XtGem Forum catalog
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 23
5 sao 5 / 5 ( 29 đánh giá )

Ánh Hồng Hạnh Phúc - Chương 01

↓↓
*!!!*

bạn đang xem “Ánh Hồng Hạnh Phúc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Vừa ngồi xuống ghế, Hoa Phượng đã bị Thanh Trà nhào đến khều:

-Sao? Ổng có “giảng mo-cau” gì không?

-Không.

-Vậy đâu có gì. Sao mặt mày chù ụ vậy?

-Tại “quê”.

-Sao lại “quê”?

Hoa Phượng im lặng một hồi rồi quay sang hỏi nhỏ:

-Nè, nãy giờ mày có vô trong đó không?

-Có.

-Mày có thấy người đàn ông đang ngồi nói chuyện với Giám đốc ở trổng không?

-Thấy. Sao?

Hoa Phượng hậm hực:

-Thằng cha thấy ghét! May là ông Thịnh chỉ nói sơ sơ mấy câu với tao thôi, vậy mà hắn cũng ráng nhe ba mươi sáu cái răng ra để cười chọc quê tao.

-Mày đếm được răng của hắn à? (hahaha…đọc tới đây thấy mắc cười quá)

-Không, hắn lấy tay che rồi.

-Vậy sao mày nói hắn nhe răng? (oh my, cô này làm tui cừ chết được)

Thanh Trà bắt bẻ khiến Hoa Phượng tức tối:

-Thôi đi công nương, chướng vừa vừa thôi. Hôm nay mày đi trể, rồi sờ sờ ra đó, mà còn làm như có người ức hiếp mày không bằng.

Hoa Phượng sực nhớ, la lên:

- Đúng rồi.

- Đúng gì? – Thanh Trà ngạc nhiên.

Hoa Phượng mím môi:

-Trăm sự cũng tại thằng cha đánh trái cầu.

-Trời đất! Lại còn thằng cha nào nữa đây? – Thanh Trà kêu lên.

Hoa Phượng vội kéo tay Thanh Trà lại gần mình:

-Mày ngồi xuống đây, tao kể cho nghe. Hồi sáng, lúc tao mới dắt xe ra đi làm thì có một thằng cha đánh trái cầu…

Thanh Trà nhăn mặt rồi ngắt lời:

-Mày làm ơn nói năng lịch sự một chút đi. Ai, mày cũng “thằng cha” hết, nghe kỳ quá.

-Vậy chứ kêu bằng gì?

-Ờ…thì…nếu lớn tuổi thì là “một người đàn ông”, nếu còn trẻ thì “một chàng thanh niên”.

-Ối trời ơi! - Hoa Phượng ré lên cười – Mày học cải lương hồi nào vậy?

-Không thèm nói chuyện với mày nữa – Thanh Trà giận dỗi.

-Thôi mà – Hoa Phượng vội vàng nói - Để tao kể tiếp cho nghe.

-Ừ. Sao?

-A…- Hoa Phượng nhíu mày – Tao kể đến đâu rồi nhỉ?

-THì….có một người đánh trái cầu – Thanh Trà bực dọc nhắc.

-Ừ. Nhớ rồi.

Thanh Trà giơ tay ngắt lời:

-Khoan đã.

-Chuyện gì?

-Người này lớn tuôi? hay nhỏ tuổi?

-KHông lớn, không nhỏ, mà là trẻ. Nói chính xác là một gã thanh niên.

-Rồi, tiếp đi.

-Hắn chơi ba xí ba tú sao không biết, mà trái cầu bay ra khỏi sân, rơi vào đầu tao.

-THiệt không?

-Ai xạo làm chi.

-Rồi mày làm sao? – Thanh Trà tròn mắt.

-“Chửi” chứ sao.

-Rồi hắn có…chửi lại không?

Hoa Phượng nghênh mặt:

-Làm sao dám. Hắn đứng im chịu trận. Tại trể giờ quá rồi nên tao mới thạ Ai dè vô đây lại gặp thêm một gã khó ưa nữa. Nói tóm lại, ngày hôm nay có hai gã đàn ông làm tao bực mình.

Từ bàn bên kia, Anh Quốc lên tiếng:

-Bàn tính xong chưa hai cô nương? Bây giờ, ai lãnh phần thu tiền mua quà đi chứ.

Hoa Phượng ngạc nhiên nhìn Thanh Trà:

-Ông nói cái gì vậy?

-TRời đất? – AQ la lên - Vậy chứ nãy giờ hai cô rù rì cả tiếng đồng hồ về chuyện gì?

Tụi em tâm sự chứ bộ.

Thanh Trà cười, đánh vào vai Hoa Phượng:

-Tại lo nghe mày kể chuyện nên tao quên. Tính qua đây bàn với mày về vụ sinh nhật.

Hoa Phượng nhướng mắt hỏi:

-Sinh nhật ai vậy?

-Giám đốc.

-Thật không?

-Ai mà dám đem ông ấy ra đùa với mày. kỳ này ổng đãi tiệc lớn lắm à nghen, mừng họ sáu mươi tuổi mà.

-Ở đâu?

-Ở nhà ổng.

Hoa Phượng ngập ngừng:

-Nhưng mà…ông ấy đâu có mời tao.

-Xời ơi! Mỗi người một cái thiệp nè bà chằn.

Thanh Trà vừa nói, vừa gõ gõ xuống bàn. Lúc đó, Hoa Phượng mới nhìn thấy tấm thiệp mời nằm sờ sờ ngay trước mặt mình. Từ nảy giờ mãi lo nói chuyện, không chịu để ý nên cô không biết.

Cô nhìn xung quanh, hỏi ý kiến:

-Vậy bây giờ mọi người tính sao?

Có tiếng chị Mai nói vào:

- Định lá tất cả cùng góp tiền lại để mua món quà có giá trị một chút, Phượng thấy sao?

-Anh xin nói thêm cho rõ – AQ lên tiếng – Thanh Trà với Hoa Phượng ngoài việc góp tiền, còn phải góp thêm công sức đi mua quà nữa nhé. Bởi vì tụi anh là đàn ông, không rành việc mua sắm. Còn chị Mai thì bận bịu con cái, không rảnh bằng hai cô, nên cả phòng nhất trí giao cho hai cô muốn mua gì thì muạ OK?

Hoa Phượng nhìn Thanh Trà:

-Vậy chừng nào mình đi chợ?

-Chiều nay tan sở, mình đi luôn – Thanh Trà trả lời.

-Ê, nhưng tao không biết nhà ông Giám Đốc.

-Ủa! Mày chưa tới đó lần nào hả?

-Chưa. – Hoa Phượng lắc đầu.

Thanh Trà thở dài:

-Thôi được rồi. Vậy chiều chủ nhật, tao tới nhà chở mày. Nhớ thay đồ sẳn nghen, tao ngán cái tính chậm chạp của mày lắm.

-Ừa, cũng được – Hoa Phượng cười hí hửng.

Ăn cơm tối xong, Hoa Phượng đi ra sân ngồi một mình trên chiếc ghế xích đụ Tối nào cũng vậy, cô hay ra đây ngồi một chút cho mát. Thằng Hoàng dắt chiếc xe đạp, vừa đi vừa nói:

-Chị Phượng ơi! Em lại nhà thằng bạn mốt chút nha.

-Ừ - Hoa Phượng trả lời - Nhớ về sớm đó.

Đạ.

Nói xong, nó thót lên xe, cắm cúi đạp một mạch. Có tiếng anh Huy – anh trai cô – thò đầu ra cửa sổ gọi:

Chương sau

↑↑
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh là một truyện teen được đăng tải miễn phí tại web đọc truyện

21-07-2016 16 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Mẹ của bạn tôi

Mẹ của bạn tôi

Mẹ hắn khóc khô cả nước mắt vì hắn, và khuyên hắn đi học lại. Hắn không chịu,

23-06-2016
Hạnh phúc trọn vẹn

Hạnh phúc trọn vẹn

Ngay cả hai đứa con của cô cũng thấy hận mẹ, nhưng anh nói: "Cứ để cho mẹ con chơi,

29-06-2016
Nhà có điều kiện

Nhà có điều kiện

Nhà có điều kiện là.... *** Nhà có điều kiện là sáng sớm hai vợ chồng, người

24-06-2016
Sự trung thực

Sự trung thực

- Không, vấn đề là ở đấy - người đàn ông kia lập tức quát lên - Vợ tôi đang ở

01-07-2016