Insane
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 69
5 sao 5 / 5 ( 116 đánh giá )

Ai Mới Là Con Trai - Chương 60

↓↓
Hắn được đến bệnh viện hồi sức với bình truyền nước. Miên mang nằm ngủ nhưng tay hắn vẫn nắm chặt bức ảnh của nó. Làm sao Lam Minh Nhật chết được nhỉ?

Hắn tự nhủ với mình rằng nó đang đi đâu đó giải toả thôi rồi sẽ về lại. Đúng rồi,sống là phải suy nghĩ tích cực đi.

Nhưng Nhật à...em tàn nhẫn với anh quá. Cứ mỗi lần nhắm mất lại hình bóng con nhóc cá tính xuất hiện trong giấc mơ anh. Nhưng anh thích,bởi vì anh sẽ được thấy em. Anh sẽ ngủ mãi để thấy em mãi.

Hắn nhắm mắt nằm im lìm. Hắn thấy nó. Thấy nó đứng đấy nhìn hắn cười tươi.

bạn đang xem “Ai Mới Là Con Trai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hắn chạy đến ôm lấy nó nhưng không được. Nó biến mất và xuất hiện ở nơi khác. Hắn cũng chạy đến ôm lấy nó. Nhưng chỉ là hư vô.

-"Nhật...em là sao thế?"-Hắn đứng đấy nhìn nó. Hắn sợ hắn chạy đến ôm nó là nó sẽ biến mất.-"Em sợ anh sao?"

Nó không trả lời chỉ nhìn hắn cười. Nụ cười giống như nụ cười trong tấm ảnh mà hắn đang ôm chặt.

Hắn dang hai tay cười với nó.

-"Lại đây. Ngoan."

Nó lắc đầu không trả lời.

-"Tại sao? Anh hứa sẽ luôn nuông chiều em. Sẽ ở bên cạnh em mãi mãi."-Hắn điên dại đi đến. Nhưng chỉ cần hắn đi đến một bước là nó lùi sau hai bước.

-"Đau."-Nó thốt lên.

Hắn nhìn thật kĩ nó. Nó mặc bộ đồ trắng rách tả tơi với những vết bỏng có máu khô lại kia. Trên khuôn mặt nó toàn vết cắt. Nó trở thành người chốn nào đến thăm nó. Nó thật thê thảm. Hắn càng thương nó. Cho dù em có trở thành con người như thế nào thì anh sẽ luôn bên em.

-"Đau ở đâu? Đến đây."

-"Không."-Giọng nó nhỏ dần.

-"Nhanh lên."-Hắn quát lớn.

Nó vụt tắt hẳn. Hắn chạy dài với bóng tối để tìm lại hình bóng nó. Mau ra đây đi. Anh sẽ không lớn tiếng nữa.

....

-"Quân...Quân."-Gã ngồi bên cạnh hắn lay lay.

Hắn tràn trề mồ hôi,mắt vẫn cứ nhắm lại luôn miệng gọi tên nó. Hắn gọi trong vô thức. Vẫn cái tên Lam Minh Nhật đấy.

Gã thấy bộ dạng hắn,càng nhớ đến Lam Minh Nhật. Càng đau buồn cho nó. Chẳng lẽ sự thật luôn phủ vậy sao? Lam Minh Nhật ra đi thật rồi.

Lam Minh Nhật thật tàn nhẫn.

..........................................................................

Anh với chàng ngồi đấy đợi từng giây,từng phút,từng giờ. Thậm chí là từng ngày,từng tháng,từng năm để mong thấy nụ cười trên môi của hai người bọn họ.

Đã rất rất lâu,anh với chàng ngồi thẫn thờ ở đấy mong đợi nàng và nhỏ. Nhưng không ai chịu mở mắt. Hai người bọn họ rủ nhau đi chốn bồng lai thiên sứ nào rồi chăng?

Hay là đến gặp Lam Minh Nhật tiễn cậu ấy một đoạn. Chỉ một đoạn thôi nhé,đừng đi theo luôn nhé. Lam Minh Nhật có trên trời,xin hãy phù hộ cho hai người bạn của mày.

Chàng thở dài nhìn nhỏ nằm im lìm.

-"Có lẽ tao đã rất tàn nhẫn với Phong."

-.....

-"Tao quá hèn nhát để nói lời yêu cậu ấy. Tao đã đùa với tình cảm của Phong để bây giờ tao rất hối hận và muốn cậu ấy tỉnh dậy."-Chàng nắm lấy tay nhỏ.-"Rồi anh sẽ cưới em làm vợ em nhỉ?"

Anh gật đầu nhìn nàng mỉm cười. Thật sự thì ai mới là người tàn nhẫn nhất trong sáu đứa bọn mình đây.

Lam Minh Nhật đột ngột ra đi bỏ lại tất cả. Hắn vô ý thức luôn mồm gọi tên nó khi đêm đến hay chỉ cần nhắm mắt lại. Hắn bảo nó cứ chạy mãi không để hắn đuổi kịp rồi nhanh chóng tan biến.

Chàng vô tư trêu đùa tình cảm của Nguyễn Minh Phong để rồi mình nhận ra yêu người ta rất nhiều. Nhưng hèn nhát trước tình cảm. Cậu ta đã mong chờ câu nói yêu thật của Phùng Gia Bảo. Vậy mà bây giờ phải im lặng nằm đấy vô thức với muôn ngàn tiếng yêu.

Nguyễn Minh Phong cũng quá tàn nhẫn không kém gì Lam Minh Nhật. Đến khi nào thì cậu ta mới ngừng thử thách tình cảm Phùng Gia Bảo dành cho mình.

Anh cũng không biết giữa nàng và anh ai vô tâm hơn. Khi nàng một mình đi đến con đường nguy hiểm của tìm bạn thì mình đã ở đâu không bắt đuôi để bây giờ em như thế.

Nàng dạo chơi với các tiên nữ quên luôn việc trở về bên anh. Nàng đúng là vô tư và ngây thơ.

Con người không biết được chuyện gì đến với mình. Buồn vui,khóc than hay đau thương. Thì ít ra nụ cười vẫn luôn toả sáng trên môi họ trước cái đã.

Mới đấy mà đã một năm trôi lặng thầm qua. Đã một năm. Ngoài việc đi học lại thì ba tụi nó vẫn thế. Vẫn mất đi hình bóng sồn sồn trong trường. Công nhận vắng ba tụi nó,không ai xàm ở trường nữa,có vẻ tăng tiến hơn là loạn ở trường. Hầu hết đều nhắc đến cách ba tụi nó quậy phá rồi làm lại để ba tụi nó không bao giờ phai.

Anh chạy hối hả đến trường với xe đạp quèn của nó kia. Sau lưng chàng còn vắt chân hối thúc anh.

Kít.

Hôm nay có bài kiểm tra một tiết. Đi trễ là không được làm bài mà còn ăn gậy nữa chứ. Ô cái liều.

-"Cao Hoàng Nam....Phùng Gia Bảo."-Cũng may tầng trên có cửa sau. Cô đứng cửa trước gọi tên hai người.

-"Dạ có."-Anh với chàng nói lớn tỏ vẻ nghiêm trang.

Cô quay mặt vào nhìn hai người cười cười.

-"Hôm nay mới thấy đi sớm một buổi đấy nhỉ?"

Anh với chàng giả nai đi đến biểu cảm.

-"Ấy...cô cứ đùa. Bọn em là..."-Anh bỉu môi.-"Học sinh nghiêm túc mà."

.......

Cùng lúc đấy. Ở sau trường gã với cô đang chui lỗ chó mà ngày trước chính tay nó đã đập ra mỗi khi trốn ra trường đi nhậu.

-"Má,con Nhật làm gì mà làm cái lỗ nhỏ như con muỗi."-Gã phủi tay.

Cô bật cười lau mặt gã.

-"Tại anh mập lên thì có. Nếu mà có Nhật ở đây thì anh ăn đâm có chắc."

-"Ấy...ấy...phải gọi là anh men hơn chứ vợ."-Gã cau mày nhìn cô.

Cô lắc đầu bỉu môi.

-"Rồi...rồi."

Chưa kịp choàng vai đi một bước thì giám thị,à không con của giám thị đứng đối diện với khuôn mặt rùng rợn.

-"Đi học trễ mà còn ồn lên hả?"

Gã với cô nuốt nước bọt cười chạy đến hai bên giám thị.

-"Anh Thanh....tha cho bọn em một lần nữa nha."

-"Không một ngày nào là đi học sớm."-Giám thị cong môi.-"Lên phòng giám thị."

Chưa kịp nói xong để thở thì cô và gã biến lên lớp nhanh chóng. Giám thị bật ngửa chớp chớp mắt.

-"Đi nhanh dữ."

.......................................................................................

Thái Mỹ Hoà và Hoàng Minh Long ở kí túc xá đi xuống chậm chạp. Hai đứa gương mẫu nhất mà bây giờ lại lê thê ở dãy với châm ngôn học sinh "đi trễ xíu có chết đâu".

-"Anh mới bị cảm đã hết hẳn chưa?"-Thái Mỹ Hoà lo lắng lau mồ hôi trên trán Hoàng Minh Long.

-"Rồi."-Hoàng Minh Long vẫn như ngày nào. Vẫn lạnh lùng.

-"Anh không khỏe chỗ nào phải nói em đấy nha."-Thái Mỹ Hoà cong môi nói chuyện.

Hoàng Minh Long cười phì xoa đầu Thái Mỹ Hoà.

-"Dạo này em mập hơn đấy."-Nhưng cậu ta hay cười và biết chọc ghẹo hơn so với ngày trước.

Thái Mỹ Hoà nghe đến mập sợ hãi xoay một vòng,miệng bắt đầu mếu lên.

-"Thật...hả anh?"

Hoàng Minh Long bắt gặp thái độ ngày nào của Thái Mỹ Hoà bật ra cười. Ngốc nghếch,có chọc tí là miệng mếu lên. Không biết đến bao giờ mới trưởng thành.

-"Anh đùa,Hoà của anh vẫn xinh xắn như mọi hôm."

Thái Mỹ Hoà cong môi,vòng tay trước ngực đi đến véo mũi Hoàng Minh Long.

-"Anh đùa kiểu gì vậy nề."

Hoàng Minh Long bị Thái Mỹ Hoà nắm điểm yếu nhăn nhó.

-"Đau anh."

Em với nhóc ở sau dí chạy nhau lon ton. Thấy Thái Mỹ Hoà với Hoàng Minh Long tình cảm trước mặt. Nổi lòng ganh tị. Ở kí túc xá cũng tình cảm,ở dãy nam cũng tình cảm,cantin thì công khai,thậm chí trong lớp học cũng không tha.

Em với nhóc cười gian đi đến chen giữa hai người.

-"Tao khuyên mày nhé. Đừng quá tình cảm. Người ta có câu yêu ít,thương ít để sau này đau ít,mệt ít."-Nhóc tự chế bỉu môi một ông cụ non.

-"Sặc."-Em bật cười.

Nhóc thấy em làm nhóc mất mặt nhéo nhéo.

-"Em im lặng để anh nói coi. Mất mặt anh."

Thái Mỹ Hoà và Hoàng Minh Long thấy cặp ở giữa nhí nhảnh bật cười thành tiếng.

-"Ha...ha...ha..."

-"Anh đừng nhéo em nữa. Đau em."-Em cong môi làm nũng.

Dưới cantin bà Mười. Đặng Vương vắt chân qua một bên kể chuyện cho học sinh toàn trường nghe và bình luận. Có bẻ Đặng Vương dạo này ăn khách bạn bè quá. Ai cũng yêu mến cậu ta. À còn một chuyện nữa. Bà điệu và Đặng Vương đã là một cặp của trường. Được học sinh bầu chọn cặp hoàn hảo yêu nhau nhất.

Chị Nhật thấy chưa. Tụi em ở đây sống rất tốt. Còn chị? Ở bên đấy có luôn cười như bọn em không?

Trời xanh cao kia vẽ lên khuôn mặt nó đang ôm bụng cười nhìn mọi người trải qua nhưng vẫn bợm như ngày nào.

....

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Hoa Linh Lan

Hoa Linh Lan

Tên truyện: Hoa Linh LanTác giả: GàoThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

23-07-2016 15 chương
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Truyện Dạy Dỗ Vị Hôn Phu có cốt truyện hơi lạ so với những truyện teen cùng thể

22-07-2016 50 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19 là một câu chuyện tuổi teen rất hay được viết bởi 2 tác giả là

22-07-2016 2 chương
Lá bùa Bỉ Ngạn hoa

Lá bùa Bỉ Ngạn hoa

Lúc hoa Bỉ Ngạn nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, cùng một cành

29-06-2016
Gấu Em Có Võ

Gấu Em Có Võ

Tên truyện: Gấu Em Có VõTác giả: thanhhpvn1Thể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn

18-07-2016 36 chương
Giá trị thực sự

Giá trị thực sự

Một lần nọ, cáo và báo cãi nhau xem ai đẹp hơn. Báo khoe từng cái đốm trên khắp

24-06-2016
Hạnh phúc vô hình

Hạnh phúc vô hình

Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ

30-06-2016
Tạm biệt tình đầu

Tạm biệt tình đầu

Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi

09-07-2016 1 chương