Polaroid
Ngày mai...trời lại nắng

Ngày mai...trời lại nắng


Tác giả:
Đăng ngày: 25-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 70 đánh giá )

Ngày mai...trời lại nắng

↓↓

- Xem nào... Ừ đúng rồi, học xong hè đấy là anh bay tuốt sang bên này luôn, sao vậy chú?

bạn đang xem “Ngày mai...trời lại nắng” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Không...tự nhiên quên quên nên hỏi cho nhớ thôi... Thế nhá, tốn tiền điện thoại lắm. Bye!!!


- Ơ!!! Này....


Tôi cúp vội điện thoại, nước mắt cứ tuôn ra như hai dòng suối, tôi thấy sức lực của mình như bị rút kiệt, tôi ngục mặt xuống bàn. Câu chuyện của Quân như một thứ cổ tích tuyệt đẹp, chỉ có điều nữ chính trong câu chuyện ấy chẳng phải là tôi.


Đã là ngày nghỉ học thứ hai, tôi nói với Quân rằng mình cần thời gian, cậu ấy chỉ gật đầu không nói. Tôi biết cậu ấy buồn, nhưng liệu cậu ấy sẽ cảm thấy thế nào nếu như biết rằng, cô bé ngày đó nhìn trộm cậu không phải tôi. Liệu cậu ấy có rời xa tôi.


"Nếu đúng cô bé đó là tớ, vậy cậu thích tớ của bốn năm trước hay bây giờ? Để tớ kể cho cậu một câu chuyện nhé! Ngày xửa ngày xưa, ở vùng ngoại ô nọ có hai cô bé sinh ra và lớn lên cùng nhau. Chúng thân thiết với nhau như chị em. Chúng có đôi mắt giống nhau. Mọi người thường trêu rằng, nếu chúng cứ cả ngày ở bên nhau thế này, người ta không biết sẽ cho rằng chúng là chị em song sinh mất. Cuối năm lớp 9, một trong hai cô bé được mẹ cho đi học vẽ ở Học viện Mỹ thuật. Hai cô bé đổi cặp cho nhau bởi chúng chưa đi học thiếu nhau bao giờ, trông thấy cặp cũng như trông thấy người. Và cô bé ở Học viện Mỹ thuật ngày đó, tên Linh... Bốn năm sau cô bé còn lại gặp một chàng trai, và hoàn toàn bị cậu ấy chinh phục. Những cử chỉ, những lời nói của cậu ấy khiến con tim cô rung động, và cô biết mình đã yêu. Thế rồi ngày cô mong đợi nhất lại là ngày cô buồn nhất. Cậu ấy kể cho cô nghe về câu chuyện của cuộc đời mình, nhưng nhân vật nữ chính lại là một người khác không phải cô. Cô rất buồn, rất buồn. Cô chỉ là muốn biết, nếu không phải là cô ngày đó đứng ở cửa nhìn trộm cậu...nếu không phải là cô thì bây giờ cậu có hối hận hay không?"


Tôi gửi thư cho Quân sau gần một tuần ở ẩn. Tôi biết những điều mình viết trong đó sẽ gây tổn thương cho cậu ấy đến nhường nào... Cô gái mà cậu ấy gần gũi những ngày qua chỉ là một...kẻ giả mạo. Những lời ngọt ngào ở Học viện Mỹ thuật lẽ ra dành cho một người khác nhưng tôi lại là người được nghe... Tôi có phải là tội nhân không. Tôi rơi vào bế tắc.


***


Tôi ngủ một giấc dài.


Buổi sáng.


Hôm nay tôi quyết định đi học lại. Giai điệu ca khúc Begin Again của Taylor vang lên da diết... " For the first time. Whats passed is past...". Cho lần đầu tiên, những gì đã qua thì đều là quá khứ.


Xe bus vẫn lăn bánh một cách nặng nề, hình như cả thế giới chỉ có một mình tôi buồn.


Tan học, tôi bước nhẹ trên sân trường. Giảng đường đông người, tôi không biết Quân có đang đứng ở đâu đó hay không. Tôi nhìn về phía ghế đá dưới gốc bằng lăng già, nơi Quân vẫn hay ngồi đợi tôi. Không thấy cậu ấy ở đó, tôi biết mình lại tự mình đa tình rồi.


***


Hai tuần sau tôi nhận được điện thoại từ Quân. Chúng tôi gặp nhau ở quá cafe cạnh trường học. Chúng tôi không chào hỏi thân mật như trước nữa mà trở nên khách sáo như những người chỉ quen biết sơ sơ... Quân nói rằng cậu ấy đã suy nghĩ rất nhiều, cậu ấy tự trách bản thân, cậu ấy xin lỗi đã làm tôi buồn. Tôi kết thúc cuộc nói chuyện bằng chút dũng khí đứt đoạn cuối cùng:


- Cậu có muốn số của Linh không?


Tôi mỉm cười, nụ cười hiếm hoi cho những ngày ...thiếu nắng. Tôi không trách Quân, bởi cậu ấy hẳn phải là một người chung tình lắm, mới có thể nhớ tới Linh lâu như vậy, tìm kiếm và mong chờ ngày được gặp Linh, dù cho lần gặp gỡ đầu chỉ thoảng qua như một cơn gió. Nụ cười cho lần rung động đầu đời ngây dại.


***


Tôi bỗng nghĩ...ai sẽ là người con trai đầu tiên nắm tay tôi qua từng con phố Hà Nội. Trú mưa cùng nhau. Nụ hôn đầu đời, rất sâu, vòng ôm rất chặt. Đôi tay ấm và những dự định cho tương lai. Người đó, biết đâu đang chờ tôi ở một nơi nào đó mà tôi sắp đi qua...


Ngày mai...trời lại nắng.


 




tình yêu chân thành (202)
↑↑
Bán trinh

Bán trinh

Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người

30-06-2016
May Mắn

May Mắn

"Lucky I'm in love with my best friend" *** Một buổi tối chẳng an lành như nó vốn dĩ từ

26-06-2016
Con đường có hoa mimosa

Con đường có hoa mimosa

Mấy cành mimosa nở vàng èo ọt, có lẽ nó cũng buồn khi em không tới. Em đang làm gì

25-06-2016
Đám cưới trên biển

Đám cưới trên biển

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Khe cửa sổ mùa đông

Khe cửa sổ mùa đông

Tôi nhìn bàn tay mình, bàn tay cố thản nhiên để không xiết tay Hoài An chặt quá, để

24-06-2016
Mùa đi qua

Mùa đi qua

Nếu một ngày các cô gái được ngỏ lời "thích mãi", xin hãy cứ dành một góc trong

24-06-2016
Chiếc chìa khóa cửa

Chiếc chìa khóa cửa

Tốt nghiệp đại học, anh ở lại thành phố công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt

01-07-2016
Em là gì của tôi?

Em là gì của tôi?

Tóm lại tôi vui vì tôi có số đào hoa. Phương châm của tôi là "vợ là nhà, nhân tình

23-06-2016
Ngân hàng ngôi sao

Ngân hàng ngôi sao

Thiên Vũ định đưa cho tôi ô rồi chạy về một mình. Nhưng giờ đã khác, tôi không

25-06-2016
Cáo và dê con

Cáo và dê con

Ngày xưa có một chú dê con đang nhú sừng nghĩ rằng mình đã lớn và có thể tự lo cho

24-06-2016
Hẹn gặp lại em

Hẹn gặp lại em

Tùng vừa hoàn tất thủ tục mua vé tàu đi Huế. Những hành khách xếp hàng phía sau tiếp

27-06-2016
Vọng cổ

Vọng cổ

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Niềm tin không lý do

Niềm tin không lý do

Tin vào con người là một chuyện khó khăn, nhưng chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có cơ

29-06-2016
Những điều còn lại

Những điều còn lại

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tôi cứ

25-06-2016