The Soda Pop
Tôi biết mình được chọn để yêu

Tôi biết mình được chọn để yêu


Tác giả:
Đăng ngày: 26-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 44 đánh giá )

Tôi biết mình được chọn để yêu

↓↓

- Sao ạ? - Tôi thấy khó hiểu, vì chúng tôi khá giống nhau, đều biết Hùng đã có người yêu, đều không từ bỏ. Nói thực, tôi thấy mình trong con bé ấy.

bạn đang xem “Tôi biết mình được chọn để yêu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Bạn ấy làm anh lo. Lần đầu tiên anh gặp người chủ động như thế... Bọn anh quen nhau trong một bữa rượu. Bạn ấy cầm tay anh bảo tớ nằm ôm cậu được không. Mới đầu anh hơi bất ngờ, xong cũng bình thường.


- Vâng. - Tôi không biết nên nói gì, nghĩ đến trước đây, lúc say tôi không cần hỏi, cứ thế lấy chân anh làm gối, nằm ngủ ngon lành.


- Bạn ấy rủ anh đi chơi suốt, cẩn thận thằng ăn ốc thằng đổ vỏ thì bỏ mẹ.


- Anh đa nghi quá. - Tôi nói, hơi tái mặt. Tôi vẫn nhớ mình là người yêu anh, nhưng cố để không ghen tức, không khóc lóc, tôi lấy quyển sổ của anh ra đọc.


Hùng có một quyển sổ rất đẹp, bìa màu lông chuột ấm áp, giấy bên trong không có dòng kẻ, không có hình trang trí đặc biệt nhưng có màu thời gian. Quyển sổ ấy là quyển sổ duy nhất trên giá sách nhà anh. Trang đầu tiên ghi Hùng của Vân, Vân cẩn thận vẽ hình chibi ngộ nghĩnh, hai người cùng ngồi trên xe vi vu, bên dưới là chữ kí phóng khoáng. Đó là trang đầu tiên trước đây. Bây giờ, Thương đã sửa thành của Thương và cũng đổi chữ kí. Thương vẽ thêm chân dung anh Hùng, nhưng vẽ rất xấu, tôi thở dài.


- Bạn ấy rất thông minh. Hùng giật quyển sổ lại, giở trang cuối.


- Sao ạ? Tôi hỏi, tựa vai anh, nhìn dòng chữ bây giờ là của tớ rồi. Không kí ngoằn nghoèo, ba chữ Lưu Lan Hương viết nắn nót.


- Vân viết trang này, rồi Thương viết cũng chỉ là sửa lại thôi, còn bạn ấy viết trang cuối cùng. - Hùng nói, hình như rất hài lòng hành động của Hương.


- Em không biết.


Tôi trả lời, hơi lo lắng, tôi không thông minh như Hương, tôi thậm chí còn giống như Lan và Quế, không viết gì vào quyển sổ này. Nếu nói chính xác thì tôi có viết, từ khi chúng tôi còn là bạn bè, tôi viết vào đấy lịch học, lịch thi cho anh, viết những câu kiểu như anh Hùng hâm, anh Hùng dở, anh xấu xa, anh thô bỉ... Tuyệt nhiên không có dòng nói anh là của tôi. Nhưng con bé ấy, có thật đã thông minh? Thông minh gì khi viết vào một quyển sổ?


Tôi cầm bút, định viết vài dòng vào sổ của anh nhưng xem lại quyển sổ một lượt, tôi mỉm cười. Tôi muốn viết dòng chữ em yêu anh vào trái tim anh chứ không phải vào cuốn sổ giấy màu thời gian này. Hơn nữa tôi điên và ngu, từ ngày say xỉn làm lộ ra tình yêu dành cho anh, tất cả những người biết tôi đều nghĩ thế và nhìn tôi đầy thương cảm, kiểu của người ngoài cuộc. Tôi đã từng yêu đơn phương. Người ngoài có thể thấy đó là sự tự làm tổn thương, là ngu ngốc và khờ dại. Nhưng tôi yêu và cảm thấy hạnh phúc trong thứ tình cảm một chiều dành cho anh. Tôi ngu ngốc và khờ dại nhưng tôi có quyền được yêu và thể hiện tình yêu với anh. Tôi hạnh phúc chính trong những đau khổ mà người ngoài thấy tôi phải chịu đựng. Ai đó nói với tôi anh tìm tôi lúc buồn và bỏ đi khi đỡ hơn. Tôi cười mãn nguyện, tôi là người anh muốn ở bên khi buồn. Thế gian bao nhiêu người, anh đã chọn tôi kia mà.


Bây giờ tôi yêu anh, anh thừa nhận tôi là người yêu anh, không giấu giếm khi có người tán anh...


- Em chưa bao giờ làm anh lo. Em không giống bạn ấy.


Hùng cắt ngang suy nghĩ của tôi bằng câu nói ấy. Tôi nghĩ anh sẽ không bao giờ tìm thấy ai giống em đâu. Tình yêu em dành cho anh là duy nhất, sẽ có nhiều người con gái yêu anh nhưng yêu nhiều như em thì không. Tôi nhìn anh, hi vọng một ngày người bên cạnh tôi đây sẽ nhận ra mình đặc biệt.





Tháng mười, có sinh nhật tôi nhưng không mấy vui vẻ. Ông tôi ốm, một phần vì lo cho tôi nửa năm nữa ra trường. Tôi thuyết phục Hùng về thăm ông cùng tôi. Tôi đã rủ và bị từ chối nhiều lần trong suốt ba năm, bây giờ anh đồng ý. Như mọi người, ông tôi không thích Hùng. Hùng không hỗn với người lớn nhưng lạnh lùng, im lặng và ít cười. Nhưng tất cả lí do ấy không bằng việc Hùng ở xa, từ nhà Hùng đến nhà tôi là sáu tiếng xe ròng rã. Ông nội luôn muốn con cháu lấy chồng gần vì quá nhiều thuận tiện. Tôi hơi buồn, cũng lo Hùng nhận ra chuyện ấy. Tôi đã chứng kiến tình yêu năm năm của chị cả không thành vì hai gia đình phản đối. Không ai muốn thông gia xa.


Sau bốn ngày ở nhà tôi xuống Hà Nội, Hùng đề nghị chia tay. Tôi khóc, không muốn. Tôi có thể chấp nhận Hùng với bất cứ ai nhưng tôi không chịu đựng được khi Hùng chia tay. Tôi không thay đổi được anh, không bao giờ có thể khiến anh yêu duy nhất một mình tôi, tôi cũng không bao giờ thay thế được chị Nga, nhưng tôi muốn là người yêu Hùng. Hùng bảo yêu không có tương lai, anh mệt lắm. Mắt tôi ngấn nước, lần đầu tiên tôi khóc trước mặt Hùng mà hoàn toàn tỉnh táo, ấm ức vô cùng, yêu tôi không có tương lai lẽ nào những những người kia có. Chúng tôi kết thúc như thế sao? Tôi không cam tâm. Hùng đã yêu tôi hơn họ kia mà, tôi vẫn cảm nhận được như thế, anh không cãi nhau với tôi vì muốn có thời gian riêng dành cho Hương, cũng không bao giờ để tôi lu mờ trước Lan và Quế. Có lần anh còn hỏi tôi có muốn anh dừng lại không. Tôi bảo không vì không muốn anh ưphải bắt đầu tán những người khác. Thế mà bây giờ, anh nói chia tay. Anh quyết tâm chia tay. Tôi hiểu cái quyết tâm của Hùng, giống như quay bút, giống như đan dây.


Tôi chua chát, trời đông lạnh, gió rít từng cơn, quất vào má tôi, đau rát. Tôi mua thuốc, rít một hơi dài, khói thuốc nghẹn ở cổ, tôi ho ra cả nỗi đau đè nén trong tim.Ngày nào tôi cũng nhắn tin nói với Hùng em muốn quay lại. Tôi nói thẳng, Hùng thích ép người ta phải nói thẳng. Hùng suy nghĩ, nhớ về những kỉ niệm cùng tôi. Hùng không yêu tôi nhưng bị cảm động, anh nhớ những lúc buồn, anh muốn bên tôi, anh thấy thoải mái và an toàn, tôi có một tình yêu vô điều kiện dành cho anh. Cứ thế hơn hai tháng, tôi tàn tạ, con bạn thân kết luận: "Thà tao thấy mày như trước". Phải đến đầu học kì hai năm cuối, nghĩa là tháng một năm sau, chúng tôi mới quay lại, tiếp tục yêu đương, tiếp tục hẹn hò.


Tháng ba, chúng tôi nhận đề tài làm khóa luận tốt nghiệp. Anh lên thư viện đợi tôi, chúng tôi đã dành một tháng trước để hẹn hò ở đây rồi. Tôi vừa tan lớp học ngoại ngữ ở ngoài, vội vàng đến thư viện. Trời xanh thẳm như ngày đầu tiên anh quay lại nhìn tôi cười. Nắng hôm nay, dịu như nắng thu êm ái. Tôi bước chậm, nghĩ đến anh, đến bốn năm chúng tôi đi cùng nhau.


Chúng mình bất chấp hết để yêu nhau nhưng sẽ không đến với nhau phải không anh? Vì đó là cuộc đời...


Tôi vừa đi, vừa nghĩ như thế theo một thói quen khó sửa. Không có lí do đặc biệt, tôi ôm anh ngay trước cửa thư viện, khóc nức nở. Chúng tôi liệu có đến được với nhau? Tiếng nói quen thuộc vang lên trong đầu: chúng mình bất chấp hết để yêu nhau nhưng sẽ không đến với nhau phải không anh? Phải không anh? Nước mắt tôi hình như còn rơi theo nhịp câu hỏi ấy. Hùng yên lặng không nói, vòng tay ôm tôi, vỗ nhẹ bờ vai đang run lên không lí do của tôi, nói ấm áp: bây giờ mình yêu nhau.


Mưa bóng mây, không làm u ám đi bầu trời đang sáng trong.


Nắng vẫn lấp lánh....


Bây giờ mình yêu nhau...


Có khi nào... cuộc đời... bỏ quên ta?


Lục Linh




tình yêu chân thành (202)
↑↑
Cà phê với người lạ

Cà phê với người lạ

"Một mối quan hệ tốt là mối quan hệ không ảo tưởng về đối phương" Anh ta nói

29-06-2016
Rất xa, rất gần

Rất xa, rất gần

Tôi không còn nhớ mình đã bắt đầu biết yêu từ khi nào. Nhưng trong trí óc của tôi

24-06-2016
Niềm tin nơi em

Niềm tin nơi em

(Tham gia dự thi viết truyện ngắn theo chủ đề : "Rồi sẽ qua hết, phả

25-06-2016
Trùng phùng nghịch lý

Trùng phùng nghịch lý

Người ta thường nói: "Có những thứ dù nó vụt khỏi tầm tay nhưng rồi trở lại nó

24-06-2016
Người thứ 3

Người thứ 3

Mai Anh không đến sân bóng. Duy về, vô định. Bước chân qua con đường đến nhà Mai Anh

01-07-2016
Chậm nhau một ánh mắt

Chậm nhau một ánh mắt

- Cưới em. Lỡ rằng sau này không hợp nhau, anh có hối hận không? *** Miễn cưỡng

27-06-2016
Giá trị thực sự

Giá trị thực sự

Một lần nọ, cáo và báo cãi nhau xem ai đẹp hơn. Báo khoe từng cái đốm trên khắp

24-06-2016
Gửi con gái yêu

Gửi con gái yêu

Con gái yêu quý của Mẹ, Mẹ xin lỗi. Mẹ vô tâm và thiếu trách nhiệm với con lắm

24-06-2016
Trăng Lạnh

Trăng Lạnh

Con đường nhỏ dẫn vào xóm lao động nghèo buổi chiều mưa thật lầy lội.

24-06-2016
Chị tôi

Chị tôi

Ngày xưa, tôi cũng từng yêu như bao nhiêu người con trai khác, chỉ có điều người đó

29-06-2016
Có bao giờ...

Có bao giờ...

Nếu bạn thật lòng trao đi lòng tốt, hãy tin tưởng rằng, những điều tốt đẹp sẽ

24-06-2016
Tán Gái Ở Nhà

Tán Gái Ở Nhà

Tên truyện: Tán Gái Ở NhàTác giả: thientoi2Thể loại: Truyện VOZ, Tư Vấn, ReviewTình

18-07-2016 28 chương
Vẻ đẹp

Vẻ đẹp

Gấu và Sói ngồi nói chuyện trên trời dưới đất. Cạnh đó có một chị Bướm đang

24-06-2016