Teya Salat
Khoá tâm

Khoá tâm


Tác giả:
Đăng ngày: 26-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 34 đánh giá )

Khoá tâm

↓↓
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")


"Anh thấy em nhớ dai thù lâu chưa, sau này đừng gây thù chuốc oán với người như em nhé.."


***


Trẻ con khi bị một trận đòn thật đau, sẽ ghi nhớ một cách sợ sệt rằng nếu không nghe lời, chúng sẽ bị đòn nữa. Nhưng đến một lúc, chúng biết rằng khi chúng khóc, những nhát roi vụt xuống sẽ khẽ thật khẽ. Rằng đến đêm, người lớn sẽ nhẹ nhàng xem xét tỉ mẩn chỗ chúng bị ăn roi, và xót xa thở dài. Chúng sẽ bớt sợ sệt, và lại hồn nhiên nô đùa.

bạn đang xem “Khoá tâm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Người lớn, khi bị một người khác đâm cho một vết thương bằng con dao vô hình nào đó, sẽ ghi nhớ một cách đáng thương rằng, nếu tiếp tục cả tin và trao hết bản thân mình, thì sẽ lại đau đớn như thế.


Không giống như vết roi đòn trên da thịt khi còn bé, được bàn tay mát dịu của mẹ hay bố xoa dịu, vết cứa bằng con dao vô hình ăn thật sâu, lâu khép miệng. Kể cả có liền miệng, vẫn sẽ để lại một vết sẹo sù sì, xấu xí, mà mỗi lần chạm vào nó, dù vô tình hay cố ý, thì người lớn cũng sẽ chỉ biết thở dài và nuốt một thứ chất lỏng mặn chát chực rơi xuống từ khóe mắt, vào trong lòng.


Đã là một nỗi đau vô hình, một nỗi sợ vô hình, thì người ta càng thêm đau và thêm sợ hãi. Đau vì không biết cách nào chữa khỏi. Sợ vì không biết cách nào thoát ra. Nó cứ tạo thành một vòng tròn u ám, giam người lớn – bị – thương trong đó.





***


Sms từ anh.


Viết sai chính tả tùm lum. Lại say rồi.


"Em không bỏ bữa tối, đã ăn rồi. Anh ngủ đi, say rồi."


Cô reply gần như ngay lập tức. Những ngày nghỉ lễ còn kéo dài, anh sẽ còn say nữa.


Đột ngột, điện thoại đổ chuông...


"...a..anh tỉnh mà à,...anh khô..hông có say. Hic"


Cô nén cười, nhìn đồng hồ, rồi nhăn mặt.


"Giờ này anh mới về hả?"


"Hic...ừ ừ, anh về được lúc rồi."


"Anh tự đi, hay bạn đưa về. Đã an tọa trên giường cẩn thận chưa, không đêm lại có con gấu nó đạp anh xuống đất". Cô trêu chọc.


Cô biết những lúc say đến sắp gục, lết được thân xác lên phòng mình là ngủ luôn...mà không biết ngủ đâu. Sáng thức dậy dưới nền nhà, tay vẫn cầm túi xách, chân vẫn đi giày cao gót, đầu nặng trĩu như bị buộc vài cục đá vào tóc. Những đêm như vậy, chắc chắn anh cũng từng nếm qua vị đắng của nó.


Cười, mà như không cười.


Tiếng anh cười ngốc trong điện thoại. "Anh trên giường rồi, hôm nay ...gấu nằm dưới đất. Ngày nay uống ..hức.. ba tăng nhé, mà anh...anh vẫn tỉnh nhất đám".


"Vầng, tự hào gớm."


"hahaha...thấy chưa...hức..anh bảo anh vẫn tỉnh mà. Anh tỉnh lắm. haha...tối nay em làm gì?"


"Không có gì đặc biệt. Ngồi xem Tom và Jerry cùng cháu gái."


"Lại xem phim ...hic...mèo với chuột đó hả?"


"Uhmm. Và thấy con mèo thật ngu!"


...Im lặng năm giây, bỗng anh cười phá lên sảng khoái.


"Hahahaha, em là mèo còn gì. Em tự nói em ngu kìa...hưc...hahaha"


Cô cũng bật cười. Hình như đúng là cô đang bị ngốc. Nửa đêm đi tiếp chuyện một người say.


"Không, mèo này hóa cáo rồi anh ơi"


"Ề..., đâu có đâu, em...huc..chỉ thỉnh thoảng là cáo thôi...ừ đúng rồi, thỉnh thoảng. Còn em vẫn là mèo mà...haha, mèo nhố...à nhầm, mèo ngố."


Cô chịu thua. Người say mà. Cho anh thắng một hôm.


Cô dỗ anh ngủ như ru đứa cháu gái ba tuổi rưỡi. Nhưng rất lâu sau, hơi thở đều đều của anh mới thế chỗ cho nhưng lời lảm nhảm. Như thường lệ, anh lại nhắc về cô ấy.


Cúp máy rồi, cô lại thành người trằn trọc không ngủ được.


Thì ra, đây là cảm giác khó chịu khi có người kể lể về quá khứ với mình. Cô sẽ rút kinh nghiệm nhiều hơn nữa, không hé răng nửa lời với ai cả.


Cũng không rõ vì sao mà khó chịu nữa...chỉ là...thật khó chịu quá đi.


Gì đó như là...ghen?


***


Cô và anh tình cờ gặp nhau trong một chuyến công tác tập huấn của công ty. Anh ở chi nhánh Đà Nẵng, cô ở chi nhánh Hà Nội. Tính ra, anh chỉ hơn cô có 1 tháng tuổi. Cô sinh tháng 1, anh sinh tháng 12 của năm trước. Nghiễm nhiên, cô được làm "đàn em".


Anh nhiệt tình, ga lăng, làm lãnh đạo trong công việc và trên bàn rượu đều giỏi như nhau.


...


Cô đẹp. Cái đẹp của mùa đông Hà Nội mà các cô gái miền Nam không có. Vẻ đẹp kì lạ mà cũng thật quen. Đã lâu anh không thấy.


Như sức hút tự nhiên nhất của từ trường cực âm với từ trường cực dương, hai người thân thiết và trở thành bạn.


Cũng được một thời gian rồi.


...


Cô tỉnh dậy.


Thấy sms của anh, nói xin lỗi vì hôm qua say quá, đêm khuya còn gọi cho cô.


Bất giác mỉm cười.


Rồi bất giác giật mình.


Dạo này...cứ có một cái gì đó làm cô cười mỉm không thôi khi nghĩ về nó.


Từ bao giờ, cô nghĩ đến anh nhiều như thế?


Lắc mạnh đầu. Cô bước xuống nhà chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình.


***


Sau tết, công việc trở lại một cách chậm chạp.


Thói quen của người Việt vẫn thế. Sau Tết, mọi người con bận rộn lên kế hoạch đi du xuân, đi lễ chùa...làm việc cả năm, đâu chỉ một hai ngày.


Nhưng sau "một hai ngày" đó, các cô sẽ phải vắt chân lên cổ mà chạy.


Cô cười tươi đón li rượu từ tay sếp. Suy tư gì thì cũng để trong ruột thôi, hé miệng ra kêu thì khác nào tự đẩy phận tôm tép lại gần miệng mèo hơn.


Bữa khai xuân diễn ra ồn ào. Ai ai cũng vui vẻ chúc tụng nhau những lời đẹp nhất.


Rồi công ty đã vui càng thêm vui khi anh trưởng phòng thông báo sẽ sớm có đám hỷ với chị thư kí của giám đốc.


Mọi người lại càng được đà cùng uống, cùng cười, cùng trêu chọc đôi uyên ương...cũng không còn trẻ nữa ấy.


Quán karaoke ồn ào, và mờ ảo.


Cô ngồi lặng trong góc phòng, nhìn mọi người hò hét với ánh mắt ấm áp và nụ cười luôn nở trên môi.


Không ai thấy sâu trong tròng mắt nâu sẫm ấy có bao xốn xang.


...


Đêm.


Cô lạch cạch mở cửa nhà, lê lết lên phòng một cách nhẹ nhàng nhất để khỏi đánh thức anh chị cùng cháu gái.


Khó chịu trong người.


Cái cảm giác nửa say nửa tỉnh này còn khiến người ta bực bội hơn gấp trăm lần lúc người ta say hẳn không biết gì nữa....thì còn biết gì nữa để mà khó chịu, haha.


Đá giày. Quăng túi sách. Đưa tay cởi nút áo...rồi bứt tung chúng ra. Thật vướng víu. Thật bí bách. Căn phòng của cô sao bỗng nhiên ngột ngạt vậy?


Cô hết chịu nổi rồi.


Cô cầm điện thoại, tìm khắp lượt danh bạ. Cô muốn nói, cô muốn ai đó nghe cô nói.


Buông tay.


Đã rất lâu rồi, cô không có tâm sự với bạn bè. Cô ghét cái suy nghĩ rằng cô đem lại phiền phức cho bạn mình. Nói một lần người ta sẽ cùng chia sẻ cảm xúc với mình. Nói lần hai, người ta vẫn sẽ vui buồn cùng mình. Nói đến lần thứ ba, người ta chỉ còn thương hại mình ngốc nghếch. Còn đến lần thứ tư, chắc chắn ai cũng sẽ phiền.


Nên chỉ cần dừng lại ở lần thứ nhất là đủ.


Bất giác, cô gọi cho anh.


Anh nghe máy, giọng có chút ngạc nhiên. Phải rồi, là lần đầu tiên cô chủ động gọi cho anh.


Cô cười, cô nói, cô kể.


Cô bắt anh ngồi nghe về anh ấy, như đền bù lại cho khoảng thời gian anh kể cho cô nghe về cô ấy, một cách vô tình vô ý.


...Anh ấy là mối tình đại học của cô. Nó ngọt cái ngọt của trái cây vừa độ chín. Nó đã qua cái thời vụng dại và hay hờn dỗi vu vơ, đỏ mặt tía tai khi một nụ hôn chạm nhẹ lên má. Nhưng nó chưa bị quàng lên lớp sương mù của những tính toán cơm áo gạo tiền, những lo lắng về tương lai.


Những năm đại học của cô gắn bó với người đó, người con trai đầy hoài bão, hơn cô một cái đầu, cả về chiều cao lẫn sự trải nghiệm cuộc sống.


Không hiểu sao cô yêu người cuồng dại. Yêu vì đó là mối tình đầu của cô. Yêu vì đó là nhiệt huyết tuổi thanh xuân của cô. Cô yêu cái cách anh ôm cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô và giục cô nấu cơm nhanh lên, vì mùi thức ăn làm anh đói đến nỗi muốn nuốt cả cô vào bụng. Cô yêu cái cách anh giới thiệu cô với bạn bè của anh, cách anh nhẹ nhàng đón những cốc bia lạnh uống thay cô, cái cách anh im lặng khi bạn bè trêu rằng anh "sợ vợ".


Cô yêu cái suy nghĩ hai người sẽ nhẹ nhàng ở bên nhau như thế.


Rồi anh đi làm. Thời gian được san sẻ ra, và phần dành cho cô càng ngày càng ít.


Rồi bạn bè, đồng nghiệp mới, và những chuyến công tác xa dài ngày, vất vả, dành cho những nhân viên trẻ mới vào nghề.


Có một khoảng cách mơ hồ len lỏi vào mối quan hệ của hai người. Nhưng những cái lắc đầu mạnh tự nhủ của cô đuổi chúng đi, và những nụ cười khích lệ của cô giữ cho mối quan hệ của hai người vững như kiềng ba chân.


...


Bố cô bị đột quỵ, qua đời. Cú sốc ấy làm ba mẹ con cô gục xuống, phải cùng bám vào nhau để đứng dậy.


Người trụ cột trong nhà không còn, gánh nặng ăn học của cô đặt cả lên vai mẹ. Chị gái vì tang bố, phải hoãn đám cưới lại ba năm.


Anh đi công tác về, quyết định thay cô: hai người sẽ sống cùng nhau, từ nay anh sẽ lo cho cô.

↑↑
Rồi trái tim sẽ ổn

Rồi trái tim sẽ ổn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không") Tôi

25-06-2016
Tin tưởng nơi anh

Tin tưởng nơi anh

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Dù em ok hay không ok...

Dù em ok hay không ok...

Cô không bất ngờ về nụ hôn, cô đoán là hôm nay anh sẽ hôn. Cô ngủ thiếp trên ghế

01-07-2016
Xe đạp ơi

Xe đạp ơi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không") Tôi và

25-06-2016
Tháng Tám còn mãi

Tháng Tám còn mãi

Ban đêm khi đi nằm, nỗi sợ hãi đâm sâu vào tim tôi. Những người tôi yêu cứ thế

24-06-2016
Ngọng nước mắm

Ngọng nước mắm

Hai đứa yêu nhau chắc không ai trong xóm trọ biết, mọi người vẫn thấy nó gọi anh

24-06-2016
Tôi và em

Tôi và em

Quán Tịnh nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, quán chuyên về trà cung đình, có tới 70 loại

28-06-2016
Tình bạn của rái cá

Tình bạn của rái cá

Tuyết rơi liên miên nhiều ngày đêm trong tháng Giấc ngủ lớn. Một cơn bão khủng khiếp

24-06-2016
Miền biển

Miền biển

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Biển hiền

27-06-2016
Thằng đĩ

Thằng đĩ

- Ta nói mi nghe: một khi tình yêu có nguy cơ tan vỡ, thì tìm cớ chuồn đi, đừng để bị

24-06-2016
Chị gà nhát cáy

Chị gà nhát cáy

Audio - Ôi! Trời sắp sập rồi. Chính mắt tôi trông thấy, chính tai tôi nghe thấy. Một

30-06-2016
Anh hai

Anh hai

Bây giờ, khi đã lớn tôi mới hiểu rõ cảm giác muốn về với thời ấu thờ, về với

24-06-2016
Thuộc về má

Thuộc về má

Người đời luôn có những khoảng cách, không bao giờ có công bằng, chị biết. Nhưng

24-06-2016
Cô dâu tuổi 18

Cô dâu tuổi 18

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016