở…trong vườn cây.
-Hừ! Ma với cộ Cô chỉ khéo tưởng tượng. Rồi bây giờ cô thấy thế nào? Cái chân đau nhiều không?
Hoa Phượng chưa kịp trả lời thì bất chợt Công Dinh lên tiếng:
-Con nghĩ là phải đưa cô ấy đến bệnh viện. Hình như cái chân của cổ sưng nhiều hơn lúc nãy.
-Vậy sao con còn đứng đó? – Ông hấp tấp nói – Ra lấy xe đưa cô ấy đi đi.
-Con hả? - Hắn trố mắt.
-Chứ còn ai nữa? – Ông Thịnh nhăn mặt.
Thái độ của Công Dinh làm Hoa Phượng tự ái, cô vội nói:
Đạ, thôi khỏi. Để Thanh Trà đưa cháu về được rồi ạ. Chắc không sao đâu.
Thanh Trà sốt sắng:
-Ừ. Để tao chở mày về.
-Không được đâu. – AQ lên tiếng – Chân Phượng sưng thiệt đó. Hay là để tôi chở cô vô bệnh viện khám thử coi nó có sao không trước đã, rồi hãy về nhà.
-Thôi. – Ông Thịnh xua tay - Để Công Dinh lái xe đưa cô ấy đi. Mọi người cứ an tâm, không sao đâu.
Thanh Trà lên tiếng xin phép:
-Cho cháu đi theo nhé.
-Ừ.
Thế là Hoa Phượng được Thanh Trà hộ tống ngồi ở băng sau chiếc xe hơi của ông Thịnh.
Trên đường đi, Thanh Trà cứ luôn miệng hỏi cô có đau không. Nó quýnh quáng thấy tội. Trong khi đó, Công Dinh thì cứ tỉnh bơ, vừa lài xe vừa khe khẽ huýt sáo.
Đang ngồi im nhìn xe cộ trên đường, Hoa Phượng chợt chú ý lắng nghe giai điệu quen thuộc mà Công Dinh đang huýt sáo, cô nhận ra chính là bài hát mà lúc nãy cô đã hát ỏm tỏi trong khu vườn của anh ta.
Hoa Phượng kinh ngạc quay lại, thì bắt gặp cặp mắt dò xét của Công Dinh đang nhìn cô qua tấm kính chiếu hậu. Dường như chỉ chờ có thế, hắn thôi không huýt sáo nữa, nhếch mép cười cười có vẻ chọc quê làm cô cảm thấy mặt mũi nóng bừng.
Chẳng biết Công Dinh có thấy vẻ mặt của Hoa Phượng hay không, mà hắn thôi không trêu cô nữa. Nhìn từ phía sau, cô thấy hắn ngồi ngay lại, mặt nhìn thẳng về phiá trước, vẻ nghiêm nghị.
Đến bệnh viện, Công Dinh làm thủ tục đóng tiền, mua thuốc men, còn Hoa Phượng được giao cho Thanh Trà hộ tống vào bên trong.
Xong việc, hắn ngồi chờ bên ngoài. Tới chừng thấy Hoa Phượng được đẩy ra trên xe với cái chân bó bột cứng ngắc, nước mắt tèm lem mặt, hắn đứng bật dậy:
-BÁc sĩ nói sao?
Thanh Trà liến thoắt trả lời:
-À! Nó bị trặc khớp ở cổ chân, phải bó bộ giữ yên như vậy khoảng hai, ba tuần. - Rồi vỗ nhẹ vào vai Hoa Phượng, Thanh Trà pha trò – Hôm qua mày muốn nghĩ phép để đi chơi, nhưng ông Quốc cằn nhằn không chịu. Phen này thì tha hồ mà nghĩ khỏe rồi nhé. Chỉ có điều là không đi tới đâu được, phải ở nhà thôi.
Hoa Phượng lấy tay quệt nước mắt còn sót lại trên mặt, cô phân bua:
-Tao chỉ muốn nghỉ hai, ba ngày thôi. Chứ đâu phải hai, ba tuần.
-Thì hai, ba ngày mà ổng không chịu, bây giờ mày được dịp nghĩ hai, ba tuần, cho ổng làm bở hơi tai vì phải kiêm luôn phần việc của mày, đáng đời ổng.
Hoa Phượng trề môi:
-Hổng dám đâu. Ổng sai mày làm thì có.
-Ừa hén. – Thanh Trà nghênh mặt ra ngẫm nghĩ.
Công Dinh bỗng lên tiếng hỏi:
-Xong rồi chứ, hai cô?
Cả hai cô nhìn nhau, rồi nhớ ra là chẳng có việc gì ở đây nữa, Thanh Trà nhanh nhẩu trả lời hắn:
Đạ, xong hết rồi. Bây giờ mình về.
Công Dinh gật đầu, rút chìa khoá trong túi ra đưa cho Thanh Trà, miệng nói:
-Thanh Trà ra mở cửa xe giùm, để tôi đỡ Hoa Phượng cho.
*!!!!***
Thấy Công Dinh cứ nhìn mình qua kính chiếu hậu, Hoa Phượng cảm thấy khó chịu, bản tính ngang tàng của cô bừng dậy. Cô nghĩ bụng: Chắc hắn tưởng cô cũng như những cô gái bình thường khác, khi gặp một gã đàn ông nhìn mình chăm chăm như vậy, tự nhiên sẽ thẹn thùng quay mặt đi chỗ khác hay sao? Còn lâu, phải cho hắn biết tay mới được.
Nghĩ vậy nên Hoa Phượng trừng mắt nhìn lại hắn trong tấm kính, nghênh mặt lên, lớn tiếng hoạnh họe.
-Tại sao anh lái xe mà không lo nhìn đường lại cứ nhìn tôi hoài vậy?
Thanh Trà quay sang ngạc nhiên nhìn Hoa Phượng, thấy mặc cô bạn đầy vẻ bực bội. Theo hướng ánh mắt của Phượng, Thanh Trà nghiêng đầu nhìn lên tấm kính , cô thấy cặp mắt giễu cợt của Công Dinh vẫn nhìn vế phía Hoa Phượng. Dường như anh không hề bị bất ngờ trước vẻ táo tợn của cô nàng. Thanh Trà thắc mắc không hiểu hai người này đang diễn trò gì.
Công Dinh phá tan sự thắc mắc của Thanh Trà bằng một câu hỏi lạc điệu, không ăn nhập gì với câu hỏi đầy gay gắt của Hoa Phượng:
-Hai cô không ai đem theo khăn tay phải không?
Hoa Phượng ngồi yên, nhận xét thấy câu hỏi của Công Dinh thật lãng nhách, nên cô tự cho mình cái quyền không thèm trả lời, mặt vẫn hất lên lườm hắn, vẻ như sẵn sàng gây sự.
Thanh Trà thì thật thà khai báo:
Đạ, em không có mang theo. Anh Dinh cần khăn hả?
Hắn điềm nhiên nói:
-Không phải tôi, người cần là Hoa Phượng kìa.
-Cái gì? – Hoa Phượng như nhảy nhỏm lên, trợn mắt – Tôi cần khăn để làm gì cơ chứ?
Công Dinh lắc đầu, với tay xoay chiếc kính về phía băng sau, giọng châm biếm:
-Cô tự soi gương đi rồi sẽ biết mình có cần khăn hay không. Nhưng điều cần nhất là đừng trợn mắt trợn mũi như vậy, trông tức cười lắm.
Hoa Phượng nhìn vào tấm kính, hoảng hốt trước gương mặt trong đó. Mình đây sao? Cô cố trấn tĩnh nhìn thật kỹ. Tóc tai bù xủ, mặt mũi lắm lem vài vệt đất, lúc còn trong buổi tiệc chắc cũng chưa đến nổi nào, nên mọi người xúm lại mà đâu có ai nói gì.
Nhưng bây giờ thì có thêm nước mắt nước mũi mà lúc nãy cô đã quệt lung tung, nên gương mặt cô mới tèm lem, có vằn có vện như thế này. Nhìn vào kính, Hoa Phượng không nhận ra mình nữa. Cô gái vui vẻ, xinh xắn với khuôn mặt được trang điểm nhẹ được tăng thêm phần duyên dáng đột nhiên biến mất, thay vào đó là gương mặt của một con mèo xấu xí quá chừng.
-Ôi trời ơi! – Cô đưa tay che lấy mặt, miệng rên rỉ.
-Chết cha! Từ nãy giờ tao đâu có để ý.
Thanh Trà nhìn mặt cô, phân bua, rồi như không nín được, cứ khúc khích cười.
Công Dinh rút chiếc khăn trong túi áo đưa cho Hoa Phượng. Nhưng cô không cầm, gạt tay hắn sang một bên, rồi chồm lên phía trước với tay định lấy hộp khăn giấy. Cô chợt khựng lại khi thấy Công Dinh vừa nói vừa cười:
-Trong hộp hết trơn giấy rồi, chứ nếu còn thì tôi đâu có đưa khăn cho cô làm chị Thôi cầm lấy đi, lau mặt cho sạch sẽ, nếu không thì khi cô về, người nhà cũng không nhận ra.
Không còn cách nào khác. Hoa Phượng cầm chiếc khăn hắn đưa, nín thinh lau mặt.
Thanh Trà thì cứ ngồi cười, nhưng mắt ngó lơ ra bên ngoài.
Công Dinh giả lả hỏi chuyện:
-Lúc nãy bác sĩ sửa chân chắc đau lắm hả, Hoa Phượng?
-Ừm….Đau, đau điếng hồn luôn – Cô gật đầu xác nhận.
Thanh Trà thấy hoà bình đã được lập lại, bèn quay sang góp chuyện:
-TRời ơi! Anh Dinh biết không? Ông bác sĩ hồi nãy mạnh tay quá chừng, làm Hoa Phượng khóc một trận đã đời. - Rồi cô khều tay Hoa Phượng, nháy mắt – Mà hình như lâu lắm rồi mày không có khóc phải không? Thế là hôm nay được dịp nhé.
Hoa Phượng đưa tay nhéo thật mạnh vào vai Thanh Trà, miệng chì chiết:
-À! Mày thấy hôm nay tao bị xui xẹo như vậy nên thừa nước đục thả câu phải không? Cho mày bạn hại bạn sẽ như thế nào.
-Ui da! – Thanh Trà tru tréo - Tạo hại mày hồi nào? Ai làm mày té, sao không tính sổ người đó, mà lại trả thù tao?
Nghe đến đây, Hoa Phượng hơi khựng lại, mắt liếc nhanh về phía Công Dinh, buông tay xuống, không cần véo cô bạn của mình nữa.
Cho xe chạy chậm lại, Công Dinh quay sang hỏi ý kiến:
-Bây giờ về lại nhà tôi để các cô tiếp tục buổi tiệc, hay là…
-Trời đất ơi! Như thế này mà còn tiệc với tùng cái nổi gì nữa.
Hoa Phượng nhăn mặt cắt ngang:
-Hai cô không vào trong đó nữa sao?
Cả hai cô gái cùng xua tay:
Chương trước | Chương sau