Snack's 1967
Như chưa bắt đầu

Như chưa bắt đầu


Tác giả:
Đăng ngày: 26-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 88 đánh giá )

Như chưa bắt đầu

↓↓

- Mình gặp nhau nhé!

bạn đang xem “Như chưa bắt đầu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Mai không ngạc nhiên, cô thở dài:


- Hài vậy. Em cũng muốn gặp anh. Ta đi ăn kem chứ?


Trường đáp nhanh:


- Nhưng em cứ ra cầu đi, anh đang ở đó?


Đến giờ cô vẫn còn chêu:


- Cầu nào ạ? Phủ Lý nhiều cầu lắm!


Anh ngãi đầu cười xoà:


- Hì. Hồng Phú em ạ?


Trong Mai mông lung mọi chuyện sắp diễn ra, dù biết là đau nhưng cô vẫn tới, sẽ chấp nhận tất cả.


Trời nổi giông, tóc bay theo gió bước dần phiá anh. Trường chưa hề hay biết điều gì sắp diễn, anh tươi rói bỏ hộp quà sau lưng:


- Anh tặng em này?


Cô ngạc nhiên:


- Sao anh lại...


Anh ngắt lời:


- Thứ 7, 20/10 mà? Em quên sao?


Mai cười nhạt, Trường mở hộp quà, chiếc khen len kẻ đen trắng. Anh quàng lên cổ cô một cách ấm áp.


- Mùa đồng này sẽ không lạnh như năm ngoái đâu em?


Mai nhìn anh không chớp, rồi mắt rưng rưng trào lệ. Trường gạt đi dòng nước:


- Kià. Đáng lẽ gà công nghiệp phải vui chứ?


Lặng hồi lát, cô mỉm cười, ngẩng mặt, mím chặt môi gạt lệ sụt sịt:


- Anh làm em rất bất ngờ, em hạnh phúc lắm... Nhưng anh à? Em có chuyện muốn nói với anh?


Trường dõi theo, cô nhìn:


- Mình chia tay đi anh!


Giật mình đứng chết lặng:


- Em đang đùa anh, thử thách anh?


Cô lắc đầu:


- Không! Em nói nghiêm túc. Chúng ta lên dừng lại.


Anh bám chặt hai vai cô:


- Tại sao thế? Anh làm gì sai?


Mai bình tĩnh bỏ tay Trường xuống:


- Em xin anh đừng làm vậy, hãy nghe em nói này?


Ngập ngừng, cô ngoảnh đi tay nắm thành cầu, ánh mắt xa xăm nhìn dòng sông Đáy:


- Thú thật lúc mới bắt đầu em cứ nghĩ yêu đến đâu thì đến. Nhưng càng yêu thì em càng thấy mình lún sâu và không thể xa nhau được!


Trường lắng nghe, Mai ngoảnh lại, tháo chiếc khăn trao trả tay anh:


- Có quá nhiều áp lực và khiến em mệt mỏi, em không chịu được. Mình dừng lại đi! Em không tốt với anh?


Trường trở lên hoảng sợ, nắm tay Mai sợ rằng cô sẽ chạy đi và mất rất nhanh:


- Không thể nào như thế? Chúng ta mới yêu nhau mà? Anh biết là anh chưa chứng minh được rằng sẽ che chở tốt cho em, nhưng anh sẽ cố.


Mai giằng ra hét lớn nói lời trái lương tâm:


- Nhưng em không còn yêu anh nữa, em có người khác rồi?


- Đó chỉ là ngụy biện, anh đã nhận thấy em vui thế nào khi đi bên anh.


Cô vẫn hét:


- Nhưng em chỉ coi anh như anh trai thôi!


- Không thể thế. Em đã nói yêu anh rồi mà?


Vẫn hét, nước mắt dàn dụa:


- Là do em mù quáng. Em xin lỗi!


Biết là không thể thay đổi được tình thế, anh hiểu cô mà? Một khi đã quyết định điều gì thì đừng mong thay đổi.


Trường trầm hẳn, giọng yếu ớt:


- Ừ. Anh xin lỗi khi đã làm phiền. Em đi đi!


Cơn nấc ngẹn, cố nén nước mắt trước khi đi:


- Mong anh tìm được hạnh phúc tốt hơn em.


Anh gắt gỏng:


- Em đi đi! Đi ngay đi!


Quay mặt bước thì giọng Trường vang:


- Mình bắt đầu lại được không em?


Mai biết là anh sẽ níu kéo, nén nụ cười ngoảnh lại, tỏ vẻ nghiêm khắc:


- Em hỏi anh một câu duy nhất: Nếu em đồng ý quay lại và đó chỉ là thương hại, anh có tin vào tình yêu còn đẹp không?


Cô cố nhấn mạnh hai từ "Thương Hại", Trường im lặng, Mai quay ngoắt hàng lệ bay theo sau, chạy thật nhanh dùng tay bịt tiếng khóc.


Lát trời đổ mưa to, anh như chết đứng, mắt không rời khỏi món quà rồi vứt mạnh xuống sông và khóc âm thầm mặc người qua kẻ lại.


Thanh từ xa chứng kiến tất cả, khẽ lại gần che ô. Trường ngoảnh nhìn, hai mắt đỏ hoe.


Cô đặt tay vai anh:


- Mình về nhé! Tình yêu đâu phải lúc nào cũng là trái ngọt.


- Tớ không hiểu! - Anh lắc đầu: - Phải chăng yêu thật lòng ai đó lại là một cái sai?


- Cậu có biết, có thứ tình yêu gọi là chia tay không?


Trường im lặng, cô tiếp:


- Họ đồng ý hi sinh vì tình yêu nhưng lại không vượt qua được rào cản gia đình. Mai cũng thế, cô ấy từng nói yêu cậu là cô ấy yêu, nhưng tất cả đó chỉ là của quá khứ. Những gì xảy ra ở thực tại thì mình phải chấp nhận thôi cậu ạ?


Chiều Mai không học, chẳng ăn cơm trưa, đóng cửa phòng nằm khóc.


Điện thoại reo, cô tỉnh dậy, tóc tai rũ rượi:


- Gọi gì không?


Đầu dây bên kia, Thanh nói:


- Trường khóc khi mày đi?


- Ừ. Anh ấy yêu tao.


- Thế sao mày còn phũ?


- Tao biết là đau nhưng cũng phải chấp nhận thôi mày ạ? Thà một lần rồi thôi chứ đừng nên kéo dài rồi tổn thương nhau mãi.


- Thật sự mày chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người mày phản bội?


Mai cười nhạt:


- Hài vậy. Nói phản bội thì hơi quá, nhưng tao cũng thấy mình vô tâm hơn bản tính có sẵn.


- Nếu biết không thể đến được, biết bố mẹ sẽ ngăn cản, sao mày không buông tay từ đầu, đến khi làm khổ nhau rồi mới thấy mình vô tâm sao?


- Mày bênh anh ấy à?


- Không. Đối với tao ai cũng là bạn.


- Là tao sai. Đừng trách tao? Tim tao cũng đang đau lắm!


Dứt lời cô tắt máy, rửa mặt buộc gọn tóc, nhìn mình trong gương cười gượng gạo.


Cô sẽ khác.


Từ ngày đó họ không còn gặp, chẳng gọi điện vì cô không nghe, tin nhắn anh gửi cứ thưa dần vì cô không trả lời. Mai mong thời gian sẽ đưa cả hai rơi vào quên lãng.


Nhưng tình yêu hết đâu có nghiã là tình bạn sẽ mất.


Cho đến một ngày..


Thứ Ba Noel, tối ấy anh nhắn tin:


- Anh đang dưới cổng nhà em? Gặp anh một chút đi?


Mai luống cuống:


- Anh điên à? Em không đi được.

↑↑
Là bao điều anh mong nhớ

Là bao điều anh mong nhớ

Có những người mới hôm qua còn vui vẻ là thế, ngọt ngào là thế nhưng chỉ một giây

25-06-2016
Khoảnh khắc

Khoảnh khắc

Cô đáp không do dự. Cả người lảo đảo bước qua, giọng nói cũng đã ngà ngà say. Gió

30-06-2016
Tình muộn

Tình muộn

Giờ cô đang hứng chịu hậu quả, một thằng nhóc (mà cũng không biết chính xác là

29-06-2016
Định mệnh trớ trêu

Định mệnh trớ trêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?) Trái

25-06-2016
Đến sau, lau nước mắt!

Đến sau, lau nước mắt!

Cô gái bé nhỏ ngồi lặng yên bên cửa, đưa ánh mắt về một nơi xa xăm vô tận...Trời

23-06-2016
Uống trà và Thôi khóc

Uống trà và Thôi khóc

"Khi em yêu Minh, anh bỗng cô độc kinh khủng. Thật sự quãng thời gian qua không dễ dàng

26-06-2016
Anh nợ em

Anh nợ em

Audio - Yêu nhau được 2 năm rồi, tôi đến phát ngấy anh. Đầu tiên thì cũng yêu thật

01-07-2016
Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện

20-07-2016 18 chương
Bài học lớn

Bài học lớn

Có làm thì mới có ăn Không dưng ai dễ đem phần đến cho. *** Một người đàn bà ăn

26-06-2016
Tự ti

Tự ti

Người ta hay nói mỗi lần tự ti hãy nhìn vào những người thuộc "cấp dưới" của mình

24-06-2016
Cổ tích của Lọ Lem

Cổ tích của Lọ Lem

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Nếu anh đi bộ đội

Nếu anh đi bộ đội

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Nếu anh

25-06-2016
Một ngày nắng đẹp

Một ngày nắng đẹp

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Thời gian qua

27-06-2016
Lo trước chắc ăn

Lo trước chắc ăn

Vào những ngày hè, Kiến vừa đi dạo hết cánh đồng vừa thu nhặt các hạt lúa mì,

24-06-2016
Vết sẹo cuộc đời

Vết sẹo cuộc đời

Sẹo bên ngoài rách mấy rồi sẽ liền da thôi, nhưng sẹo trong lòng con người, tâm hồn

23-06-2016