Polly po-cket
Vì đó là cậu...

Vì đó là cậu...


Tác giả:
Đăng ngày: 27-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 131 đánh giá )

Vì đó là cậu...

↓↓

- Không, tao đã nghĩ rất lâu rồi. Câu nói của mẹ Linh chỉ đánh thức tao thôi. Cứ như thế này, tao sẽ trở thành vật cản cho Linh mất.

bạn đang xem “Vì đó là cậu...” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Vậy chứ bây giờ còn một mình Linh, mày định bỏ cô ấy ở lại một mình à?


- Cô ấy mạnh mẽ hơn những gì chúng ta tưởng đấy, Hoàng. Tao không bỏ đi, trở thành người đàn ông xứng đáng với Linh, tao sẽ trở về. Trong khoảng thời gian ấy, mày chăm sóc cô ấy giùm tao.





Hoàng hất 5 ngón tay đang bấu chặt lấy vai mình ra:


- Mày lấy đâu ra tự tin rằng cô ấy sẽ đợi mày trở lại?


- Vì đối phương là Linh, nên mới tự tin.


***


Thật kì lạ, đêm hôm đó, lần đầu tiên Linh ngủ một giấc sâu không mộng mị gì. Sáng sang phòng bêp làm đồ ăn, phải mấy lần đi đi lại lại qua cửa kính, Linh mới để ý cái ban công nhà đối diện. Cây xương rồng lại leo cao trên vòm cửa. Mấy cái cây lạ lạ mới trồng thêm, lại treo lủng lẳng dưới thành bê tông. Bức tường lại chuyển thành màu của bầu trời, và chiếc tổ chim lại nằm im ngoan ngoãn bên trên mấy chậu cà chua..


Cô cầm cả hộp sữa to đang đổ dở khỏi tay, quên mất mình đang mặc bộ Pijama hồng phấn và đi đôi dép bông màu xanh lơ, cứ thế chạy một mạch xuống tầng dười nhà. Mở tung cánh cổng màu xanh ra, nơi đã có ai đang chờ sẵn..


- Bob ơi là bob!!!


- Bob đây, Bob đây!!!


Người ta thường hay đeo mặt nạ khi ra ngoài thế giới. Cô là người của công chúng, nên lại càng quen với việc gồng mình lên để che giấu những cảm xúc thật sự của mình. Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt thân quen đó, bao nhiêu giận hờn, ấm ức, bao nhiêu lo sợ, tủi thân.. cứ thế vỡ òa ra thành những giọt nước mắt, không tài nào kiềm chế nổi. Linh lại cảm thấy cả hai trở lại tuổi lên 8. Lần đó, Duy từ trên cây trèo xuống, thấy cô khóc, cũng đưa tay áo, vụng về lau nước mắt cho cô như thế này...


Giang Trần


↑↑
Tháng Giêng diệu kì

Tháng Giêng diệu kì

- Chỉ có thằng hâm mới bỏ em. - Vì sao, em có điểm gì tốt chứ. - Em rất chân

28-06-2016
Đồ khốn!..Em yêu anh

Đồ khốn!..Em yêu anh

Hai mươi ba tuổi, tôi vẫn còn là một thằng con trai chưa chịu lớn. Tôi phóng túng, yêu

26-06-2016
Cuộc tình rỉ máu

Cuộc tình rỉ máu

Cô vốn là người hiền lành, hiền đến mức khờ khạo. Ấy vậy mà giờ lại hồn

24-06-2016
Có bóng ai qua phố

Có bóng ai qua phố

Người ta kém nó hai tuổi, mãi sau này người ta mới nói với nó. Nó ngạc nhiên nhưng

29-06-2016
Vĩnh biệt Huyền Trân

Vĩnh biệt Huyền Trân

Ai đó nói, hình như ông nhà văn Đoàn Thạch Biền, rằng mẫu số chung của những mối

24-06-2016
Để quá khứ trôi đi

Để quá khứ trôi đi

"Chờ đợi một tình yêu thực sự như chờ xe bus, có thể sớm, có thể muộn, nhưng

25-06-2016
Màu nắng quay trở lại

Màu nắng quay trở lại

Tuyết rơi ngoài cửa sổ. Qua một lớp kính mỏng trong suốt, có lẽ nó chẳng lạnh và

28-06-2016
Hoa bên kia đồi

Hoa bên kia đồi

Bàn thờ nhà chị đầy hoa trắng, trắng toát cả một đời chị! *** - Gôn ơi...! Tuyết

26-06-2016
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Học sinh khó ưa

Học sinh khó ưa

Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi.

30-06-2016