Rồi sẽ qua hết, phải không?

Rồi sẽ qua hết, phải không?


Tác giả:
Đăng ngày: 25-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 61 đánh giá )

Rồi sẽ qua hết, phải không?

↓↓

- Chị đã kết hôn rồi ạ?

bạn đang xem “Rồi sẽ qua hết, phải không?” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tiếng Trâm hỏi làm tôi ngạc nhiên, nhìn xuống tay mình mới chợt nhớ, ở ngón áp út, là chiếc nhẫn đôi. Valentine thứ hai kể từ lúc yêu Hoàng, tôi đã dành dụm tiền mua một đôi nhẫn tình nhân để gửi vào cho anh. Đến giờ, dù đã nói lời chia tay, nhưng tôi vẫn cho rằng, chúng tôi chưa kết thúc. Tôi vẫn đeo chiếc nhẫn đó đến giờ. Tôi không đáp, ngẩng lên nhìn Hoàng, ánh mắt anh cũng chăm chú nhìn vào chiếc nhẫn, vẻ mặt ngạc nhiên. Tôi vui mừng, phải chăng anh đã nhận ra nó?


Nhưng anh lại mỉm cười, hỏi:


- Em kết hôn thật rồi à? Vậy mà không mời anh.


Tôi sững sờ, anh không nhận ra, không nhận ra nhẫn tình nhân của chúng tôi trước kia. Nụ cười của anh khiến tôi đau đớn, cảm giác chua xót lan đầy lồng ngực, ép trái tim không thở nổi. Tôi thật sự muốn khóc.


- Không, em chưa, chỉ là sắp thôi...


- Vậy mà anh còn tưởng em kết hôn rồi lại không mời người bạn như anh chứ! – Anh mỉm cười, nụ cười xa vời mà tôi không thể nào với tới.


Tôi không ngờ mình có thể bình tĩnh mà tiếp tục cuộc gặp gỡ ấy. Ngay cả khi anh đi rồi, nhìn bóng anh và cô gái xinh đẹp đang ôm eo anh đầy tình tứ lướt qua trước mắt, tôi vẫn ngây ngốc, không dám tin vào sự thật.


Có những sự thật hiện ngay trước mắt, nhưng trái tim vẫn ngu ngốc phủ nhận mà không biết rằng, điều đó chỉ khiến vết thương thêm sâu hơn...


***


Tôi về nhà. Lao vào phòng. Và khóc.


Mascara nhòe ra, nhìn vào gương, tôi thấy bộ dạng mình thật thảm hại.


Nhưng tôi vẫn mộng tưởng, vẫn ngoan cố, cho rằng anh sẽ là của tôi. Không lâu nữa đâu, anh sẽ chia tay bạn gái, anh sẽ trở về bên tôi. Tôi luôn cho là như vậy. Đã chờ đợi sáu năm, chờ đợi thêm với tôi không quan trọng.


Tôi bám víu lấy hy vọng mong manh ấy, sống trong những ảo tưởng mà mình huyễn hoặc ra. Anh nhất định sẽ trở về bên tôi. Tôi đã tin như thế.


Rồi, tôi nhận được thiệp mời của anh. Anh cười, nói rằng, anh sắp kết hôn. Với Trâm, với cô gái xinh đẹp tôi gặp hôm đó. Thế giới trong tôi sụp đổ hoàn toàn. Nhưng lạ một nỗi, tôi không khóc được, tôi bình thản đến mức bản thân mình cũng cảm thấy ngạc nhiên. Không phải tôi không buồn, chỉ là nỗi buồn đã được tôi giấu ở một góc nào đó trong mình. Tôi không muốn mẹ buồn. Càng không muốn bị nhìn với ánh mắt thương hại. Tôi cười nhiều hơn, nhưng thực sự trái tim tôi đang gào khóc, trong tuyệt vọng...


***


Mẹ khuyên tôi đừng đi. Tôi ngoan cố, cười bảo mẹ: Phải đi chứ, đi để chúc phúc cho người con trai mà tôi yêu.


Nhưng đến nơi rồi, tôi mới thấy mình thật ngu ngốc, tôi ước mình không có mặt ở hôn lễ này. Nhìn tên cô dâu sánh cùng tên chú rể, tôi từng nghĩ đó sẽ là tên của mình. Nhưng giờ, trước mắt tôi, là tên của một cô gái khác, một cô gái xa lạ. Cô gái ấy sẽ nắm tay anh, cùng anh xây dựng một gia đình hạnh phúc, một tương lai êm đềm, nơi đó chẳng có tôi...


Trong chuyện này, tôi không trách ai, bởi đó là điều tôi đã chọn lựa, tôi đã buông tay anh, để lạc mất anh vào vòng tay người con gái khác. Tôi nghĩ mình có thể thản nhiên bước lại gần và chúc phúc anh. Nhưng không thể, cổ họng tôi nghẹn lại, đắng chát. Hạnh phúc của anh, là nỗi đau của tôi.


Nhìn nụ cười anh rạng rỡ trên môi, tôi nghẹn lại. Chợt thấy mằn mặn nơi khóe miệng. Anh cười. Và tôi khóc. Hai chúng tôi đã định trước chẳng thể bên nhau.


Tôi không hối tiếc vì đã yêu anh. Điều duy nhất làm tôi hối tiếc, đó là đã để lạc mất anh...


***


Hơn ba mươi viên thuốc ngủ. Tôi cứ lịm dần đi. Trong cơn mê, tôi thấy mẹ đang khóc. Tôi muốn lau nước mắt cho mẹ, nhưng chẳng thể được, cánh tay tôi nặng trịch, chẳng thể nhấc lên. Tôi nghe thấy tiếng mẹ gọi, muốn đáp nhưng chẳng thể cất lời.


Tôi thấy mình thật ngu ngốc. Tôi muốn tỉnh lại, muốn chạy tới ôm mẹ. Tôi đã làm gì thế này. Cái cảm giác lịm dần đi làm tôi hoảng sợ. Sợ rằng mình sẽ cứ thế mà ngủ, sẽ không tỉnh dậy nữa...


***


Tôi nghe thấy tiếng chim ríu rít chuyền cành. Và cảm nhận được những tia nắng ấm áp mơn man trên má. Tôi mở mắt, màu trắng của bệnh viện đập vào mắt tôi. Quay sang, mẹ đang gục đầu bên giường bệnh. Tóc mẹ đã bạc quá nhiều.


- Con xin lỗi. - Tôi khóc.


Mẹ tỉnh dậy, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, ngón tay gầy run run lau nước mắt cho tôi, mắng khẽ:


- Con bé ngốc!


Tôi òa lên nức nở:


- Con xin lỗi, thực sự xin lỗi mẹ....


Mẹ ôm tôi vào lòng, vỗ về:


- Rồi sẽ qua hết thôi con!


Phải, rồi sẽ qua hết, phải không?


Chẳng có vết thương nào là mãi mãi, thời gian là một phương thuốc tốt, nó sẽ làm chúng lành lại. Tôi có thể sẽ chẳng quên anh, nhưng sẽ có một ngày, khi nghĩ đến anh sẽ không còn đau đớn nữa. Anh là nỗi đau của tôi, cũng là hồi ức tốt đẹp mà tôi muốn cất giữ.


Tôi mỉm cười, ôm mẹ thật chặt, thủ thỉ:


- Mình trở về với ba nha mẹ!


Yêu một người, có thể sẽ hạnh phúc, cũng có thể sẽ khổ đau. Chỉ có điều, nếu là khổ đau, thì đừng gục ngã. Hãy mỉm cười mà bước tiếp, bởi tất cả rồi sẽ qua hết, phải không?


Hạ Vũ. 30/08/2014.



 



tình yêu tan vỡ (218)
↑↑
Hạnh phúc không muộn

Hạnh phúc không muộn

Từ ngày chia tay Long, Linh trở nên ít nói hẳn, cô thấy mọi thứ xung quanh như sụp đổ,

28-06-2016
Chỉ là em giấu đi

Chỉ là em giấu đi

(truyenngan. com. vn - Tham gia bài viết cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Yêu thương quay về

Yêu thương quay về

(khotruyenhay.gq) Người ta vẫn thường nói rằng: "Trong tình yêu ta cần những ngọn lửa,

27-06-2016
Cà phê nhạc sống

Cà phê nhạc sống

Tin nhắn từ một số máy lạ An không biết, cũng không quan tâm. Chỉ biết Loan là bạn

30-06-2016
Chuyện tình của anh trai

Chuyện tình của anh trai

Anh cũng có theo đuổi vài người, cô nào cũng ậm ừ đồng ý đi chơi, trò chuyện vui

01-07-2016
Những mảnh vỡ pha lê

Những mảnh vỡ pha lê

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Anh thề đi

Anh thề đi

Có một chàng trai đem lòng thích 1 cô gái, anh ta đã vạch ra cho mình kế hoạch tán tỉnh

01-07-2016
Em còn nhớ hay đã quên?

Em còn nhớ hay đã quên?

“Có đôi khi quên không có nghĩa là không còn nhớ. Anh hứa, dù mất bao nhiêu lần, dù

29-06-2016
Mùa theo mùa đi mãi

Mùa theo mùa đi mãi

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nayTuổi nào ngồi hát mây bay ngang trờiTay măng trôi trên

23-06-2016
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Định mệnh

Định mệnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?) Một

25-06-2016

XtGem Forum catalog