XtGem Forum catalog
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 69
5 sao 5 / 5 ( 139 đánh giá )

Ai Mới Là Con Trai - Chương 61

↓↓
Hắn vừa về nước là đến bệnh viện thăm hai con nhóc kia.

Đã một năm rồi mà vẫn chưa tỉnh lại. Ngủ lì kiểu đấy hèn gì mập lên.

Hắn xỏ tay vào túi quần đi đến ngồi ở ghế sofa nhìn hai thân nhân của mình chẳng động đậy.

-"Hotboy đến thăm mà sao chẳng ngồi dậy tiếp đón vậy nhỉ?"-Giọng nói vẫn thế,vẫn hài hước nhưng ánh mắt của hắn lạnh lùng khó tả.

bạn đang xem “Ai Mới Là Con Trai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-"Hực."-Cả bọn lườm yêu hắn đến muốn ói.-"Bựa vãi nồi."

Hắn cong môi lên tạo thành một nụ cườii nhẹ.

Anh với chàng lặng thầm quan sát hắn. Rất khó để nhìn hắn nở nụ cười tươi lại như ngày nào.

-"Hêy..."-Gã đi vào với mấy lon bia. Như ngày trước vẫn phải vượt ải qua bảo vệ.

-"Lâu rồi mới uống bia đầy đủ như vậy nhỉ?"-Hoàng Minh Long bật lon bia ra cười rạng rỡ.

-"Anh mới bị cảm uống ít thôi nha."-Thái Mỹ Hoà lo lắng cho Hoàng Minh Long.

Hắn chống cằm bỉu môi nhìn Thái Mỹ Hoà.

-"Sao đổi ngược lại rồi. Anh nhớ ngày trước là thằng Long lúc nào cũng nghiêm với Hoà mà. Sao hôm nay Hoà nghiêm lại thế."

Thái Mỹ Hoà gượng cười gãi đầu nhìn quanh. Mọi người ai cũng bật cười lắc đầu nhìn hai đứa.

Ở nơi nhỏ,hai ngón tay khẽ nhúc nhích. Nhỏ có cảm giác xung quanh đang có tiếng cười và sự mong nhớ. Nhưng trong tâm trí nhỏ,bọn họ là ai? Nhỏ không tài nào nhớ được. Họ rất quen,nhưng mỗi lần cố nhớ là đầu nhỏ như muốn vỡ tung ra. Nhỏ rất sợ cái cảm giác này.

Trong giấc mơ,nhỏ đi nhẹ nhàng trên thảm cỏ xanh mướt kia. Ở xa tít,hai bóng người quen thuộc mà nhỏ chỉ nhớ. Nó với nàng nắm tay nhau đứng đấy cười vẫy vẫy nhỏ.

Nhỏ chạy đến,chạy mãi,chạy hoài nhưng không đến bên hai người bọn họ được. Thấy rất gần nhưng rất xa. Hình bóng mờ mờ ảo ảo cứ hiện ra rồi mất đi. Nhỏ không biết hai người bọn họ là ai,tên gì mà tại sao cứ vẫy nhỏ đến đấy.

Nhỏ muốn đến hỏi họ,kết bạn với họ,rồi cùng họ tìm ra con đường thoát khỏi nơi tuyệt đẹp này. Mặc dù nhỏ cũng hơi luyến tiếc nơi đẹp như thế này nhưng ở đây không có một ai,rất cô đơn.

-"Hai...cậu...là ai?"-Nhỏ đưa tay lên muốn chạm đến hai người bọn họ.

-"Hoàng Minh Thuỵ và Lam Minh Nhật."-Nàng nói nhỏ.

Thuỵ và Nhật. Hình như hai cái tên này mình đã nghe ở đâu. Rất thân.

-"A...hai cậu có biết ra khỏi nơi này không?"-Nhỏ nhìn xung quanh.

Nó im lặng đưa ngón tay chỉ vào cánh cửa có ong bướm đang bay toả ngát kia.

-"Mở cửa ra. Cậu sẽ về với mọi người."-Nàng nói tiếp.

Nhỏ mỉm cười nhìn hai đứa đang trôi lơ lửng ở đấy. Chỉ là có một điều lạ là chỉ có nàng cất tiếng,còn nó câm lặng. Nhỏ đi về hướng cánh cửa đấy.

-"Hai cậu không đi sao?"-Nhỏ hỏi.

Nó lắc đầu.

-"Chưa đến lúc."-Nàng cười nhẹ rồi cùng nó dạo chơi.

Nhỏ cau mày nhìn hai người đấy rồi nhanh chóng đưa tay mở cánh cửa đó ra.

Cạch.

Ánh sáng chói loá lên làm nhỏ không thấy gì. Nhỏ đưa che mắt lại,phía trước xuất hiện cánh tay to lớn cuốn nhỏ vào.

Nơi này là nơi nào?

....

Hiện tại.

Nhỏ dần dần mở mắt ra. Đáp vào mắt nhỏ là trần nhà và mùi thuốc bệnh viện. Nhỏ đưa cánh tay mình lên,kim tiêm đâm vào tay,băng dán,băng rô ở khắp người. Nhỏ cảm thấy rất đau.

Liếc nhìn ở nơi có tiếng cười kia. Có rất nhiều người. Mọi người đang nói chuyện vui vẻ làm nhỏ thèm khát sự đông đúc ấy. Đã rất lâu,thời gian rất lâu. Nhỏ đã sống một mình cô đơn ở chốn đấy.

Nhỏ gỡ hết mọi thứ ra khỏi mình. Nơi này là nơi nào? Tôi là ai?

Mọi người ngừng thở không dám quay lại bên phía nhỏ. Có ai đó đã ngồi dậy. Là thật hay là mơ?

Chàng làm rơi lon bia quay sang thấy nhỏ ôm đầu đứng đấy. Cứ như một phép mau hư cấu. Một năm nằm ở đấy không tiếng động gì mà bây giờ,một phút thức tỉnh dậy làm mọi người không tin nổi.

-"Phong."-Chàng chạy đến ôm lấy nhỏ.

Nhỏ tròn mắt nhìn người con trai trước mắt đang làm gì. Mình quen cậu ta sao?

Nhỏ đẩy chàng ra nhanh chóng đi đến tìm hình bóng ai đó. Chàng giật mình quay sang nắm lấy tay nhỏ.

-"Em bị làm sao thế?"

Nhỏ sợ hãi vùng tay ra khỏi chàng.

-"Nhật,Thuỵ?"

Mọi người cười rạng lên. Nhỏ nhớ lại rồi,nhớ hai người bọn đó rồi.

-"Chị đã nhớ lại tất cả."-Cô chạy đến ôm lấy nhỏ.

Nhỏ đẩy cô ra xa,lắc đầu lia lịa.

-"Mấy người là ai?"

Câu hỏi làm lòng người ta đau buồn khó chịu. Tại sao lại như thế?

-"Thế này là thế nào?"-Gã không hiểu cái con mẹ gì hết hỏi ngay.

-"Ai là Thuỵ và Nhật vậy?"-Nhỏ nhìn xung quanh.

Em chạy đến nắm lấy bả vai nhìn thẳng nhỏ.

-"Chị không nhớ gì sao?"

Nhỏ rưng rưng lắc đầu nhìn em.

-"Tôi là ai? Tại sao tôi lại không nhớ gì cả?"-Nhỏ ôm đầu lắc lia lịa khóc lên.-"Khi mới tỉnh dậy tôi chỉ nhớ hai cái tên. Hoàng Minh Thuỵ và Lam Minh Nhật thôi. Trong giấc mơ tôi đã thấy hai người ấy,nhưng khuôn mặt bọn họ mờ mờ ảo ảo làm tôi không thể hình dung ra ai được."-Nhỏ nắm lấy cánh tay của cô.-"Làm ơn hãy cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra đi."

Cô nấc lên,chị mình sao đáng thương vậy nhỉ? Cô ôm lấy nhỏ.

-"Em là em của chị đây. Là đứa em của chị đây. Tại sao chị không nhớ hả? Chị đã nói chị rất thương em mà."

Nhỏ không biết gì nhưng vẫn ôm lại cô. Mình có em?!

Mọi người dần dần giới thiệu cho nhỏ. Nhưng chỉ một phút là nhỏ quên lại. Họ không biết cách nào để giúp nhỏ phục hồi.

Hắn ngồi đấy nhìn nhỏ với vẻ mặt lạnh lùng.

-"Tôi muốn biết Thuỵ và Nhật là ai?"-Nhỏ quay đi quay lại vẫn hỏi nó và nàng.

Chàng thở dài nắm lấy tay nhỏ kéo đến cạnh giường nàng. Nàng nằm thở hỗn hễnh với ống oxi kia. Nhỏ nắm lấy tay nàng lay lay.

-"Đấy là Hoàng Minh Thuỵ."-Chàng cảm thấy rất đau khi nhỏ không nhớ đến mình.

-"Con Nhật?"-Nhỏ quay sang nhìn vào đôi mắt của chàng.

Mọi người im lặng u sầu khi nhắc đến nó. Có lẽ bây giờ nó đang hạnh phúc một nơi nào đó rồi.

Hắn đi đến với xe lăn ý bảo nhỏ ngồi lên. Hắn sẽ đưa nhỏ đến gặp Lam Minh Nhật.

Nhỏ được hắn đẩy đi đến một thảm cỏ xanh,có hàng vạn loài hoa,chim chóc ở đấy. Nơi này là nơi nó đang ở,nơi chính tay hắn tạo ra cho nó.

Nhỏ đứng trước ngôi mộ có tấm ảnh người con gái mang phong cách tomboy cười kia.

Lam Minh Nhật đã chết.

Hèn gì trong giấc mơ cậu ấy không nói một lời nào. Thật đáng thương. Nhỏ lết đến khẽ sờ vào tấm ảnh đấy.

-"Nhật."-Nhỏ không hiểu sao,cảm giác rất quen thuộc.

Mọi người đau buồn thấy nhỏ như thế trước nó.

Nước mắt nhỏ rơi vài giọt xuống má,tại sao chỉ có mình trở về. Còn hai người ấy lại ở đấy...đáng lí ra mình phải kéo họ ra về với mình luôn chứ.

Nhỏ ôm lấy đầu lắc qua lại. Tại sao tôi không nhớ chuyện gì cơ chứ? Tại sao tôi không biết mọi thứ? Bọ họ là ai? Chuyện gì đang xảy ra. Thật tồi tệ.

Nhỏ ngất xỉu tại chỗ. Mọi người đưa nhỏ về lại bệnh viện. Tại sao lúc cậu ấy tỉnh dậy chỉ nhớ đến hai người bạn của mình. Lam Minh Nhật và Hoàng Minh Thuỵ. Phải chăng đó là sức mạnh của tình bạn? Cho dù có sụp đổ thì họ vẫn còn nhớ đến nhau. Trong vô thức họ luôn gọi tên nhau,trong tâm trí họ luôn cùng nhau sát cánh,trong giấc mơ họ gặp nhau. Nhưng ngoài đời họ lại xa nhau.

Nhỏ tỉnh dậy vùng mình. Chàng thấy vậy ôm nhỏ lại ngay lập tức.

-"Em bị làm sao vậy?"

-"Không...không..."-Nhỏ lắc đầu. Ác mộng của một năm trước kéo đến.-"Đừng đánh tôi."

Chàng vuốt tóc nhỏ,xiết chặt trong lòng.

-"Ừ...ừ...không ai đánh em cả."

Nhỏ nghe chàng nói có phần yên tâm hơn. Thở nhẹ nhàng ôm lấy chàng.

-"Cậu là ai? Sao cậu lại tốt với tôi quá vậy?"

Chàng thắt lại khi nghe thấy nhỏ hỏi mình. Tại sao lại không nhớ Phùng Gia Bảo này cơ chứ? Có phải do anh quá tàn nhẫn nên em ghét bỏ mà quên anh không.

Chàng lau nước mắt trên má nhỏ.

-"Anh là chồng em. Là Phùng Gia Bảo."

Nhỏ cong môi nhìn chàng. Chồng mình sao? Phùng Gia Bảo?

-"Ừ."-Nhỏ ừ đại cho qua.-"Em đói...mình đi ăn đi."

Chàng nở nụ cười tươi nắm lấy tay nhỏ kéo đi. Nhỏ mới đấy đã hoản loạn lại,nắm chặt tay chàng.

-"Nhưng...anh là ai?"

Chàng thở dài lắc đầu nhìn nhỏ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Đi qua những ngày mưa

Đi qua những ngày mưa

(khotruyenhay.gq) Tôi không mong anh chạy theo, dỗ dành hay an ủi, vì tôi biết, anh đang nhớ

27-06-2016
Khi cơn mưa trút xuống

Khi cơn mưa trút xuống

Dư vị những khoảnh khắc đó chưa bao giờ mất trong chị. Mỗi đêm nó trở về mơn man

30-06-2016
Các em giỏi quá

Các em giỏi quá

"Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn

01-07-2016
Tâm thần

Tâm thần

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Xin đời cho ta có đôi

Xin đời cho ta có đôi

Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra

29-06-2016