Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 74
5 sao 5 / 5 ( 27 đánh giá )

Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? - Chương 19

↓↓
Bài báo về việc Ngọc và Minh sẽ kết hôn chính là một đòn chí mạng với nàng, bao đêm trằn trọc, thuốc cũng chỉ giúp được một phần, cả mấy ngày nàng chỉ quanh quẩn xó nhà, đau xót, nhớ anh, nhớ những kỉ niệm, nhớ tới cả những vết đau…nàng cứ thế mà sống, chẳng biết có nên gọi trạng thái ấy là sống nữa không???

bạn đang xem “Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-”Cộc, cộc, cộc…”

Có tiếng gõ cửa, nàng thất thểu cố lê ngoài. Đó là một phụ nữ trung tuổi, bà ăn mặt có phần giản dị nhưng cũng không thể che giấu nổi sự cao quý toát ra.

-”Chào cháu, bác là Lan Anh, mẹ của Bảo Minh”

Uyên hơi giật mình, khẽ mấp máy:

-”Dạ, chào bác…”

Trong đầu nàng không tránh khỏi những tưởng tượng khủng khiếp từng được xem trên phim truyền hình Hàn Quốc, người phụ nữ này, có lẽ bác ấy sẽ ném thẳng tiền vào mặt mình ư? Rồi rất nhiều giáo huấn kinh điển, rồi nào là hãy cút khỏi cuộc đời con trai bác ấy???…đôi mắt cô không giấu nổi sự lo ngại.

Lan Anh nhìn cô bé, lúc trước khi tới đây, bà đã định sẽ cho cái loại cướp hạnh phúc của người khác này một trận lôi đình, sẽ dằn mặt cô ta, chỉ cho cô ta biết thế nào là lẽ sống phải, nhưng sao giờ đây, cô bé ấy đứng ngay trước mặt, xanh xao gầy gò, đôi mắt sưng húp thâm quầng, dáng người cảm giác gió thổi cũng bay được, bà tự nhủ, có lẽ kết quả ngày hôm nay là do bà nuông chiều quá trớn cái thằng con quý tử rồi, có lẽ, cả Ngọc cũng như cô bé này đều là nạn nhân của thằng quỷ đó, bà lặng lẽ, xót xa…

-”Mời bác vào nhà ạ”

Giọng nàng run run, khác hẳn với sự tưởng tượng của nàng, bác ấy nói chuyện ất nhẹ nhàng:

-”Con mới tốt nghiệp phải không”

-”Dạ”

-”Nghe nói con còn được giữ lại trường làm giảng viên”

-”Dạ…”. Thầm nghĩ sao chuyện gì bác cũng biết, đúng là mẹ của Minh, cũng bá đạo ngang ngửa anh vậy.

-”Con tính sao?”

-”Dạ, cháu cũng định ở lại trường ạ…”

-”Ừ, thế chúng ta sắp thành đồng nghiệp rồi đó”

Uyên hơi nheo mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên.

-”Thằng Minh không nói gì với con à? Cái thằng này, thật…bác cũng là giảng viên Bách Khoa, viện CNTT, bác cũng mới nghỉ hưu thôi”

-”Dạ”

Lan Anh không thể nghĩ được rằng, con trai bà khi ở bên cô bé này, hoàn toàn quá tập trung mà quên hết mọi sự, còn chưa có dịp nói về ba mẹ. Trong đầu bà tự nhủ, nó chưa nói, nghĩa là chúng nó còn chưa quá “thân”, bà nhẹ nhàng:

-”Con có nghe tin Minh sắp làm đám cưới…ta nghe nói con và nó…”

Nàng hiểu ý bác, nàng cũng không tỏ ra quá ngu ngốc, đi thẳng vào nỗi lo của người đối diện:

-”Cháu biết…chúng cháu kết thúc rồi ạ…”

‘Nhưng xin bác…anh ấy có thể lấy bất kì ai…nhưng đừng là Ngọc…’ Ngàn lần muốn nói câu đó, cũng chỉ vì lo lắng cho anh, tuy nàng không bên anh, nhưng vẫn hi vọng anh có thể đi tiếp con đường cùng một người phụ nữ đôn hậu, tốt bụng…Không hiểu sao, nàng không thể mở miệng, Ngọc như thế nào, anh thừa biết, anh không phản ứng gì tức anh đồng ý? Nàng sao có thể quản???

-”Con à, con người tới với nhau được hay không là do duyên phận, con và nó không có duyên, nhưng con cũng đừng buồn, rồi sẽ có một người tốt hơn nó đem lại hạnh phúc cho con…chuyện này…Ngọc nó là người tới trước nên…”

Nàng chưa kịp trả lời thì một cảm giác rất khó chịu dâng lên cổ, đã mấy ngày hôm nay nàng bị như thế, cố giữ phép lịch sự mà không nổi, nàng chạy nhanh vào nhà tắm, nôn một trận thốc tháo. Mẹ Minh cũng vội vã chạy theo:

-”Con không sao chứ? Có cần đi viện không?”

-”Cháu…cháu…”

Vừa mới ngẩng đầu lên định trả lời thì một đợt khó chịu khác lại ập tới khiến nàng nôn nao không ngừng.

-”Hay là con…đã…”

Nhìn ánh mắt, Uyên có thể đoán được ý nghĩ của bác, mặt tái mét, nhưng nàng cố gắng gượng, cười nói:

-”Không, cháu đang kì kinh nguyệt, lần nào cũng bị đau bụng và nôn như thế…”

-”Khổ, con giống hệt ta ngày xưa, bệnh đấy phải lấy chồng mới khỏi hẳn, nhưng hôm nào ta sẽ cắt cho ít thuốc giúp giảm đau.. ”

-”Dạ, không cần đâu ạ…”

-”Không cần gì mà không cần, phải chú ý giữ gìn sức khỏe chứ! Con gái phải biết quý trọng bản thân mình con ạ”

………………………

-”Ông Việt Đức, ông Việt Đức, mở cửa cho tôi…nhanh lên…”

-”Đây, đây, bà lại đi đâu thế?”

-”Tôi đi gặp con bé đó”

-”Bà điên à, điều tra thấy chúng chia tay rồi thì cứ kệ, bà tới làm gì…”

-”Đấm tôi cái lưng…già rồi …”

-”Đây, già rồi còn nhõng nhẽo, bà đi thế thằng Minh mà biết rồi nó tìm được tới đây thì hỏng hết cả chuyện…”

-”Ông nghĩ tôi là ai? Tôi đẻ ra nó mà lại để nó biết được à…Nó so với tôi, vẫn còn non lắm”

-”Vâng, bà giỏi, vợ tôi giỏi, chiều nó cho lắm vào, giờ lại phải đi thu dọn tàn cục…con trai mà làm gì đâu???”

Lan Anh nhìn Việt Đức, hễ Bảo Minh gây ra chuyện gì sai là không bao giờ ông ấy chịu bỏ qua cái câu trách cứ đấy. Ông ấy vốn thế, đời người lắm kẻ khát con trai, vậy mà ông ấy, có hai thằng con trai cũng vẫn chẳng là gì…với ông ấy, 100 thằng con trai cũng chẳng bằng một đứa con gái. Trong mắt ông – lúc nào cũng chỉ có Trâm Anh – em gái của Bảo Minh và Bảo Lân, ông Đức cưng chiều Trâm Anh hết mực, thành ra nó trở nên bướng bỉnh trái tính trái nết, ai cũng nhận ra, chỉ có mình ông ấy là mù quáng, nhưng bà cũng không dám nói, cứ để ông ấy chiều nó, còn hơn để ông biết được sự thật khủng khiếp kia.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Yêu lắm cơ

Yêu lắm cơ

Hắn quyết định đi tìm cọc. Hắn chán rồi! Chán hết rồi! *** Chán những cuộc chơi

01-07-2016
Làng tôi

Làng tôi

Con bé ngước nhìn từng đàn cò đang chấp chới bay trong trời chiều, bóng đàn cò in

25-06-2016
Đam mê

Đam mê

Đến năm cuối thì mình ko còn mê tiền nhiều nữa, lúc ấy chỉ mong mấy môn thi lại và

24-06-2016
Sâu và Táo

Sâu và Táo

Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền

29-06-2016

Polaroid