XtGem Forum catalog
Tuyết

Tuyết


Tác giả:
Đăng ngày: 28-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 80 đánh giá )

Tuyết

↓↓
(khotruyenhay.gq) Tuyết của cô ấy, là màu trắng...


Tuyết của tôi, lại là màu đỏ...


Tuyết đối với cô ấy, là lãng mạn...


Tuyết đối với tôi, lại là bi thương...

bạn đang xem “Tuyết” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôi gặp anh lần đầu tiên trong một ngày đầy tuyết...


Và cũng mất anh mãi mãi trong hoàng hôn tuyết đỏ...


***


Lần đầu tôi gặp anh, toàn thân băng trắng chỉ chừa đôi mắt, đôi mắt gắt gỏng, đôi mắt cau có, đôi mắt giận dữ, nhấn chìm tôi trong đó, không thể thoát ra...


Đầu đông, nhưng rất lạnh, tuyết phủ dày mặt đường...


Người ta bảo anh gặp tai nạn trong một vụ nổ xe, may mắn sống sót, nhưng kí ức hầu như không còn...


Anh nổi điên vì không biết mình là ai, cũng không ai biết anh là ai?


Tôi thấy anh rất đáng thương, rất muốn làm bạn, chăm sóc cho anh. Thực ra, tôi bị ánh mắt cương nghị của anh thu hút, đôi mắt anh dài và hẹp, tròng đen trắng rõ ràng, rèm mi dài cong khiến con gái như tôi cũng phải ghen tị...


Tôi không biết tên anh, anh cũng không biết, nên tôi gọi anh là "Tuyết".





"Tuyết... Tuyết... Tuyết..."


"Tên anh đó sao?" Anh dựa vào thành giường, nghiêng đầu, hỏi...


"Em gặp anh trong một ngày đầy tuyết, nên tên anh là Tuyết!" Tôi vừa gọt táo cho anh, vừa khẳng định chắc nịch.


"Nghe thật ủy mị!" Anh nhìn tôi, cười...


Anh cười bằng mắt thôi, vì miệng của anh còn đau lắm...


Tôi là y tá tập sự ở đây được ba tháng, mọi người rất tốt với tôi, trừ một vài bệnh nhân thường xuyên cáu kỉnh như anh ra, ai cũng đáng yêu cả, nhất là những đứa bé ngây thơ luôn hỏi:


"Sao cô suốt ngày gọt táo, chú ấy có ăn được đâu?"


"Cô ấy gọt táo cho chú, nhưng người ăn là cô ấy!" Anh trừng mắt nhìn tôi.


Oan cho tôi quá, tôi gọt táo rồi xay sinh tố cho anh mà...


Mọi người nói với tôi:


"Anh ta chỉ tử tế với cậu!"


Đương nhiên là tôi rất vui, tôi đã rất vất vả để làm thân với anh, chịu đựng những cơn nóng giận vì anh không nhớ ra được ký ức của mình, và rất thường xuyên đau đầu...


Anh đập, ném mọi thứ có trong tay, đến nỗi, trưởng khoa định đuổi anh đi, nhưng tôi đã ra sức van nài, rằng tôi sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cho anh...


Anh bắt đầu mở lòng với tôi, từ hôm tôi vì anh mà bị đứt tay, vết đứt lớn lắm, máu chảy rất nhiều, anh hoảng hốt, còn tôi cứ luôn miệng trấn an:


"Không sao, không sao..."


Từ hôm đó, anh không gắt gỏng nhiều với tôi nữa, anh bảo:


"Sao không lấy mạng tôi luôn đi, con người sống không có kí ức, chẳng khác nào tàn phế, mà tôi băng trắng toàn thân thế này, cũng rất giống tàn phế."


"Anh bị chấn thương nặng, bác sĩ bảo tuy mất khá nhiều thời gian nhưng sẽ hồi phục sớm thôi, kí ức không có, thì em giúp anh tạo ra kí ức, rồi anh sẽ nhớ được thôi!" Tôi đập bàn, nói.


"Em sẽ giúp anh tạo ra những hồi ức đẹp..." Tôi nhủ thầm.


***


Một năm sau, anh hồi phục, da dẻ trở lại hồng hào, những vết sẹo từ từ lành lại, trông thật sự giống đại soái ca.


Ngày anh tháo băng, tôi nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, lòng cảm thấy mình đúng là không chọn lầm người.


Anh lo lắng nhìn tôi:


"Sao, anh xấu lắm à!"


"Anh xấu, vậy em gọi là gì?" Tôi bĩu môi.


Từ ngày anh hồi phục, tôi phát hiện ra anh có tài vẽ chân dung rất đẹp. Bệnh nhân trong viện nhỏ ở huyện chúng tôi tăng cao, vì có một chàng họa sĩ đẹp trai xuất hiện. Giám đốc bệnh viện cũng không đuổi anh đi, còn cho anh một căn phòng nhỏ vốn là chỗ nghỉ của nhân viên bệnh viện.


"Cậu ấy góp phần tăng doanh thu của bệnh viện, rất đáng hoan nghênh!" Ông nói.


Tôi đương nhiên cũng không từ bỏ cơ hội làm giàu, một bức 30 tệ, có khi một ngày được cả trăm bức...Anh vẽ mệt nghỉ, tôi đếm tiền mỏi tay.


"Hữu Ân, em bóc lột anh vừa thôi!" Tuyết của tôi càu nhàu.


"Người ta đến ngắm anh là chính, vẽ chỉ là phụ, anh tiện tay quẹt vài cái là có 30 tệ, tối nay em nấu súp bò cho anh!" Tôi cười cầu hòa.


Thật ra tôi muốn đưa anh về sống chung, tôi là trẻ mồ côi, chuyện lễ giáo không mấy quan tâm, tôi cũng quyết cả đời không phải anh thì không lấy. Nhưng trưởng khoa nhất quyết không cho, ông bảo:


"Chừng nào hai đứa kết hôn rồi tính! Con là con gái đó!"


Ừa thì tôi là con gái, chẳng lẽ lại là con trai?


Tuấn Hào cũng nói với tôi:


"Cậu thử cho hắn về nhà cậu xem!" Tay dứ dứ nắm đấm, rồi cốc đầu tôi, hậm hực bỏ đi.


Tôi chẳng hiểu, cậu ta luôn gắt gỏng với tôi, từ nhỏ đến lớn, Tuấn Hào vốn cùng cô nhi viện với tôi, cũng mang tiếng thanh mai trúc mã, mà tôi làm gì, cậu ta cũng mắng, đáng ghét!


Tuyết của tôi thực sự, thực sự rất đẹp trai...





Tôi biết, nhưng điều tôi không ngờ tới, anh lại chính là người mẫu kiêm nhà thiết kế nổi tiếng nhất Đài Loan một năm trước. Chuyện tình của anh với cô người mẫu xinh đẹp cũng hao tốn không biết bao nhiêu giấy mực của phóng viên. Nghe nói cô ta dính scandal, rồi biến mất khỏi làng giải trí. Cô ta đi đâu, không ai biết, tôi đương nhiên không biết, tôi chỉ biết, cô bỏ rơi anh trong lúc anh cần cô nhất.


"Cậu thấy đó, anh ta với cậu không cùng thế giới!" Tuấn Hào dí tờ báo vào mặt tôi, không hiểu tại sao cậu ta lại quan tâm đến giới giải trí đến vậy, cậu ta giống tôi, chỉ thích ăn thôi.


"Cậu im đi!" Tôi ném tờ báo vào mặt cậu ta rồi bỏ đi, bật khóc.


Cô gái ấy rất xinh đẹp, tôi chỉ là cô gái bình thường.


Cô gái ấy rất nổi tiếng, tôi chỉ là cô gái bình thường.


Cô gái ấy rất giàu có, tôi chỉ là cô gái bình thường.


Cô gái ấy là người anh yêu sâu sắc, tôi chỉ là cô gái anh mang ơn...


Tôi trốn trong góc cây khóc một trận rồi chạy đi hỏi trưởng khoa, giúp tôi tìm cô gái đó.


Trưởng khoa quen nhiều với giới truyền thông, không lâu sau đã cho tôi địa chỉ.


Tôi đến tận nơi bấm chuông.


Ra mở cửa cho tôi là một cặp rất đẹp đôi, họ bảo với tôi:


"Tiểu Nghi đi du học rồi, không biết bao giờ mới về!"


Tôi cảm ơn họ rồi rời đi ngay sau đó.


"Tốt nhất là cô đừng bao giờ về, cô hay lắm, anh ấy dở sống dở chết, còn cô thì đi du học, nước Pháp tốt đến thế sao? Tốt hơn cả Tuyết của tôi?"


Tôi vui mừng trở về thì nhận được điện thoại của Huyền Tử:


"Cậu biến đi đâu cả ngày nay, Tuyết nghe bảo cậu khóc, tìm không thấy cậu, đang nổi điên kìa!"


"Uh, tôi phải về với Tuyết của tôi mới được!"


---


Kí ức của anh vẫn chưa hồi phục, anh cũng không mấy quan tâm.


Đôi lúc tôi hỏi:


"Anh không bận tâm quá khứ nữa sao? Kí ức của anh ấy? Cũng hơn một năm rồi?"


"Kí ức của anh, chỉ cần em lấp đầy là đủ!"


Anh xoa đầu tôi, rồi kéo tôi vào lòng, ôm chặt.


Tôi đương nhiên vui lắm, cười rất hạnh phúc đó.


---


Hôn lễ mà tôi chờ đợi cuối cùng cũng được tổ chức, anh cầu hôn tôi khi những bông tuyết đầu mùa rơi. Mùa đông năm ấy, là mùa đông hạnh phúc nhất của tôi.


Tôi bước về phía anh trong bộ váy trắng muốt, mọi người trong bệnh viện đều vỗ tay chúc mừng chúng tôi, vì cả hai chúng tôi đều không có người thân, nên không cần rườm rà, chỉ một buổi tiệc nhỏ trong hội trường của bệnh viện. Chủ hôn là giám đốc bệnh viện, ông cười to, bảo:


"Chờ mãi mới tới ngày này nhỉ, ta cứ tưởng không gả được con ấy chứ!"


Nắm tay tôi dắt về phía anh là trưởng khoa, ông bảo:


"Hai đứa phải sống hạnh phúc nha!"


Tôi thấy hình như ông hơi xúc động, người xúc động phải là tôi mới đúng chứ, tôi chỉ thấy rất vui thôi.


Tuấn Hào tối hôm trước còn kéo tôi vô một góc, nói:


"Cậu, có thể không kết hôn, được không?"


Rốt cuộc bị Huyền Tử véo tai kéo đi, mồm la oai oái.


Hôm nay, dù cáu kỉnh, nhưng Tuấn Hào cũng chịu làm phù rể cho Tuyết, còn phù dâu là Huyền Tử.


Tôi nghĩ, sau hôn lễ của tôi, sẽ là hôn lễ của hai người này.


Giây phút anh đeo nhẫn vào tay tôi, hôn lên trán tôi, tôi đã nghĩ:


"Tôi sống 24 năm không lãng phí, cuối cùng cũng có thể gả cho một đại soái ca! Tôi mãn nguyện, thật sự rất mãn nguyện!"

↑↑
Con đường anh chọn

Con đường anh chọn

Mùa xuân đã về trên khắp phố phường Hà Nội từ lúc nào. Một màn đêm lạnh giá

24-06-2016
Không phải em

Không phải em

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Người con gái

27-06-2016
Vẫn mãi yêu anh

Vẫn mãi yêu anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Rất giống tình yêu

Rất giống tình yêu

Tình cảm phải đến từ cả hai phía thì mới gọi là tình yêu. Vậy những cảm xúc rất

27-06-2016
Hẹn anh ngày ấy em về

Hẹn anh ngày ấy em về

"Hẹn gặp anh vào một ngày nào đó không xa." - Liệu đó có phải là một lời hứa

29-06-2016
Mùa hoa tigon

Mùa hoa tigon

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Chuyện tình hoa súng

Chuyện tình hoa súng

Cái gì đến rồi sẽ đến. Cái tan dù có vững bền, dù có đẹp đẽ mấy rồi cũng

23-06-2016
Chiếc hộp tình yêu

Chiếc hộp tình yêu

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý

29-06-2016
Viết tiếp yêu thương

Viết tiếp yêu thương

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") "Chúng

25-06-2016
Hai sắc hoa tigon

Hai sắc hoa tigon

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Nhặt được của rơi

Nhặt được của rơi

Đang đi vô mục đích như vậy thì bỗng thấy trên mặt đường: cái gì thế này? Một

30-06-2016
Một nửa Sài Gòn

Một nửa Sài Gòn

Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt

29-06-2016