Polly po-cket
Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 74
5 sao 5 / 5 ( 11 đánh giá )

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? - Chương 55

↓↓
Đau Thương

Nàng biết, biết mà, đấy chắc chắn chỉ là trò đùa của con Vịt xấu xa đó, chắc hắn sợ nàng giận đây mà…thật trẻ con!

Tuy vậy, cả đường đi, nàng vẫn không ngừng run rẩy, nàng đã cầu nguyện, cầu nguyện rất nhiều…

Tới khi chiếc xe dừng lại ở cổng, nàng nhanh chóng lao ra, phi thẳng vào nhà, miệng quát lớn:

bạn đang xem “Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-”Việt, Vịt thối, anh mau ra đây cho tôi, anh tưởng anh đùa thế là hay à?”

-”RA MAU, mau ra cho tôi…”

Tùng, Tư, cả Hai, đều tập trung đợi nàng, mắt đứa nào đứa ấy đỏ hoe, nhưng nàng không thèm để ý, vừa đi vừa gào:

-”Tôi mà bắt được anh xem tôi xử anh ra sao?”

-”Ra mau!”

Hai thấy vậy, ôm chặt lấy chị dâu, đưa nàng lên phòng, nơi mà Việt đang đợi nàng…

-”Chị, chị nhìn mặt anh cả lần cuối đi…”

Út Linh đang ngồi thu mình ở một góc phòng, gương mặt trầm mặc hiếm thấy …

Là anh sao? Là anh nằm đó thật sao? Sao bọn chúng lại phủ khăn trắng lên người anh? Tại sao? Bọn này thật xấu…

Run rẩy mở chiếc khăn, cả người nàng như hóa đá, nhưng nàng vẫn cười, vuốt ve lên khuôn mặt quen thuộc, ngọt ngào nịnh nọt:

-”Anh mệt lắm phải không?”

-”Anh ngủ chút đi…rồi tý nữa dậy nhé, em đợi! Anh còn hứa ăn tối với em mà…”

-”Nhìn mặt mũi anh này, sao hốc hác trắng bệch thế? Cả những vết thương nữa, đứa nào bắt nạt chồng em vậy? Để em xử nó nhé!”

-”Anh ơi…nằm tý thôi nhé, rồi dậy đưa vợ đi chơi!”



-”CHỊ…Anh Cả đi rồi…chị phải chấp nhận đi…”

Út Linh gào lên, tiếng thét của cô như mũi dao thức tỉnh nàng…Việt…Việt của nàng…Lan nhìn Linh, nhìn Hai, nhìn mọi người, rồi quay lại nhìn Việt, từ từ ngã xuống…

….

Lúc nàng tỉnh dậy thì chỉ thấy một màu trắng xóa, hốt hoảng tìm kiếm, miệng không ngừng kêu tên anh.

-”Chị, chị đừng như thế nữa…”

Út Linh đau khổ ôm nàng vào lòng…

-”Họ, họ đưa anh ấy đi đâu rồi? Nói mau…”

-”Đã tới lúc rồi, thân thể đại ca từ lúc ngừng thở cũng được mấy ngày rồi, anh Hai đã đem đi hỏa táng…”

-”CÁI GÌ? Một lũ điên…”

Lan không ngừng chửi bới, nhất định lao ra khỏi nhà, Linh không còn cách nào khác, đành phải đưa nàng tới chỗ mọi người…

Lúc nàng tới, Hai nhất định giữ nàng bên ngoài.

-”Chị, đừng như vậy, để anh ấy yên lòng ra đi đi…”

-”Các người điên rồi, anh ấy còn sống, sao các người dám …lũ chó khốn nạn…tôi xé xác các người…”

-”Chị à, chị chửi mắng chúng em bao nhiêu cũng được, giờ bọn em chỉ xin, chị nghĩ cho sức khỏe của mình, nghĩ cho anh cả, nếu chị vào, anh ấy sẽ lưu luyến…”

-”Lưu luyến thì sao? Chồng tôi lưu luyến tôi thì đã sao? ”

Nàng gào lên bất lực, cuối cùng, Hai cũng chỉ cho nàng đứng ngoài cửa sổ, khuôn mặt ấy, bóng dáng ấy…và cả ánh lửa ấy…cả đời nàng, không thể nào quên!!!

….

Bọn họ quyết định an táng Việt tại Lạc Tâm, trên quả núi nọ ngay gần mẹ anh.

Giờ phút vĩnh biệt, tất cả mọi người đều không kiềm được, Út Linh đau lòng gào tới khản cổ. Riêng nàng, không hề rơi một giọt nước mắt.

Lạ thay trong mấy ngày này, tâm trạng Lan vững vàng khác thường, nàng không hề khóc, nàng nói với Hai, nàng là vợ anh, việc này là nàng muốn tự lo liệu cho chồng mình.

Hai không phản đối.

Việt không lộ diện nhiều, nên Đại Bàng Đen ngoài vài người thì cũng không biết, đại ca thực sự của bọn chúng xảy ra chuyện. Hai định thương lượng với Lan, nói muốn tiết lộ mọi thứ, nhưng Lan gạt đi, nói cứ theo ý Việt lúc anh còn sống.

Lan làm mọi việc đều rất chu toàn.

Cỗ mấy ngày đều là nàng tự tay làm, ai muốn vào bếp cũng nhất định không cho, ngay cả áo giấy, đồ đạc, cũng là nàng sắm sửa.

Làm lễ ở nhà xong xuôi, nàng nói mọi người ra về, nàng muốn nghỉ ngơi một chút, Hai thấy nàng cũng mệt nên lệnh cho mọi người rút.

*******************

-”Anh tắm rửa tý đi…mấy ngày cũng mệt rồi…”

-”Ừ…”

Một lúc sau, Hai đi ra, thấy Út Linh ngồi xổm cạnh chiếc bàn, khóc không ra tiếng, quả thật rất đáng thương…hắn ôm cô vào lòng, nhẹ vỗ về:

-”Thôi nào, anh cả trông thấy sẽ không vui đâu…”

-”Chúng ta không bao giờ được gặp lại anh ấy nữa”

Cô nghẹn ngào.

-”Hai, em nhớ anh cả, em nhớ anh ấy lắm…thà rằng người nằm đó là em, em mới là người độc ác, sao trời lại giáng sai người thế?”

Mắt Hai đỏ hoe.

-”Cũng là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà…”

-”Đã tìm ra hung thủ chưa? Em phải giết hắn…”

-”Tìm rồi, nhưng không thấy…”

-”Em không tin, nhất định có uẩn khúc, nhất định có đứa nào hãm hại…”

-”Em nghĩ anh không điên sao? Nhưng anh đã cho tra đủ rồi, cũng hỏi han khắp nơi, nhưng chỗ đó vắng, không ai biết gì cả…”

-”Anh cả, anh thật đáng thương…”

-”Đừng gọi nữa, để anh ấy bình yên đi…”

-”Hai, nghĩ mà xem, anh cả lúc trước tốt với nó như vậy, mà giờ nó cũng không nhỏ nổi một giọt nước mắt, loại máu lạnh… ”

Út Linh mất bình tĩnh mà chửi rủa, Hai nghĩ ngợi, bỗng giật mình, hắn vội gọi điện cho đàn em; tiếng chân người chạy gấp gáp, rồi tiếng báo cáo tình hình đứt khúc…

Hai người họ vội vàng tới bệnh viện, Lan vẫn nằm trong phòng cấp cứu…

-”Hai, chị cả có sao không?”

-”Đừng lo…”

-”Em không muốn…sao chị ấy lại dại dột thế, em trách oan chị ấy rồi…”

Họ chờ hai tiếng, cuối cùng bác sĩ cũng ra ngoài.

Ai Cho Anh Cái Quyền Đó ?

Giọng bác sĩ khiến họ thở phào.

Út Linh ngồi bên cạnh, thấy Lan tỉnh mới nhẹ nhàng đỡ nàng dậy, thổi thổi thìa cháo, đưa lên miệng chị dâu. Lan lờ đi, nàng câm lặng không nói gì cả.

-”Chị, chị phải nghĩ tới đứa bé trong bụng chứ?”

Ánh mắt nàng có phần khác lạ, nhìn về phía bụng mình.

-”Em bé khỏe, được ba tuần rồi chị ạ, may mà bọn nó tới kịp…”

Nàng vẫn trầm mặc, hất mạnh bát cháo, nhanh nhẹn xuống giường cầm lấy mảnh vỡ, toan cứa vào vết thương hôm qua…

Út Linh tái mặt, cố trấn tĩnh:

-”Được, chị chết đi, chết ngay đi, chết rồi xem anh Việt có tha thứ cho chị không? Chị dám giết chết con của anh ấy à?”

-”Chị là loại mẹ độc ác…”

Hai từ đâu xông vào, khẽ mắng Út Linh, từ tốn nói:

-”Nếu biết có đứa trẻ này, anh Việt sẽ rất vui, anh ấy sẽ rất mong…”

-”Anh ấy mong nó ư?”

-”Đúng vậy…anh ấy yêu quý chị, và nhất định là cả con mình nữa, vì vậy chỉ cần phải sống thật mạnh khỏe, để anh ấy vui…”

-”Anh sẽ vui sao?”

-”Có chứ, anh ấy sẽ yên lòng…”

Khẽ xoa phần bụng, nơi có sinh linh bé nhỏ, một dòng nước mắt chảy, nàng gật gù:

-”Ừ, đúng vậy, Việt sẽ vui lắm phải không? Sắp có tiểu ngan vịt ra đời rồi…”

-”Đúng thế, chị ăn đi…”

-”Ừ, tôi ăn, ăn rồi còn sinh tiểu ngan vịt, đợi lúc Việt trở về, anh ấy bế con sẽ vui lắm đây…”

Thấy chị dâu lấy lại tinh thần, hắn cố động viên thêm:

-”Điện thoại của anh cả hỏng, chỉ còn cái này, chiếc ví này giờ giao cho chị, đợi anh ấy trở về rồi trả lại cho anh ấy…”

-”Được, tôi sẽ giữ cẩn thận!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Mật Mã Cuối Cùng

Mật Mã Cuối Cùng

Tên truyện: Mật Mã Cuối CùngTác giải: Ry Hanna (Lệ Quỳnh).Thể loại: Truyện Teen Hài,

27-07-2016 18 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Để dành

Để dành

Hoá ra, người đàn ông trẻ con đó đã từng có một nỗi sợ vô hình ở tuổi

24-06-2016
Gấu Em Là Hot Girl

Gấu Em Là Hot Girl

Tên truyện: Gấu Em Là Hot GirlTác giả: ngocanh216Thể loại: Truyện VOZTình trạng: Còn

18-07-2016 23 chương
Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu là một truyện ngôn tình sủng kể về một cô tiểu thư đã đến

21-07-2016 10 chương