XtGem Forum catalog
Vẫn sẽ là anh và em

Vẫn sẽ là anh và em


Tác giả:
Đăng ngày: 23-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 120 đánh giá )

Vẫn sẽ là anh và em

↓↓

"- Tao sẽ không tha cho đứa nào hết"- tên đó cười nham hiểm- " Tại sao tao phải tha cho chúng mày? Tao chưa bao giờ thả người mình đã bắt về, lại càng chưa từng tha cho kẻ nào thích lao đầu vào chỗ chết , đặc biệt là một thằng cảnh sát miệng còn hôi sữa như mày!"

bạn đang xem “Vẫn sẽ là anh và em” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đúng là lúc này quyền quyết định hoàn toàn nằm trong tay lũ người kia, anh chẳng có gì để trao đổi hay ngăn cản chúng cả, chỉ biết dùng chính bản thân mình để bảo vệ cho cô.


Vừa lúc đó, có tiếng còi tàu từ ngoài khơi xa vọng vào, bóng một chiếc tàu cũng dần hiện rõ. Tất cả chúng đều đưa mắt nhìn ra ngoài, thầm cảm ơn thượng đế đã cho mình cánh cửa thoát thân.


Nhưng ngay sau đó, tiếng còi xe cảnh sát cũng từ xa vọng lại. Tất cả chúng cũng lại đưa mắt vào trong, rồi hoảng loạn không ngừng đưa mắt liên tục theo hai hướng.


"- Khốn kiếp!"- tên đại ca kia tức tối, vừa sợ hãi. Con tàu kia thì vẫn ở rất xa, tiến vào rất chậm chạp, còn tiếng xe cảnh sát thì đang cứ mỗi lúc một gần.


"- Đại ca! Không được rồi, mau chạy thôi!" – Một tên lên tiếng giục. Gã đại ca đó nhìn lần nữa ra ngoài, hắn lại gắt lên: "Mẹ kiếp!" rồi trúc sự tức giận cực độ vào cây súng trên tay, bóp cò hai phát rồi chạy theo những tên kia khi cảnh sát vừa kịp ập tới.


"-Bùm", "Bùm" Tiếng thét kinh hoàng vừa xé ngang bên tai của Hải Linh. Lúc này cô mới kịp định thần, đưa mắt nhìn lên cái cơ thể vạm vỡ trước mặt mình đang từ từ khuỵu xuống. Anh đã đỡ trọn hai viên đạn vào vai và mạng sườn của mình, máu từ cơ thể anh bắt đầu rỉ ra. Anh đã ngã sõng soài ra đất, cô sợ hãi ôm choàng lấy cơ thể của anh, không ngừng gọi tên anh trong đau đớn.


"- Trần Hiểu Anh!"


"- Hiểu Anh! Anh là đồ ngốc!"


" – Em đã nhớ lại hết rồi! Anh không được chết, nhất định không được chết đâu đấy! Nếu không em sẽ hận anh cả đời!"


"- Hiểu Anh- Em yêu anh!"


Gió khẽ lao xao, nước mắt của cô không ngừng rơi xuống, chiếc áo trên cơ thể anh đã đẫm một màu đỏ tươi.


Anh từ từ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sâu, khoé môi khẽ cong lên mãn nguyện.


***


Băng đảng kia đã hoàn toàn bị triệt phá. Hiểu Anh thì vẫn chưa chịu tỉnh lại, anh đã nằm hôn mê đúng một tuần, và Hải Linh thì vẫn luôn ở cạnh anh.


Nắng sớm lên bất chợt làm cô tỉnh giấc. Cô đã ngủ thiếp đi trên chiếc ghế trước phòng chờ trong khi đến bệnh viện quá sớm. Cô muốn cho anh yên tĩnh để nghỉ ngơi nên ngồi lại đây, nhưng không ngờ lại ngủ lâu như vậy. Nhưng...cô còn cảm nhận được một cơ thể ấm áp đang ở bên cạnh mình, cô đang tựa đầu ngủ trên một bờ vai rắn chắc.


Hải Linh bất giác vục đầu dậy, trong cái chói khẽ khàng của nắng mai, gương mặt thân quen của anh hiện lên thật đẹp, thân yên bình. Hiểu Anh mỉm cười và đưa tay ngả lại đầu của cô vào vai mình, nhưng Hải Linh lại lập tức vục dậy:


"- Anh đang bị đau mà, sao lại ở đây chứ?"


"- Anh đã thấy em rồi, không đau nữa!" – Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của cô, mỉm cười tinh nghịch- nụ cười đã lâu mới lại hiện trên môi anh. Hiểu Anh cứ ngồi nắm gương mặt xinh đẹp của Hải Linh, anh chỉ lo sợ nó lại một lần biến mất. Hồi lâu anh mới thu lại ánh mắt của mình, khẽ đưa bàn tay về trước cô và lại nở nụ cười, lần này là nụ cười ấm áp.


Cô có chút ngạc nhiên, nhìn lên Hiểu Anh rồi lại nhìn xuống bàn tay đang từ từ mở ra của anh. Là sợi dây chuyền đó, sợi dây chuyền cô đã đeo bên mình suốt 8 năm qua, cô cứ nghĩ sẽ không thể tìm lại nhưng giờ chính anh lại trao cho cô lần nữa. Hải Linh mừng rỡ đưa tay nhận lấy nó nhưng Hiểu Anh đã nhanh chóng rụt trở lại:


"-Này! Là anh nhặt được đấy!"- anh nói giọng trêu trọc.


" -Nhặt được của rơi không phải nên trả người đánh mất sao? Huống chi nhiệm vụ của cảnh sát là phải bảo vệ tài sản cho dân!"


Hiểu Anh lắc đầu, rồi lại mỉm cười, lúc ở bên cô anh vẫn luôn không hề ngừng cười như vậy. Anh xoè bàn tay đang nắm sợi dây chuyền:


" -Phan Hải Linh! Anh đã đợi câu trả lời của em lâu lắm rồi đấy!"


" -Câu trả lời gì cơ? Em bị mất trí nhớ nên quên hết rồi!" – Cô vờ ngây ngô hỏi, rồi cũng chọc lại anh – " À! Mà em vẫn chưa nghĩ ra, đợi ba năm sau em nghĩ đã rồi trả lời anh sau nhé!" – rồi cô cười thích thú với vẻ mặt đang khó coi vô cùng của anh.


" -Này Phan Hải Linh! Em đã nói gì lúc anh đang hôn mê hả? Biết thế này anh không tỉnh lại nữa cho em hối hận cả đời luôn!" – Hiểu Anh ấm ức nói lớn. Lúc anh đang hôn mê cô đã ghé tai anh nói rất nhiều thứ, điều mà chỉ anh nghe được!


" -Em đã nói gì chứ! Mà anh cũng đã tỉnh rồi đấy thôi!" – Hải Linh ngượng đỏ mặt, nhưng cô vẫn cố lấy ưu!


"- Được lắm! Phân Hải Linh! Anh ước gì em mãi mãi không hồi phục kí ức! Tại sao vừa nhớ lại đã mất đi hoàn toàn vẻ dịu dàng dạo trước vậy hả -ôi, anh nhớ cô ấy quá!"


"- Thế nên suốt thời gian qua anh đã lợi dụng bắt nạt em đúng không? Từ giờ sẽ đến lượt em trả thù!"


"- Không, anh đang là bệnh nhân đấy!"


"- Này..."


"-..."


________THE END_________


↑↑
Heo con

Heo con

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Xóm trọ

Xóm trọ

Thụy và Tuấn yêu nhau được một năm. Mong manh và hờ hững, đôi khi Thụy tự hỏi

01-07-2016
Hành trình yêu thương

Hành trình yêu thương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Hermes hay Dior?

Hermes hay Dior?

Cuộc sống vốn dĩ luôn rất công bằng. Nếu bạn không đẹp thì bạn sẽ giàu và

24-06-2016
Sống khác để yêu em

Sống khác để yêu em

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
When you're gone

When you're gone

Chợt thấy trong lòng chẳng còn buồn, có chăng chỉ là một chút những cảm xúc mang tên

23-06-2016
Là bao điều anh mong nhớ

Là bao điều anh mong nhớ

Có những người mới hôm qua còn vui vẻ là thế, ngọt ngào là thế nhưng chỉ một giây

25-06-2016
Điều đặc biệt

Điều đặc biệt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Panda bảo

27-06-2016
Chia tay và quay lại

Chia tay và quay lại

(khotruyenhay.gq) "Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok?" - "Không

01-07-2016
Non Dimenticar

Non Dimenticar

Tôi bất lực, nhưng tôi biết cô ấy còn đau khổ hơn tôi. Vậy nên chỉ đành có thể

25-06-2016
Có mất đi đâu...

Có mất đi đâu...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Đã từ

25-06-2016
Ly cà phê nhạt

Ly cà phê nhạt

Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía

30-06-2016
Yêu thương mong manh

Yêu thương mong manh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu

26-06-2016
Con cáo và cái bóng

Con cáo và cái bóng

Một con cáo tinh thần đang vui vẻ thèm ăn rời hang đi tìm mồi. Khi nó chạy, nắng

24-06-2016
Quên

Quên

- Ờ! Mẹ lại quên mất... - Người mẹ nhếch nụ cười méo xệch. *** Người mẹ còng

01-07-2016
Thư gửi cho cánh diều

Thư gửi cho cánh diều

Thôi thì cứ gởi những tâm sự này theo cánh diều để nhờ gió mang đi, hay đáp vào

24-06-2016