Pair of Vintage Old School Fru
Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 74
5 sao 5 / 5 ( 95 đánh giá )

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? - Chương 56

↓↓
Tháng Ngày Lặng Lẽ Trôi

Những ngày sau đó, nàng đã rất cố gắng.

Buổi sáng đều cố đi chợ…mua những thứ bổ dưỡng về.

Ngày nào nàng cũng làm món hầm.

bạn đang xem “Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Xưa kia, nhìn thấy đồ hầm, nàng muốn ói. Nay cũng chẳng khá hơn, không chỉ muốn ói, mà mỗi lần ăn còn thấy rất đắng.

Nhưng nàng vẫn ăn, ăn vì đứa trẻ trong bụng, ăn vì anh…nàng sẽ thật béo, cho anh an lòng.

Đôi lúc nàng tới đại bản doanh nói chuyện với Út Linh, Hai, Tư, Cẩm, họ thi thoảng hay nhắc tới Việt, nhắc tới những kỉ niệm anh em bao năm, khi đó nàng lắng nghe rất chăm chú, không bỏ sót một chữ.

Út Linh phát hiện, có những chuyện, cô kể tới chục lần; chị cả cũng thuộc làu làu; nhưng chị vẫn bắt cô kể lại; mỗi lần đó, ánh mắt chị thường rất sáng!

Có lần Uyên gọi điện…Nó hỏi nàng sao rồi? Nàng nói nàng lấy chồng rồi, nó hỏi nàng lấy ai, nàng nói nàng lấy Việt, người lần trước nó gặp đó, nó hỏi vợ chồng son thế nào, nàng nói chồng nàng đã tới một nơi rất xa rồi; nàng còn cười cười nói, anh ấy để lại cho nàng nhiều thứ lắm, của cải ăn cả đời không hết, còn cả đứa con để khi nàng già, có người chăm…

Uyên không nói gì, chỉ biết buổi chiều hôm đó, nó đã bay vào Nam, ở với nàng nửa tháng, nàng phải đuổi mãi, nó mới chịu về, nó đang làm giảng viên thực tập, còn có chồng có con…nàng cũng không muốn trong mắt người khác nàng là kẻ đáng thương.

…..

Thấm thoát cũng là ngày thứ một trăm…

Nàng nói với Hai nàng nhớ anh!

Vậy là Cẩm đưa nàng tới Lạc Tâm, khi tới nơi, nàng nói hắn cứ ở khu nghỉ dưỡng, nàng muốn đi một mình, vì nàng còn có nhiều điều cần tâm sự.

Tới giữa ngọn núi nọ, nàng cẩn thận nhổ những cây héo, trồng vào đấy nhiều loại hoa khác…

Kính cẩn chào mẹ chồng, quay sang đặt bó cúc trắng nơi anh nằm…

Nàng ngồi xuống thảm cỏ xanh mướt, nói chuyện với họ.

Nàng hỏi mẹ và anh có tốt không? Nàng ở đây sống rất tốt, chỉ có điều hơi cô đơn.

Nàng bảo với anh, tiểu ngan vịt sắp ra đời rồi, nàng sẽ không cô đơn nữa.

Nàng nói, trước kia nàng giận anh lắm, nhưng giờ anh có thể yên tâm, nàng hết giận rồi.

Nàng bảo, nàng đang băn khoăn đặt tên cho con.

Biết tin dữ, Trâm Anh khóc tới khản cổ, tiếc là cô biết quá muộn, lại gặp vấn đề về thị thực, nên hôm nay mới có thể về thăm anh. Cô luôn tới quá muộn, có người khác đã ngồi ở đây trước cô rồi.

Hai người con gái gặp nhau, cũng chỉ chào nhẹ một tiếng.

Lan hơi dịch ra, cho Trâm Anh vào thăm.

Giữa họ là một sự ngại ngùng khó tả, rốt cuộc chỉ biết nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía trước.

Ánh mắt Trâm Anh liếc qua một lượt người con gái mặc váy đen, bụng cô ta, hình như là mang thai? Cô ta vẫn bẩn thỉu, nhơ nhuốc như vậy? Khẽ cười khẩy, chợt cô tái mét khi nhìn thấy chiếc vòng đó, chưa hề hỏi han, cô giật mạnh về phía mình.

-”Chiếc vòng…chiếc vòng này…làm sao cô có?”

-”Trả tôi…”

Đối với nàng, chiếc vòng đó giờ như bảo vật vậy, nhất quyết nhoài người đòi bằng được; Trâm Anh ngược lại bướng bỉnh giữ lấy, quan sát chữ Nghi Lan, quan sát đôi bướm, nhớ lời mẹ và anh Lân hôm đó, lòng cô sợ hãi hơn bao giờ hết…

Hai người con gái cứ thế tranh nhau một chiếc vòng…và trong họ, có một người- sự sợ hãi đã biến thành ác độc, một tay nhẫn tâm đẩy người còn lại xuống sườn núi thăm thẳm kia.

…………………………….

Câu chuyện năm xưa…

Vợ chồng Việt Đức và Lan Anh từ xưa đã rất hòa thuận, kinh tế cũng có, lại hai thằng con trai, ai nhìn vào họ cũng nảy sinh hai loại cảm giác, một là mừng cho nhà họ – hai là ghen ghét thèm muốn…

Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận…Ông Việt Đức lúc nào cũng buồn bực, cả ngày mặt hầm hầm…vì một điều rất đơn giản, ông không có con gái.

Vậy là ở cái tuổi ngấp nghé tứ tuần, bà vẫn quyết tâm mang thai thêm đứa nữa…khi biết đó là con gái, ông bà đã hạnh phúc tới phát khóc.

Ngày bà ở trong phòng đẻ, ông đã canh từ sáng tới tối, đến khi biết mẹ tròn con vuông, ông mới thở phào, khẽ đeo vào chân bé xinh một chiếc vòng bạc…

-”Gì vậy anh?”

-”Vòng tay anh làm riêng cho con đó, nhưng nó bé quá, đeo tạm vào chân…”

Bà nhớ rất kĩ, chiếc vòng đó có chữ Nghi Lan và đôi bướm, rất đẹp, ông nói muốn đặt tên con theo tên đệm của bà, muốn cảm ơn bà liều mình sinh ra nó, bà cảm động mũi cay xè…

Tiếc là sau đó, ông có dự án dở, phải bay gấp sang Mỹ, bà đẻ xong cũng mệt nên giao cho y tá chăm…Tới lúc ngủ dậy, tới cho con bú, mới phát hiện chiếc vòng biến mất, nói trẻ con đứa nào cũng giống nhau, nhưng con bà đẻ ra bà lại không biết? Khẽ quay người nó lại, vết chàm nhỏ xinh cũng biến mất…

Hai tháng sau ông về, bà nói muốn đặt tên là Trâm Anh, vì muốn con theo hẳn tên mình; thực tâm là muốn giữ tên kia cho riêng con gái bà. Bao nhiêu năm, chuyện đó bà vẫn giữ kín, vì sợ ông đả kích…dù có điều tra thế nào, cũng không thể tìm được con…

Việt Của Em – Có Phải Anh Không ?

Nàng tỉnh dậy, một màu trắng xóa…đầu óc quay cuồng…là nàng gặp Trâm Anh, sau đó giằng co…sau đó??? Đầu đau như búa bổ, cố gắng vẫn không thể nhớ nổi chuyện lúc đó…

Một lúc, mới sực tỉnh sờ xuống bụng…chỗ đó, hàng ngày nàng vẫn sờ mà…tại sao hôm nay lại phẳng như vậy?

Sợ hãi, nàng kêu những người qua lại, không ai trả lời.

Đây là một nơi rất lạ, phụ nữ tóc tai đều kinh dị, đi ra đi vào chửi bới, những người mặc quần áo như bác sĩ thì lại rất trầm lặng, trông có vẻ mệt mỏi…

Cố nhoài người ra ngoài cửa sổ, nàng kinh ngạc…những người này, có người nhảy dây, có người chơi đồ hàng, cả những người trong phòng đều rất kì quặc.

Khi nhận ra thì tất cả đã quá muộn. Đây là viện tâm thần ư? Là ai đã đưa nàng vào đây? Là ai đã ác như vậy?

Nàng kêu gào thảm thiết đòi ra ngoài, khổ nỗi nàng không biết, ở viện tâm thần, mà cứ nói mình không điên, thì họ lại càng nghĩ mình điên nặng.

Nàng bị trói lại trên giường, đau đớn tới cùng cực.

Lúc nàng thất vọng nhất, thì ông trời đã ban cho nàng hi vọng; một người con gái chạc tuổi ba mươi, trông cô ấy rất tiều tụy, đợi lúc bác sĩ đi hết, cô ấy chạy tới bên nàng, vuốt ve khuôn mặt:

-”Chị biết em đau, đừng sợ…”

-”Con của em…chị phải tin em, em không điên…”

-”Ừ…con mất rồi, em phải bình tĩnh cố gắng sống…”

Tiếng cô ấy như nhát dao đâm vào tim nàng, mặc dù muốn thét lên chửi cô ấy nói láo, nhưng nàng cũng có thể cảm nhận được, những lời đó là sự thật.

Cô gái tốt bụng cầm mảnh sành cắt dây thừng, vỗ về nàng:

-”Đau không em?”

-”Không, con em, cả chồng em nữa, họ mới đau, còn em, không đau chút nào…”

Lúc khóc lúc cười, nàng tự nhận thấy mình chẳng khác những người ở đây là bao. Nàng nói muốn ăn, cô gái tốt bụng lập tức ra ngoài kiếm đồ, lúc vào đã thấy người biến mất.

Từng bước, từng bước một trên cầu thang, lòng nàng rất vui…

Đi tới tầng thứ mười, bước từng bước, tiến tới mép sân thượng, nàng khẽ nở nụ cười…

‘Hai nói, anh ngã từ cao, hôm nay, em cũng sắp được cảm thấy những gì anh cảm thấy rồi…’

‘Việt à…anh đã mang con theo rồi, bây giờ mang theo em nữa được không?’

‘Được không chồng? Coi như vợ cầu xin chồng…’

Khi ý nghĩ ấy chấm dứt, cũng là lúc một chân nàng bước ra không trung…

Những tưởng, nàng sẽ từ đây mà bay tới chỗ chồng nàng, con nàng.

Những tưởng, cuộc đời sẽ được giải thoát.

Ai ngờ, một bàn tay chắc mạnh ôm lấy eo, kéo nàng trở lại thực tại.

-”Chó chết, bỏ tôi ra, thằng khốn nạn…”

Người ấy vẫn cứ giữ, rất chặt, một mùi hương thơm lắm, quen lắm, nàng khẽ ngẩng lên, là nàng đang mơ sao? Khuôn mặt này, ánh mắt này, trìu mến nhìn nàng, bờ môi nàng mấp máy :”Việt…”

Nàng òa khóc, rưng rức như một đứa trẻ, nàng nức nở ẩm ức:

-”Đồ tồi, anh có biết em nhớ anh nhiều lắm không…anh đi đâu, bây giờ mới về…rõ hôm đó người anh lạnh ngắt mà…em…em đang mơ hay thật đây…”

Người đó nhìn nàng đầy kinh ngạc.

-”Chủ tịch, không nên vì con đàn bà điên này mà mất thời gian.”

Có người đứng sau nói gì đó, nhưng nàng không để ý nổi, nàng vẫn không ngừng ôm lấy anh, bàn tay xoa xoa khắp mặt anh, rồi lại rướn người lên, hôn nồng nàn…

Người đàn ông bị bất ngờ, nhanh chóng gỡ bỏ tay nàng.

-”Cô nhận nhầm người rồi!”

-”Em mà, vợ đây mà, chồng ơi chồng không nhận ra vợ ư?”

Mặc cho nàng gào thét, giải thích, ánh mắt kia vẫn lạnh lùng, miệng không ngừng nói anh không phải cái tên nàng nhắc tới…nàng van xin hắn nhớ lại, thảm thiết tới khi sức lực cũng không còn, từ từ ngã xuống.

*******************

-”Chị cả tỉnh rồi…”

Nàng đưa mắt đảo quanh, tìm kiếm:

-”Linh, anh Việt đâu rồi?”

-”Tỉnh lại đi chị, anh ấy…ra đi lâu rồi…”

-”Tôi nói cho cô một bí mật nhé, tôi đã gặp anh ấy, chắc chắn đấy.”

Linh và Hai nhìn nhau, đầy bi ai, sau khi mất dấu chị dâu ở Lạc Tâm, họ tìm kiếm vài ngày mới thấy Lan ở trại tâm thần, cũng chẳng biết ai đưa chị vào.

Chị cứ khăng khăng bắt cho người đi tìm đại ca, họ đành ậm ừ.

Những tưởng mất con sẽ là cú đả kích lớn lắm, nhưng chị ấy tâm trạng tốt lên bất thường, họ thấy mọi thứ Lan đều tỉnh táo, chỉ trừ việc khăng khăng là Việt còn sống.

Hai không muốn nàng ở nhà buồn, nên đem tiệm bánh trước kia anh cả trang hoàng trao lại cho nàng, nàng làm việc rất chăm chỉ, có điều, ngày nào gặp Hai cũng hỏi tìm được Việt chưa? Ngày nào nàng cũng điện, dặn anh về thì bảo anh, nàng ở tiệm bánh; lúc về thì luôn ngồi đợi ngoài ngõ tới khuya…chính mắt họ đưa anh, chị dâu cũng chứng kiến tất cả…vậy mà…

*******************

Chương trước | Chương sau

↑↑
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng nói về nó: Hà Minh Thư, gương mặt thanh tú, làn da trắng như

21-07-2016 42 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Đôi đũa lệch

Đôi đũa lệch

Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không

23-06-2016
Vở của mẹ

Vở của mẹ

Mùa thu... *** Mùa thu. Cô học trò nhỏ dọn dẹp sách vở. Đi lên đi xuống. Mướt mải

27-06-2016
Thương nhớ tháng ba

Thương nhớ tháng ba

Đã là giữa xuân, tháng ba lặng lẽ về đem theo sắc màu hoa gạo rực đỏ góc phố quê

23-06-2016
Chiếc cầu

Chiếc cầu

(khotruyenhay.gq) Không biết ông nói gì mà kể từ giờ phút đó bố mẹ không trò chuyện,

28-06-2016
Bánh rán và Su

Bánh rán và Su

"Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có

29-06-2016
Em không biết

Em không biết

Lan không biết khi nào anh sẽ trở lại, bao giờ Lan sẽ cùng anh chung bước trên con

24-06-2016
Những điều bé xíu

Những điều bé xíu

Người ngoài nhìn chúng ta như một cặp thực thụ, nhưng thật ra tụi mình chỉ là hai

23-06-2016