Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mình chia tay đi!

Mình chia tay đi!


Tác giả:
Đăng ngày: 25-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 112 đánh giá )

Mình chia tay đi!

↓↓

- Em không tin, đó không phải là lý do.

bạn đang xem “Mình chia tay đi!” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Anh không nhắn lại, cô gọi anh lại không nghe máy. Cô cứ gọi đi gọi lại như vậy rất nhiều lần, trả lời cô chỉ có những tiếng tút dài vô vọng. Cô lại cầu cứu đến Tùng, Tùng bảo để Tùng gọi cho anh. Một lúc sau Tùng gọi lại cho cô, bảo cô gọi cho anh đi, lần này anh sẽ nghe máy. Cô gọi cho anh cùng với những tiếng nức nở không ngừng.


- Anh à!


- Em nói đi.


- Tại sao lại thế? Em không chấp nhận như thế? Hôm trước anh còn giới thiệu với mọi người em là người yêu của anh kia mà. Tất cả vẫn bình thường kia mà?


- Anh có nói với em là bình thường à?!


- Anh à! Hôm nay em về, em về với anh, em muốn gặp anh.


- Em đừng về, không phải về đâu, về cũng không giải quyết được gì.


- Anh à!


- Anh phải vào làm rồi, lúc khác nói chuyện.


Sáng hôm ấy, cô đi làm mà lúc nào cũng thẩn thờ như kẻ không hồn, cô chỉ mong nhanh đến tối để gọi cho anh.


Tối đến, cô gọi cho anh nhưng anh lại tiếp tục không nghe máy, từng hồi chuông đổ dài khiến trái tim cô nhói đau. Cô lại gọi cho Tùng, Tùng có nói với cô:


- Anh nói chuyện với Đ.T rồi, không phải là nó có người khác. Lý do thì có lẽ nên để nó tự nói cho em sẽ tốt hơn.


- Anh nói cho em biết đi, anh ấy sẽ không nói đâu. Em gọi cho anh ấy không được.


- Anh nói cho em nhưng em phải hứa với anh, không được nói là anh nói, anh không muốn mất đi tình bạn với Đ.T.


- Vâng, anh nói đi.


- Đ.T nó cũng có nhiều cái khó xử lắm, nó yêu em nhưng nó không biết phải làm thế nào. Cứ mỗi lần về nhà là gia đình lại nói này, nói nọ khiến nó chán nản. Em cũng nên hiểu cho nó!


- Vâng, em biết rồi. Cảm ơn anh!


Vậy là vì gia đình anh không thích cô ư? Tại sao lại thế chứ? Mẹ anh biết cô từ khi cô và anh mới yêu nhau kia mà?


Cô gọi điện nói chuyện với cô Nga, với Huyền (Bạn học cùng đại học với cô, đang làm ở Hà Nội), cô nói với họ là cô và anh kết thúc rồi, nếu vì lý do gia đình anh thì cô sẽ ra đi, nhưng cô rất buồn, tại sao anh không nói với cô để hai đứa tìm cách giải quyết chứ? Cô cố gắng ngăn dòng nước mắt không rơi nhưng không được.


Đêm hôm đó, cô đi lang thang ở ngoài đường, dưới cái lạnh đầu đông, vẫn cố gắng gọi cho anh để mong từ anh một lý do chính đáng. Cuối cùng anh đã nghe máy, cô đã khóc rất nhiều, khóc đến nỗi không thể nói thành lời.


- Em đang ở đâu?


- (...)


- Em đang ở đâu hả?


- Em đang ở ngoài đường, ở đây lạnh lắm!


- Ngoài đường ở đâu?


- Ở chỗ em làm.


- Đi về phòng đi.


- Em không về đâu, em muốn về với anh.


- Về phòng ngủ đi em, xem như chưa có chuyện gì xảy ra.


- Em sợ lắm.


- Về phòng đi, nghe anh. Anh xin lỗi, xem như anh chưa nói gì, chúng ta sẽ bắt đầu lại.


- Hứa với em, đừng rời xa em. Đừng bỏ mặc em một mình.


- Ừ! Về đi, về đến phòng thì gọi báo cho anh. Anh đợi em về đến phòng anh sẽ ngủ.


Một lúc sau:


- Em về đến phòng rồi anh ạ.


- Ừ! Em ngủ đi nhé, anh cũng ngủ đây. Mai anh trực.


-Vâng!


Cô nằm trằn trọc mãi, cuối cùng cũng thiếp vào giấc ngủ đầy mộng mị.


Ngày hôm sau cô thức dậy đi làm với con mắt sưng lên vì khóc quá nhiều, cô luôn tránh ánh nhìn của mọi người, vẫn cười nói với mọi người. Cô là vậy, không bao giờ thể hiện cho mọi người biết là cô có chuyện, cô luôn tỏ thái độ là "Mọi chuyện đều ổn", vì vậy, những người ở cùng phòng với cô không ai biết là cô đang có chuyện rất rất buồn.


Tối cô lại nhắn tin chúc anh ngủ ngon, anh không nhắn lại. Sáng mai cô lại nhắn cho anh một tin chào ngày mới, nhưng điện thoại của cô vẫn không có hồi âm.


Hôm đó, cô đến cơ quan xin nghỉ việc, đó là ngày 04/ 12/ 2012!


********


Cô trở về Hà Nội là một buổi trưa ngày 06/ 12/ 2012, Hà Nội mùa này đang se lạnh rồi. Về đến nơi, tắm rửa thay quần áo xong, cô tức tốc bắt xe bus đến Bệnh viện Đại học Y Hà Nội để tìm anh. Trước khi đi, cô có nhắn cho anh một tin "Em đang đến chỗ anh làm, em ngồi ở ghế đá gần bến xe bus, anh tan làm thì ra đó gặp em được không?". Cô đến ghế đá gần bến xe bus Đại Học Y Hà Nội để đợi anh, đôi mắt vô hồn nhìn vào không gian trước mặt. 5h chiều, cô lại nhắn cho anh " Em đợi anh ở đây, không gặp được anh em sẽ không về", anh vẫn không trả lời cô. Một lúc sau, cô gọi cho anh, sau nhiều lần cố gắng thì anh đã nghe máy.


- Anh đang ở đâu rồi?


- Em về đi.


- Không em muốn gặp anh.


- Anh xuống Hà Đông đi đá bóng rồi.


- Thì ra người lúc nãy em nhìn thấy đúng là anh thật sao? Tại sao anh không lại gặp em?


- Anh không muốn gặp em! Đừng gọi cho anh nữa, anh sẽ không nghe máy đâu?


Tút... tút... tút...


Cô cố gắng gọi lại, trả lời cô là tiếng nói ngọt ngào " Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được...". Trời Hà Nội đang tối dần, không khí lạnh bắt đầu ngấm vào người cô, cô lạnh lắm, cơ thể nhỏ bé của cô run lên từng hồi. Nhưng cái lạnh ấy không bằng cái lạnh trong tim cô, cô ngồi đó, hai tay ôm lấy cơ thể mình khóc không thành tiếng. Anh đã bỏ mặc cô bơ vơ một mình ở đất Hà Nội rộng lớn ấy trong một buổi tối mùa đông lạnh giá.


Cùng lúc ấy, Huyền được Tùng thông báo là cô đang ở Hà Nội, sau khi đi làm về đã gọi điện cho cô, cô đã không nghe máy vì cô không muốn bạn bè nhìn thấy bộ dạng của cô lúc này. Tùng gọi cho cô, bảo với cô rằng Huyền đang đến chỗ cô, cô đừng đi đâu cả, và hãy nghe máy của Huyền đi. Cuối cùng Huyền đã tìm thấy cô ở nơi cô ngồi đợi anh, Huyền ôm lấy cô và bảo "Muốn khóc thì hãy khóc đi, và chỉ khóc một lần này nữa thôi rồi mạnh mẽ lên ngốc ạ!", cô đã khóc, khóc như chưa từng được khóc, cô chỉ muốn gặp anh thôi. Một lúc sau Tùng cũng đến nơi, Tùng và Huyền ngồi đó với cô rất lâu, cố gắng khuyên cô về chỗ Huyền ngủ. Cô bảo cô không muốn về, cô phải ngồi đó đợi anh. Cô ương bướng đến mức Tùng phải gắt lên " Em có ngồi đây cả đem thì Đ.T nó cũng không ra đâu, nó mà ra thì đã ra rồi. Em về chỗ Huyền đi, mai mấy đứa con trai bọn anh hẹn Đ.T ra đây uống nước, lúc đó em đến, nó muốn trốn cũng không được. Ngày mai 2 đứa hãy nói chuyện thẳng thắn với nhau một lần cho dứt khoát đi". Lúc đó cô mới đồng ý về cùng Huyền. Một cô gái vô tư, luôn cười nói, trêu chọc mọi người giờ đây không còn sức sống nữa rồi, trái tim cô đã chết thật rồi!


Ngày hôm sau, cô đến Đại học Y Hà Nội gặp Phong, Tùng, Cường (Tất cả đều là những người bạn của cô và anh) như dự định hôm qua, nhưng anh vẫn tránh mặt, anh không muốn gặp cô. Tại sao anh lại làm như thế? Anh sợ gặp cô thì không thể dứt khoát được hay là anh chán ghét cô đến mức không muốn gặp cô thêm một lần nào nữa?


Khi màn đêm buông xuống, Phong và Tùng không thể ở bên cô được nữa, mọi người còn có công việc của mình, Phong phải vào trực, còn Tùng thì phải về Ninh Bình trong hôm nay. Chỉ còn Cường ở lại bên cô, Cường đã động viên cô rất nhiều " Mày phải mạnh mẽ lên, bây giờ mày chỉ có hai sự lựa chọn. Hoặc là đứng lên đi tiếp, cắt đứt tất cả liên lạc với Đ.T, đổi số luôn đi cũng được. Hoặc là mày cứ tự làm khổ mày, cứ chìm đắm trong đau khổ như vậy. Mày chọn đi.", " Mày có biết Đ.T từng nói với bọn tao gì không? Nó nói: Ước gì sau này lấy được cô vợ Hà Nội như chú nó thì sướng. Nó đang còn mơ ước xa vời lắm. Hơn nữa nó lại là một thằng đàn ông thiên về gia đình, lại không có lập trường. Nó đã quyết định như vậy, mày có thể thay đổi được gì không?". Cô không biết Cường chỉ nói những lời đó để động viên cô hay đó là sự thật. Cô chỉ biết, cô đã thực sự mất anh, điều duy nhất bây giờ cô có thể làm là rời xa anh để anh có thể thực hiện được ước mơ của mình.


Tối hôm đó cô gửi cho anh một tin nhắn " Nếu anh là một người đàn ông có lập trường thì hãy tự tìm cho mình một lý do. Nếu không thể tìm được lý do cho chính mình thì chúc anh hạnh phúc!". Và lần này anh đã nhắn lại cho cô " Lý do thì vô kể em à, Anh chỉ muốn chúng ta dừng lại thôi, mình chia tay đi!". Lúc đó là 21:01:21 07/ 12/ 2012, Hà Nội se lạnh với những hạt mưa lất phất rơi!


Hàn Vũ


 




tình yêu tan vỡ (218)
↑↑
Biến mất trong màn mưa

Biến mất trong màn mưa

(khotruyenhay.gq) Những thứ đàn ông như ông, chỉ đi săn người rồi hút máu như con dơi,

29-06-2016
Như là tương tư

Như là tương tư

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Would you wait

27-06-2016
Phải như thế ư?

Phải như thế ư?

Hình ảnh của anh trên các phương tiện truyền thông sát với những gì anh có. Chừng như

01-07-2016
Vũ điệu thanh xuân

Vũ điệu thanh xuân

Anh biết tất cả, nhưng anh đã làm tổn thương cô. Bây giờ là quá muộn. Ngay cả một

23-06-2016
Tuyết

Tuyết

(khotruyenhay.gq) Tuyết của cô ấy, là màu trắng... Tuyết của tôi, lại là màu

28-06-2016
Mầm non không lớn

Mầm non không lớn

Vậy đấy, rốt cuộc ở ngoài kia ta tranh đấu vì điều gì, ta mải miết khẳng định

23-06-2016
Ngày ấy sẽ đến

Ngày ấy sẽ đến

Tình yêu một ngày. Yêu nháp. Yêu thử. Một ngày trọn vẹn. Phi vào vai như chính mình

30-06-2016
Khi xương rồng nở hoa

Khi xương rồng nở hoa

Tôi ngồi chống cằm bên cửa sổ, nhìn chậu xương rồng đặt trên bệ, nhớ lại cách

23-06-2016
Trong Veo

Trong Veo

Đâu phải lúc nào tình yêu nơi đây cũng là lợi dụng. *** Yêu tặng Trong Veo - cô bé

24-06-2016
Viên sỏi

Viên sỏi

Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi

29-06-2016
Kẻ cắp giấc mơ

Kẻ cắp giấc mơ

Mấy bữa nó mon men lại gần mẹ, muốn ỉ ôi xin mẹ cho nó thi, rồi lại chùn chân ôm

24-06-2016
Mẹ tôi

Mẹ tôi

Ba xuất hiện, mẹ thấy như trời bừng sáng khi nhìn thấy ba lững thững đi vào nhà,trong

29-06-2016