Pair of Vintage Old School Fru
Khoảng trời xanh màu lá

Khoảng trời xanh màu lá


Tác giả:
Đăng ngày: 27-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 65 đánh giá )

Khoảng trời xanh màu lá

↓↓

Tôi giữ lại tấm ảnh, và cất nó vào trong ngăn bàn. Đêm tôi nằm mơ. Lại thấy Shin với mái tóc đen bay bay giữa muôn trùng tuyết. Tiếng gió thét gào. Tôi nghe thấy giọng mình yếu ớt. "Midori thật sự của anh...không phải là em, đúng không?", "Người con gái ấy chính là nỗi buồn mà anh luôn mang nặng, đúng chứ?" Không có tiếng trả lời. Shin trong mơ cứ thế, cứ thế đi vào màn đên đen kịt. Tôi gắng hết sức vượt lên, với tay...ôm lấy anh...

bạn đang xem “Khoảng trời xanh màu lá” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nhưng anh xuyên qua tôi. Tan biến.


- Shin này...tại sao bầu trời lại có màu xanh lá?


6.


Dạo gần đây, việc bố thường xuyên ở nhà chăm sóc tôi đã trở thành một điều quen thuộc. Bố vẫn vẽ, nhưng chỉ vẽ những khi tôi bảo với ông rằng tôi muốn ở một mình. Nhìn thấy tôi lê từng bước chân lên căn gác rồi ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, hình như bố lại thở dài, vẻ tuyệt vọng.


Tôi nhìn khung cửa sổ của Shin. Giữa trời chiều, nó ánh lên một thứ màu cô độc. Tôi tự hỏi, rằng biết bao giờ Shin mới thôi lửng lơ giữa khung trời màu lá, để những nỗi buồn trong mắt anh thôi chảy trôi. Nhưng rồi lại nhận ra...chính tôi cũng không biết khi nào thì mình sẽ thôi không buồn nữa. Những nỗi buồn dù có bị gạt bỏ đến thế nào rồi cũng sẽ rơi xuống, ở lại sau mỗi bước chân người.


Tôi muốn gặp Shin. Nhưng khung cửa sổ kia vẫn trống huơ trống hoác. Như thể giấc mơ đêm trước là điềm báo, anh thật sự đã tan đi rồi. Tôi không có cảm giác gì khi nhìn thấy tấm ảnh của anh với cô gái tên Midori ấy. Tôi cứ nghĩ là mình phải rất buồn kia. Nhưng không. Tôi chỉ muốn nhìn thấy anh, để hỏi anh một câu thôi.


Rằng tôi có thể là một Midori khác hay không? Rằng tôi có thể là một bầu trời mới của anh được hay không?


- Ngay từ khi bắt đầu, em đã là một bầu trời hoàn toàn khác, Midori ạ.


Tôi ngẩng đầu. Shin đã đứng trước mặt tôi tự khi nào. Thế nhưng thay vì đứng ở phía bên kia, sau khung cửa sổ của mình...Shin lại đứng cheo leo trên một đoạn lan can ngay trước khung cửa sổ của tôi. Đáng lẽ ra tôi phải thấy lạ và phải bảo anh rằng "Nguy hiểm" hay gì đại loại thế. Vậy mà dường như vui mừng quá, tôi chỉ biết nhìn anh, và cười.


Shin cứ đứng mãi như thế, mắt anh soi vào mắt tôi hồi lâu. Cái nhìn sâu lắng. Vẫn đầy ắp những nỗi buồn nguyên vẹn.


- Nếu bây giờ anh đi mất, Midori có buồn không?


Tôi ngạc nhiên trước lời Shin vừa hỏi. Đi mất? Đi đâu? Tại sao anh phải đi? Một dự cảm xấu đột ngột len lỏi. Anh...sẽ tan như trong giấc mơ, phải không? Và đây là chuyện sẽ thực sự xảy ra, chứ không còn loanh quanh trong một chữ "Nếu" nữa.


Phải không?


- Anh sẽ đi về đầu bên kia của thế giới. Còn em, Midori, sẽ ở lại đây.


- Anh không ở lại được sao? Em không thể đi cùng anh sao, Shin?


Anh lắc đầu.


- Có những thứ chúng ta không thể nào chống lại. Một trong số đó...là số phận.


- Vậy anh sẽ đủ yêu thương chứ? –tôi vội lên tiếng, cắt ngang câu chuyện gì đó về số phận của anh. Bởi lẽ tôi sợ phải nghe về nó. Bởi lẽ tôi cũng không thể chống lại nó như bao người khác.


- Yêu thương?


- Em hỏi anh sẽ đủ yêu thương để nhớ về em chứ?


Shin im lặng. Tôi bỗng nghĩ đến cô gái tên Midori. Anh đã bảo đủ yêu thương thì sẽ nhớ về. Liệu anh có còn nhớ cô ấy không? Và liệu anh sẽ còn nhớ đến tôi như đã nhớ cô ấy?


- Anh sẽ nhớ em. –Shin đã thôi không nhìn tôi nữa, anh ngước nhìn trời. Và mỉm cười. –Em sẽ không buồn, phải không?


Tôi gật nhẹ.


Rồi thật nhanh, Shin nghiêng về phía tôi...Rất gần...


Tôi nhắm mắt...


Và tôi đã nghĩ rằng đây chỉ là mơ thôi. Rằng khi mở mắt, tất cả những lời Shin vừa nói sẽ biến thành một câu chuyện đùa. Nhưng không có gì cho tôi một niềm tin mãnh liệt vào việc đó cả. Mặc dù vậy, tôi chợt nhận ra, tận sâu đáy lòng, còn một điều nữa tôi nhất định phải nói với Shin. Ngay khoảnh khắc dường như anh chạm vào khóe môi tôi, tôi đã nghĩ mình không được phép bỏ lỡ cơ hội được nói với anh điều ấy.


Nhưng khi tôi mở mắt.


Anh đã đi rồi.


7.


Một đôi vợ chồng trẻ chuyển đến nhà Shin vài ngày sau đó. Tôi đã hy vọng một ngày nào đấy anh sẽ lại xuất hiện bên khung cửa sổ kia, nhưng dường như mọi mối liên hệ giữa tôi và anh đã không còn. Bố lại thở dài, bảo tôi thôi ngồi như một cái bóng như thế đi. Nhưng tôi không nghe gì hết, tôi chẳng nghe thấy gì hết. Có một cái gì đó trong tôi đang cố gắng xé toang lớp áo giáp mỏng manh bên ngoài. Và khoét nó thành vô số những lỗ hổng nhỏ. Chỉ nhỏ thôi.


Nhưng sao vẫn đủ vừa vặn để nỗi buồn rơi ra...


- Lam...con đừng như thế nữa. – Bố ngồi xuống cạnh tôi, giọng trầm buồn.


- Bố...Shin sẽ không về nữa, phải không?


- Shin? –Bố thảng thốt nhìn tôi. – Ai?


- Anh ấy sống ở đó –tôi chỉ vào ngôi nhà bên cạnh. – Anh ấy đã bên con suốt một mùa dài. Nhưng...anh ấy đã đi mất rồi. Đi mất rồi...


- Con...đã ngồi bên cửa sổ và nói chuyện với Shin phải không? - bố đặt tay lên vai tôi, xoay tôi nhìn thẳng vào bố - Lam...nghe bố này – Có một nỗi sợ hãi luẩn quẩn đâu đó, giọng bố bắt đầu run run lạ thường. –Thật ra...cậu con trai tên Shin mà con nói đó...đã mất rồi. Trong một tai nạn. Trước khi chúng ta chuyển về đây. Con thật sự nhìn thấy cậu ta sao? Có thật là con đã...


Tôi sững sờ, chợt nhớ đến lần mình chạm vào tay anh, nhưng bàn tay ấy trong suốt và lạnh giá. Lúc đó, tôi cứ nghĩ rằng chắc là mình tưởng tượng. Vậy mà không. Hóa ra...không phải vì bố không thích tôi nói chuyện cùng anh. Mà bố hoang mang vì không nhìn thấy anh đang nói chuyện cùng tôi. Shin...anh thật sự là ai chứ? Shin...Shin của tôi...là ai mà có thể ẩn hiện như sương khói? Là ai mà có thể đứng chênh vênh phía ngoài khung cửa sổ của tôi? Là ai mà có thể vụt biến mất như ngàn ngọn gió?


Là ai...là ai mà có thể khiến tôi thật sự mỉm cười?


- Bố...con đã thật sự nhìn thấy anh ấy! Con đã thấy Shin! Bố phải tin con!!!


Bố lặng lẽ ôm lấy tôi đang gục đầu khóc nức nở. Bàn tay ram ráp chai sạn vuốt nhẹ mái tóc tôi. Suốt những tháng ngày qua, Shin đã thực sự bên tôi. Cùng tôi cười, cùng tôi khóc. Chỉ có tôi mới nhìn thấy anh. Và tôi không nói chuyện một mình, cũng không đơn độc bên khung cửa sổ kia, giữa khung trời xám xịt.


Phải không?


- Bố...bố có buồn không? Khi mẹ đi, bố có buồn không?


- Có. Bố buồn. Nhưng những người không thể ở bên ta vì số phận...rồi sẽ nhớ đến ta, con ạ. Tại một nơi nào đó ở đầu bên kia thế giới.


Ngoài kia tuyết ngừng rơi.


8.


Mùa mới về. Tôi bận rộn chuẩn bị cho hồ sơ nhập học. Bố cũng bận rộn với những dự án phòng tranh mới của mình, nhưng vẫn không quên dành thời gian cho tôi. Ngày ngày, tôi thức dậy sớm, pha trà cho bố, rồi thong thả đi bộ đến trạm xe buýt gần nhà. Những đóa trà trong vườn đã nở đỏ rực. Phía bên kia, gốc anh đào cũng đã khoe sắc thắm.


Chẳng có gì thay đổi, nhưng cứ mỗi lần ngồi bên cửa sổ ngắm Sapporo chuyển mình trong áo mới và nhấm nháp từng chút vị ngọt đầu mùa...tôi lại nhớ anh. Có những người ra đi để lại cho ta những nỗi buồn vô hạn. Như mẹ đối với bố. Như cô gái tên Midori đối với anh. Và như anh...đối với tôi.


Nhưng tôi nhận ra mình đã không còn buồn. Vì tôi nghĩ, không phải ngẫu nhiên mà ai đó đã mang Shin đến và để anh ở bên tôi suốt những ngày dài như vậy. Và bởi tôi có đủ yêu thương để nhớ về Shin, nên tôi luôn tin rằng ở đâu đó bên kia thế giới, anh vẫn đang dõi nhìn tôi. Và mỉm cười.


Tôi vẽ thật nhiều những bức tranh bầu trời. Và đặc biệt luôn tô màu lá cho những khoảng không ấy. Tôi muốn giữ lại một chút gì đó của anh cho riêng mình, như một thứ tình cảm ngọt ngào êm dịu trong cơn mơ yên ả. Tôi viết vào bức tranh vài dòng bằng tiếng Nhật, mỗi đêm đều treo nó bằng một sợi dây mảnh trên khung cửa sổ của mình.


"Anh sẽ là bầu trời của em.Một khoảng trời màu lá, Shin nhé."


Và bao giờ cũng vậy, trong suốt hai tuần liền, những bức tranh của tôi đều biến mất vào sáng hôm sau. Và thay vào chỗ đó, là một đóa hoa trà thắm đỏ.


Tôi biết Shin đã đến lấy chúng đi. Bạn có thể nói đó là chuyện hoang đường và tôi chỉ là một đứa mắc bệnh hoang tưởng. Nhưng tôi tin vào anh. Tại sao ư? Chỉ đơn giản bởi vì yêu thương vừa đủ.


Tôi nghĩ Shin sẽ nhìn thấy những dòng chữ be bé tôi bí mật viết thêm ở góc cuối cùng. Và hơn tất cả, tôi mong anh hiểu đó là những lời tôi đã muốn nói với anh. Từ rất lâu.


Aishiteru...


Aishiteru...


Những tán cây rung lắc trước cơn gió vừa mới đổ về.


Tôi nhìn thấy một khoảng trời xanh màu lá.


01/02/14


Huyền Min


 


↑↑
Tình yêu và bao thuốc

Tình yêu và bao thuốc

"- Em và thuốc lá, anh chọn ai? - Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu

28-06-2016
Dưới chiếc ô màu xanh

Dưới chiếc ô màu xanh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tôi yêu

25-06-2016
Cô đơn mấy lần

Cô đơn mấy lần

Cô chia tay anh, đúng hôn là cô phũ phàng người đàn ông mà cô đã hò hẹn hơn hai năm

01-07-2016
Nắm giữ một trái tim

Nắm giữ một trái tim

Buổi sáng, trên bậu cửa sổ, ánh sáng chan hòa, thứ ánh sáng dìu dịu, đìu hiu, buồn

01-07-2016
Tình nhạt

Tình nhạt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Cho anh năm phút

Cho anh năm phút

Tức giận. Nàng nhắn một cái tin: "Tôi đã về nhà. Vui vẻ và an toàn. Chúc anh hạnh

24-06-2016
Những đêm mưa rơi...

Những đêm mưa rơi...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Mùa cô đơn

Mùa cô đơn

"Gió lạnh về. Mùa trở mình qua những cơn mưa đêm rả rích. Tôi cầm trên tay chiếc áo

24-06-2016
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Mắt rừng

Mắt rừng

Cái tin Lả sắp về làm dâu nhà ông Tèn Lua làm cả bản xôn xao. *** Trong cái vùng này

25-06-2016
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Ba và con gái

Ba và con gái

Hôm qua ba vào thăm con, con nhớ ba lắm... Nhớ cái bụng tròn tròn của ba dù con gái lớn

28-06-2016
Lạc đầu mùa

Lạc đầu mùa

Anh Hân và chị hình như vừa hái lạc xong, tất tưởi chạy ra. Vừa đến nơi là vồ

30-06-2016
Chị Ơi... Anh Yêu Em !

Chị Ơi... Anh Yêu Em !

Tên truyện: Chị Ơi... Anh Yêu Em !Tác giả: CusiuThể loại: Truyện Teen, Tình cảmTình

18-07-2016 20 chương