XtGem Forum catalog
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 10
5 sao 5 / 5 ( 85 đánh giá )

Adeline Bên Sợi Dây Đàn - Chương 04

↓↓
Chul Kang lặng lẽ nhìn giáo sư Hàn: “Lời thỉnh cầu của em rất đơn giản, ở đây có một cuốn băng ghi âm, cô nghe thử rồi hãy quyết định ạ”.

bạn đang xem “Adeline Bên Sợi Dây Đàn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Em chỉ muốn cô bớt chút thời gi­an gặp một người bạn của em”.

Vậy sao? Giáo sư Hàn Âm Ái ngạc nhiên nhìn Chul Kang, thầm nghĩ: Cậu ta tìm đủ mọi cách lấy lòng mình, thì ra là vì một người bạn?

Giáo sư Hàn nhìn chàng trai trước mặt mình. Nét mặt của cậu ta rất chân thành, trong sự chân thành ấy còn ẩn chứa chút gì đó rất khẩn thiết. Bỗng nhiên cô thấy xúc động. Cô đưa băng ghi âm cho cô gái đứng cạnh. Cô gái đặt cuộn băng vào chiếc máy ghi âm cổ điển, tinh xảo, được làm từ bạc rồi ấn nút play.

Tiếng đàn tranh du dương, trầm bổng vang lên từ chiếc máy ghi âm nhỏ nhắn, đẹp đẽ. Tiếng đàn lúc thì gấp gáp, lúc lại trầm lắng, dường như có rất nhiều câu chuyện nhưng không thể nói hết được. Có lẽ đây là một người chơi đàn tranh có rất nhiều tâm sự.

Giáo sư Hàn có cảm giác một sợi dây vô hình trong lòng mình khẽ rung lên, có lẽ nào con người này có tâm sự giống mình? Hình ảnh bản thân năm ấy hiện về trong ký ức…

“Ngày mai hãy đưa bạn của cậu đến gặp tôi”. Nói xong, cô quay người đi vào thư phòng.

***************

Giáo sư Hàn ngồi trên chiếc ghế làm từ gỗ trắc, lặng lẽ ngắm nhìn cô gái Trung Quốc trước mắt mình: Một cô gái trông rất thanh tú, thông minh, nhưng một người phụ nữ có khả năng quan sát nhạy bén như cô dường như cảm nhận được ngọn lửa trong đôi mắt tưởng chừng như yên bình ấy. Ngọn lửa bùng cháy ấy là vì cái gì? Bỗng nhiên, cô thấy có chút hứng thú với cô gái này.

“Em đến từ Trung Quốc à?”.

“Vâng ạ. Em là Tần Hiểu Tranh”. Hiểu Tranh ngẩng đầu nhìn cô rồi đáp lại một cách ngắn gọn. Dĩ nhiên, cô cũng nhân cơ hội này ngắm nhìn giáo sư Hàn.

Hôm nay, giáo sư mặc bồ sườn xám màu đỏ đậm, khoác chiếc khăn màu đen, trông rất tao nhã. Những đường nét trên khuôn mặt cô rất hoàn mỹ, mặc dù đã có rất nhiều nếp nhăn nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp vốn có. Chỉ có điều, khi cô không nói chuyện, khóe môi hơi chùng xuống, toát lên vẻ gì đó rất lạnh lùng.

“Nghe nói em muốn gặp tôi. Vì sao vậy?”.

Hiểu Tranh thấy tim mình đập rộn ràng. Cô khẽ hít thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Khi còn ở trong nước, em nghe nói giáo sư là nghệ sĩ đàn tranh xuất sắc nhất thế giới, vì thế em rất muốn học đàn tranh của giáo sư”.

Xuất sắc nhất? Giáo sư Hàn Âm Ái có chút ngạc nhiên. Cô khẽ lắc đầu, lạnh lùng nói: “Nói tôi là nghệ sĩ đàn tranh xuất sắc nhất tôi thật không dám nhận. Hơn nữa, chẳng phải lần trước tôi đã nói với em là tôi không nhận học sinh nữa rồi sao?”.

“Em biết ạ, nhưng…”. Hiểu Tranh bặm môi, tha thiết nói: “Giáo sư có thể phá lệ được không ạ? Khó khăn lắm em mới đến được Hàn Quốc, em đã phải cố gắng hết sức mới trở thành học sinh trao đổi Trung – Hàn. Thực sự em rất thành tâm, rất thành tâm muốn học đàn tranh của giáo sư. Em xin hứa với giáo sư, nhất định em sẽ học hành thật chăm chỉ, thật chăm chỉ. Cô có thể phá lệ nhận em được không ạ?”.

Hiểu Tranh nói rất tha thiết, rất thành khẩn. Giáo sư Hàn bắt đầu có chút động lòng, nhưng cô vẫn cần hiểu thêm về cô gái này.

“Tôi rất tò mò không biết vì sao em lại muốn học đàn tranh? Đàn pi­ano hoặc vi­olon có sức ảnh hưởng sâu rộng hơn, chẳng phải sẽ dễ dàng nổi tiếng hơn sao?”

Hiểu Tranh cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nhìn thẳng vào mắt giáo sư Hàn, chân thành nói: “Mẹ em là nghệ sĩ đàn tranh, vì thế ngay từ khi còn rất nhỏ, em đã theo mẹ học đàn tranh. Có lẽ hồi ấy em học đàn tranh chỉ đơn thuần vì thấy có hứng thú. Nhưng năm tám tuổi, em bắt đầu có mục tiêu mới”. Nói đến đấy, bỗng nhiên cô ngừng lại. Nhớ đến mẹ, cô thấy mắt cay cay.

Giáo sư Hàn Âm Ái đã bị cuốn hút bởi những lời nói ấy. Cô chăm chú chờ đợi những lời nói tiếp theo của Hiểu Tranh.

Hiểu Tranh im lặng một lúc rồi mới khẽ nói: “Năm em tám tuổi, bố mẹ em đã qua đời vì tai nạn gi­ao thông”. Giọng nói của cô nghẹn ngào.

Giáo sư Hàn Âm Ái tròn mắt ngạc nhiên, cô không thể ngờ rằng Hiểu Tranh là trẻ mồ côi.

“Trước lúc lâm chung mẹ em đã dặn em nhất định phải học đàn tranh, sau này trở thành nghệ sĩ đàn tranh ưu tú, gìn giữ và phát triển nghệ thuật đàn tranh, loại hình nghệ thuật văn hóa dân tộc đặc sắc. Em ghi nhớ những lời mẹ nói, chưa một phút nào dám quên. Nhưng muốn học tốt đàn tranh, không thể chỉ dựa vào sự nỗ lực của bản thân, cần có sự hướng dẫn của một giáo viên ưu tú. Vì thế em không quản ngại nghìn trùng xa xôi tới đây. Cô có thể hiểu được nỗi lòng của em không ạ? Nếu cô từ chối em thì làm sao em có thể trở thành nghệ sĩ đàn tranh ưu tú? Làm sao em có thể phát huy đặc sắc của nghệ thuật đàn tranh? Làm sao em còn mặt mũi nào để nhìn người mẹ quá cố của mình?”.

Nước mắt trào dâng trong mắt cô, nhưng đôi mắt ấy rất sáng, ánh sáng của ngọn lửa.

Giáo sư Hàn nhìn Hiểu Tranh một lúc lâu rồi nói: “Tôi là một người rất khó tính, vô cùng nghiêm khắc, thậm chí là hà khắc với học sinh, em không sợ sao?”

Gì cơ ạ? Hiểu Tranh ngây người một lúc. Dường như cô đã cảm nhận được một tia hy vọng, nụ cười dần dần nở trên khóe môi của cô. Cô kiên định nói: “Người ta thường nói thầy nghiêm mới có trò giỏi. Yêu cầu của cô càng nghiêm thì càng có lợi cho việc nâng cao kỹ thuật chơi đàn của em”.

Giáo sư Hàn không kìm được mỉm cười. Lúc cô ấy cười trông thật đẹp, Hiểu Tranh bị cuốn hút bởi nụ cười ấy.

Giáo sư Hàn im lặng một lúc rồi nói với Hiểu Tranh: “Vậy thì thứ bảy hàng tuần em đến học nhé”.

Gì cơ ạ? Hiểu Tranh tròn mắt vì bất ngờ và vui mừng. Giáo sư bảo mình đi học? Điều đó có nghĩa là cô ấy đã thu nhận mình? Trời ơi! Niềm vui quá lớn lao không thể kiềm chế được, cô chỉ muốn nhảy lên vì sung sướng.

“Cảm ơn giáo sư, cảm ơn cô đã nhận em. Thực sự em không biết phải bày tỏ lòng biết ơn của mình với cô như thế nào”. Dường như chỉ có nói cảm ơn không ngừng mới có thể bày tỏ được một chút niềm cảm kích trong lòng Hiểu Tranh.

“Em không cần cảm ơn cô”. Giáo sư Hàn gật đầu mãn nguyện: “Em khiến cô trở về với những năm tháng thanh xuân. Nhưng may mắn là cô giáo của cô dễ dàng tiếp nhận cô. Nếu nói cô giáo của cô đã làm nên thành công của cô ngày hôm nay, vậy thì hôm nay cô cũng dùng cách thu nhận em để báo đáp cô ấy. Coi như là cô cống hiến chút công sức vì sự phát triển của nghệ thuật đàn tranh”.

Ánh nắng mặt trời mềm mại, gió thu se lạnh, những bông hoa hồng trắng mỉm cười dưới ánh nắng ấm áp.

Hiểu Tranh cũng cười tươi như hoa. Cô không thể kiềm chế được niềm phấn khích của mình, cô bám chặt lấy cánh tay của Chul Kang và nói: “Anh biết không? Giáo sư Hàn bảo em thứ bảy đến học. Hơn nữa, cô ấy còn cười với em nữa. Anh không biết đâu, lúc cô ấy cười, thực sự rất đẹp…”.

Chul Kang nhìn Hiểu Tranh phấn khích đến nỗi khoa chân múa tay, thở dài mãn nguyện. Nếu có thể khiến cô ấy lúc nào cũng tươi cười như thế này thì anh nguyện làm tất cả mọi việc.

“Chul Kang, thực sự em rất vui, rất vui…”. Hiểu Tranh nắm tay Chul Kang, vừa cười vừa nhảy, “Anh có biết không? Em có cảm giác chưa bao giờ mình vui như thế này. Thật đấy, bây giờ em thấy rất hạnh phúc, hạnh phúc chết đi được…”.

Mái tóc mềm như lụa của cô theo cơn gió nhẹ nhàng bay vào mặt anh, làm lay động trái tim của anh. Nơi được cô chạm vào cũng nóng đến nỗi sắp bùng cháy…

Chul Kang lặng lẽ ngắm nhìn nụ cười như đứa trẻ của Hiểu Tranh, chỉ mong sẽ có một ngày được nắm tay cô ấy…


Chương trước | Chương sau

↑↑
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Tôi Ghét Thần Tượng

Tôi Ghét Thần Tượng

Tên truyện: Tôi Ghét Thần TượngTác giả: mysweetlovelydayThể loại: Truyện TeenTình

28-07-2016 22 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Trích đoạn:Hạo Khang đứng bên ngoài rất muốn xem hết màn đấu này nhưng anh không

21-07-2016 59 chương
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Đĩ hay là gái bao?

Đĩ hay là gái bao?

Tôi cặp kè với hai người đàn ông cùng một lúc. Họ chu cấp cho tôi thừa thãi tiền

30-06-2016
Thời gian muộn

Thời gian muộn

Thầy Đức vừa bước ra khỏi lớp, Linh liền quẳng ngay cuốn sách Hóa xuống đất rồi

29-06-2016
Căn nhà bí mật

Căn nhà bí mật

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tớ

25-06-2016
Khuôn mặt vô hình

Khuôn mặt vô hình

Có những lần ngồi vu vơ tôi lại nghĩ về người con trai ấy, đó là khoảnh khắc cả

24-06-2016
Cô dâu

Cô dâu

  Vốn dĩ cô luôn có đức tính thẫn thờ. Bởi cái nắm tay, cái nháy mắt của anh

27-06-2016