Snack's 1967
Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 74
5 sao 5 / 5 ( 143 đánh giá )

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? - Chương 32

↓↓
Thôi thế cũng được…Tôi ngủ… đó là một giấc ngủ rất hạnh phúc…cảm giác lúc mình ốm, có một người chăm sóc, quan tâm, bên cạnh…ấy là ngọt ngào!!!

bạn đang xem “Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Lúc tôi tỉnh giấc thì mâm cơm đã dọn ra đầy đủ…Xem ra hắn nấu ăn cũng khá phết, chắc trước kia làm thêm ở nhà hàng?…Cá thu sốt cà chua, ba chỉ xiên rán, canh thiên lí thịt bò băm…Đã bao lâu tôi chưa được ăn ngon như thế này cơ chứ? Tôi cũng có đặc tính cực kì tốt…có lẽ là trời ban cho – dù có ốm đau như thế nào, cũng không bao giờ chán ăn…

Nhìn thấy cơm, bụng tôi đã réo cồn cào, lòng mừng khấp khởi…

-”Ăn thôi em bé…”

Hắn đùa tôi…Không cần hắn nhắc, tôi cũng đã lao ra rồi, hí hửng gắp miếng thịt…ôi thôi…tự trách mình ngu có thừa…nếu nghĩ ra sớm đã đỡ phải sung sướng rồi tụt hứng thế này…miếng ăn đưa lên miệng, vừa nhai tý thì cơn đau buốt vang lên tới tận đỉnh đầu…Phải nói là tôi buồn…buồn lắm ý…cuộc đời sao bất công vậy chứ? Thường ngày nhai được thì chẳng được ăn, giờ đồ ăn ngon trước mặt thì lại đếch ăn được…



Bình thường thì tôi cũng chỉ thở dài rồi cho qua thôi, tôi vốn lạc quan cứng tính mà, chẳng hiểu sao, hôm nay có mặt hắn…lòng tôi lại thấy tủi thân ghê gớm, lật đật quay về nằm, trùm chăn kín…tôi nghe tiếng hắn trầm ấm bên ngoài:

-”Sao vậy…em sao thế…”

Chán chẳng muốn nói.

-”Chỗ nào không khỏe…khó chịu lắm à?”

-”Ê…”

Hắn lay mãi không được, giật chăn, tôi thì giữ khư khư, nhưng cũng chẳng thắng nổi sức hắn…lúc chăn được giật ra, chẳng biết hắn mất đà hay cố ý…trán tôi thấy ươn ướt…nhìn lên, khuôn mặt hắn và tôi…rất gần…thì ra là hắn đẹp trai như vậy…trời đất, mặt tôi…phải nói, hơn xôi gấc…

Hắn cũng chẳng khá khẩm, lắp bắp:

-”Em không trả lời thì thôi…tôi khiêng đi viện…”

Đi viện? Không, tôi một là sợ đi viện, hai là cả tôi và hắn, đều nghèo kiết xác…viện viện cái con khỉ…tôi hỏi đểu hắn:

-”Tiền đâu?”

-”Vay”

Ặc, chẳng phải hắn đang là con nợ chồng chất hay sao? Máu ghê nhỉ…thấy thái độ hắn nghiêm túc tôi đành thật thà:

-”Không sao…miệng đau lắm, không ăn được…”

Hắn nhìn tôi, có vẻ đã thấu hiểu…

-”Em nằm đây đợi một lát…”

Ừ? Tôi không nằm đây thì đi đâu được cơ chứ? Cái một lát của hắn, là một lát hay là tầm vài tiếng? Không hiểu sao, tôi không có lo lắng hắn sẽ đi mất…yên tâm nhắm mắt với cái bụng đói…

Lần này, hắn về rất nhanh, sau đó vào bếp hì hụi….

-”Lan, dậy đi…ăn tạm cháo cho đỡ đói…”

-”Cháo gì vậy…”. Tôi nhìn màu nâu mà thắc mắc.

-”Tôi xay thịt bò lọc lấy nước nấu…tôi cũng nấu loãng lắm, em ăn đi…”

Máy xay lấy ở đâu cơ chứ? Lại mua chịu hả? Đến lạy cái ông tướng này…Nhìn hắn mồ hôi nhễ nhại cầm bát cháo trên tay…lòng tôi dao động, thật là muốn khóc mà…Hắn lấy tay, khẽ đưa lên má tôi, sau đó từ từ xúc từng thìa cháo…

-”Ăn được không? Đau không?”

Cảm giác ăn cháo thì đỡ nhiều hơn ăn cơm, nhưng nói không đau chút nào là không đúng…có sao cơ chứ? Hắn vì tôi như thế…

-”Không đau tý nào…”

Tôi ăn sạch nồi cháo…

Buổi chiều, hắn cho tôi uống sữa và ăn chút hoa quả xay.

Bữa tối, tôi ăn cháo cá rồi uống thuốc bắc.

Tôi cứ như vậy, nằm ngoan ngoãn, hắn bảo gì, tôi nghe nấy…nhìn hắn, nhìn tôi…tôi đùa:

-”Tôi thật giống hoàng thái hậu…còn anh là tiểu thái giám…”

Hắn nheo mắt, tỏ vẻ không phục:

-”Sao em không nghĩ em thật giống một bà vợ, còn tôi là một đức lang quân tâm lí???”

Nói đoạn, hắn bê bát đi rửa, chẳng để cho tôi thời cơ cãi lại.

Tôi nằm trong nhà nhiều cũng chán, đau lưng, mà nhà thì đúng nghèo rớt mùng tơi, chẳng có lấy một phương tiện giải trí…mọi ngày đi làm về, mệt đánh một giấc là xong…hôm nay được phục vụ sung sướng, thì lại chẳng ngủ được, đầu cũng đau chứ…thấy tôi hết nằm rồi lại ngồi, hắn nhẹ nhàng tiến lại:

-”Khó chịu à…”

Tôi gật đầu.

Hắn cầm tay tôi, xoa xoa vuốt vuốt. Hắn nói, làm thế này cho máu lưu thông…sau đó hắn cũng matxa mặt, chân, rồi kể vài chuyện linh tinh…hắn biết đôi chút về bấm huyệt…hắn kể tôi vài câu chuyện cười…có lúc là chuyện tình yêu, hình như hắn gặp mối tình đầu của mình một lần đi đám cưới…hay gì đó…tôi lúc đó mơ mơ màng màng…chẳng nhớ nổi…tôi đã ngủ…rất say…

Sáng hôm sau tỉnh dậy…quy trình vẫn là như thế…

Được bốn ngày thì tôi đã gần như khỏi hẳn…cơ địa tôi tốt, cộng thêm hắn chu đáo thế cơ mà. Mấy hôm không suy nghĩ gì, hôm nay lại hơi lo…tôi khỏi ốm, chẳng phải hắn sẽ đi sao? Trong lòng tôi, sao lại không muốn đến thế…

Tôi dậy sớm, mặc áo quần, hắn vẫn còn đang ngủ…tôi để lại cho hắn một tờ giấy nói rằng tôi đã khỏe, hắn có thể đi, không cần lo cho tôi…rồi nhanh chóng đi làm, tôi thực sự…rất sợ cảm giác nhìn hắn đi…tối nay tôi về nhà, sẽ là căn phòng trống trải…như bao năm qua…nghĩ vậy, thực sự thấy rất buồn…

Chương trước | Chương sau

↑↑
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Biển Khóc

Biển Khóc

Tên truyện: Biển KhócTác giả: Hạt CátThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 28 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Nhật Ký Làm Bố

Nhật Ký Làm Bố

Tên truyện: Nhật Ký Làm BốTác giả: Đang cập nhậtThể loại: Truyện VOZTình trạng:

18-07-2016 13 chương
Có một ngày như thế

Có một ngày như thế

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi thích

27-06-2016
Lời xin lỗi nho nhỏ

Lời xin lỗi nho nhỏ

Tự dưng Trâm đi ngang qua tôi trên phố đông người, thản nhiên không hề biết. Tôi hơi

28-06-2016
Con cáo và cái bóng

Con cáo và cái bóng

Một con cáo tinh thần đang vui vẻ thèm ăn rời hang đi tìm mồi. Khi nó chạy, nắng

24-06-2016