Insane
Một phút cho sáu năm

Một phút cho sáu năm


Tác giả:
Đăng ngày: 27-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 30 đánh giá )

Một phút cho sáu năm

↓↓

Phương: Về nhà mở ra xem, càng ngày thấy càng vô duyên rồi đó nha.

bạn đang xem “Một phút cho sáu năm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Ngọc: Thì kệ tôi, nghi lắm rồi nè? Định nhờ tôi cái gì phải không?


Phương: Có gì đâu, 8/3 tặng quà lớp trưởng thôi mà.


Ngọc nhìn Phương: Ừ, cảm ơn ông nha, tôi vào nộp sổ đầu bài đây. Mai gặp nha.


Phương vẫy tay Ngọc: Tạm biệt.


Về nhà mở quà ra xem, thì đó là cây kẹp tóc màu trắng nhìn dễ thương kinh khủng luôn, Ngọc thì thầm cười rồi mở cặp ra, bỗng nhiên Ngọc thấy có một hộp quà nhỏ được gói màu xanh trong cặp, từ từ Ngọc mở ra thì là một sợi dây chuyền hình ngôi sao. Ngọc không biết đó là của ai tặng mình, thấy trong hộp có mảnh giấy với dòng chữ "8/3 vui vẽ, không muốn thấy khóc, khóc xấu lắm"... Ngọc cứ từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, niềm vui cứ nối tiếp niềm vui, nhưng cứ thắc mắc mãi không biết ai lại tặng mình mà không nói trực tiếp lại lén để vào cặp như thế.





***


Thời gian cứ thế trôi qua nhanh, sợi dây chuyền cũng đã được đeo lên cổ của cô suốt ba tháng, cô cũng chẳng biết của ai. Hôm nay, ngày chủ nhật, trận đánh bóng chuyền giữa lớp cô và lớp 11A1. Cả sân trường rộn rang, đặc biệt là các cô gái các lớp cứ chen vào đứng đầu để được xem Phương đánh bóng, nhìn Phương lúc đó cũng tam gọi là đẹp, bộ đồ thể thao có vẽ hợp với Phương hơn thì phải, Thành, Vi, Thanh cũng ra sân đánh. Hết nắp vung, rồi đến tiếng chai đập vao nhau, nghe điếc cả tay, không khí như đang ở sân vận động lớn. Các cô cứ la toáng lên khi Phương đánh ghi bàn, Ngọc cũng không ngoại lệ:


Ngọc nhìn các cô đó mà thấy hãnh diện cho Phương, vừa đang ăn mừng vì Phương lại ghi bàn tiếp, Ngọc nhảy lên bị trượt chân té, tiếng la toáng lên của Ngọc làm mọi người xung quanh ai cũng nhìn cô cả. Vừ lúc đó Thành và Phương cùng lúc chạy đến.


Thành giọng lo lắng: Mầy có sao không? Cái chân có bị gì không?


Chưa dứt lời thì Phương chen vào: Sao rồi? Đưa cái chân xem thử?


Ngọc ngại ngùng nhìn mọi người và nói: Có sao đâu, chơi tiếp đi. Làm quê quá đi.


Trận bóng chuyền tiếp tục và tất nhiên chiến thắng dành cho lớp Ngọc. Không biết trong sáng hay ngây thơ mà Ngọc không nhận ra sự quan tâm của Phương, cô cũng thường bắt gặp ánh mắt Phương nhìn cô, sự quan tâm khác thường, mà không chắc có lẽ đó là tình bạn với sự rung động tí thôi. 


***


Một năm lại qua, bạn bè vẫn gần bên nhau, có những lúc buồn Ngọc cứ nhìn sợi dây chuyền như bảo rằng mình luôn được sự quan tâm của ai đó, cô không muốn biết ai đã tặng mà chỉ biết rằng người đó luôn mong cô có hy vọng như ngôi sao trên mặt dây chuyền.


Những ngày thi tốt nghiệp gần kề, Thành cũng chăm hơn, mấy đứa bạn thân của Ngọc và lớp cũng bắt đầu cố gắng hơn trước.


Cuối cùng kì thi tốt nghiêp cũng xong, kết quả thật bất ngờ. Thành, Vi, Thành cũng đậu tốt nghiệp và Phương thì không cần bàn đến rồi. Chia tay lớp Ngọc và lớp hứa hẹn về tương lai tươi sang để cùng nhau cố gắng. Mọi người đều miệt mài cho kì thi đại học:


Ngọc: Mầy cố mà thi đại cho đậu, không mấy là mầy thua tao đó. Mầy làm sao để tao còn dám gặp mặt mầy nha, không mấy sao này tao làm giám đốc rồi gặp mầy làm thợ hồ là tao không nhận mầy đâu đó.


Thành nhìn Ngọc, trong lời nói có sự quyết tâm cao: Tao đậu cho mầy xem nè.


Hôm đó, Ngọc nhận được hai lá thư một là của Phương và hai là của Thành. Trong thư Phương có viết một dòng "Tui đậu đại học, lúc đó làm bạn gái tui nha, tui yêu Ngọc" và lá thư kia, Thành có viết "Mở ra xem sau 6 năm nữa nha, mầy mở ra xem là tao biết ngay đó".


..........................


Im lặng là câu trả lời để Phương hiểu.


Sáu năm, Phương một thầy giáo thể dục được mọi nữ sinh yêu mến và sáu năm, Thành điện thoại cho Ngọc với cái giọng kì lạ:


Ngọc như mọi khi: Nghe nè mầy.


Thành nhỏ nhẹ: Em mở lá thư ra xem đi.


Ngọc ngạc nhiên: Gì vậy? Nói chuyện sao vậy?


Thành vẫn thế: Em mở ra xem đi.


Ngọc tắt điện thoại và chạy nhanh vào nhà, một ngôi nhà nhỏ ở đất Sài Gòn, nơi mà cô tìm đến thành công xa hơn, nơi mà cô tự lập không cần đến đồng tiền của bác và là nơi cô không còn bị xúc phạm như trước.


Cô vội mở ra xem, lá thư đã cũ "làm vợ anh luật sư trẻ này nha em". Cái gì thế? Chẳng lẽ Thành đoán trước được tương lai à? Ngọc vô cùng ngạc nhiên, bao câu hỏi đến trong đầu cô xuất hiện. Tiếp tục lá thư là "sợi dây chuyền anh tặng em là hy vọng anh đặt ở em đó" . Bất ngờ rồi lại ngạc nhiên là sự nối tiếp liên tục ở cô ngày hôm ấy.


Phương vẫn đợi cô trong hy vọng và Thành yêu cô trong im lặng từ khi nào cũng chẳng biết. Và rồi cái gì đến cũng đến:


Thành: Alo, nghe nè Ngọc.


Ngọc: Tao sắp đám cưới rồi ấy. Viết thư tào lao gì không.


Thành: Em đám cưới với ai? Sao anh không biết? Em đang giỡn à?


Ngọc: Đừng gọi bằng em nữa, da gà nổi hết. Hai tháng nữa cưới rồi. Thôi nha.


Ngọc tắt máy và cười thầm còn Thành, nước mắt của một thằng con trai đang rơi từ hai khóe mắt. Và tiếp tục:


Ngọc: Phương à, Ngọc chuẩn bị đám cưới rồi, hai tháng nữa nha. Phương nhớ sắp xếp thời gian.


Phương: Tui hiểu rồi, cái tốt nhất vẫn là tình bạn.


Vừa tắt máy, Ngọc lại điện thoại cho Thành:


Thành nhận máy trọng giọng điệu ủ rủ: Gì thế?


Ngọc đáp: Mầy nhớ chuyện ăn cắp tiền lúc trước không? Cuối cùng mọi người biết tao không lấy rồi, nó bị mất là vì chị tao sử dụng mà không nói.


Thành: Ừ. Còn gì nữa không?


Ngọc: Và hôm nay, em cũng nói với anh một bí mật là em cũng yêu anh.


Thành ngạc nhiên: Sao?


Ngọc: Hai tháng nữa là đám cưới em với anh đó.


Khoảng lặng, một khoảnh khắc cho tất cả. Một phút cho bao nhiêu năm...


 Dao Doan


↑↑
Nơi thuộc về nỗi nhớ

Nơi thuộc về nỗi nhớ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Tình yêu và thù hận

Tình yêu và thù hận

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Đi tìm vai chính

Đi tìm vai chính

 Tôi chỉ là một nhân vật phụ đứng ngoài cảnh quay của một bộ phim có hai nhân vật

24-06-2016
Tình

Tình

Nó và nàng tuy yêu nhau trông thế giới ảo chưa được bao lâu nhưng tình cảm vô cùng

23-06-2016
Ký ức gió và Vì sao xa

Ký ức gió và Vì sao xa

Giữa biển người xuôi ngược mênh mông, họ có trở về và lại tìm thấy nhau? Mong manh

29-06-2016
Gió, mưa, em và yêu...

Gió, mưa, em và yêu...

Có ai trách Nhỏ đâu, Nhỏ chỉ xem hắn là bạn thôi – chí ít là vậy. Còn hắn

24-06-2016
Những chiếc răng....!

Những chiếc răng....!

- "Em phải nhổ cái răng đó đi nó mới hết đau, em mà không nhổ đi răng mới cũng sẽ

24-06-2016
Hạnh phúc vô hình

Hạnh phúc vô hình

Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ

30-06-2016
Tình thương

Tình thương

Ông và nó đã sống với nhau bảy năm trong căn nhà gỗ nhỏ chưa đầy tám mét

23-06-2016
Đi qua những ngày mưa

Đi qua những ngày mưa

(khotruyenhay.gq) Tôi không mong anh chạy theo, dỗ dành hay an ủi, vì tôi biết, anh đang nhớ

27-06-2016
Đồi nho xanh

Đồi nho xanh

Hai mươi bảy tuổi, Kim chợt nhận ra: nho hãy còn xanh lắm .... *** Kim ngồi bật dậy

26-06-2016