XtGem Forum catalog
Hãy đưa em về bằng đường vòng xa nhất

Hãy đưa em về bằng đường vòng xa nhất


Tác giả:
Đăng ngày: 24-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 72 đánh giá )

Hãy đưa em về bằng đường vòng xa nhất

↓↓

- Đồng Dao?

bạn đang xem “Hãy đưa em về bằng đường vòng xa nhất” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Em tự lập lại tên mình như nghe một từ ngoại ngữ, khuôn mặt có chút gì đó căng thẳng, lạ thường. Nhưng vài phút trôi qua, nụ cười và ánh mắt biết nói của em trở lại bình thường:


- À, đúng rồi, tôi là Đồng Dao đây!


Nhân viên bưu điện giao thư cho em rồi quay đi với một cái lắc đầu cho một khách hàng dị thường. Tôi bước vào nhà, lặng lẽ ôm em từ phía sau rồi hỏi:


- em mệt hay gì sao nhìn em lạ vậy? mà thư của ai vậy em.


- Thư gì đâu anh, em có nhận thư ai đâu. Anh đến sớm hơn giờ hẹn vậy, đợi em chút, em đi tắm rồi mình đi .


Tôi nheo mày nhìn em, hình như tôi chẳng hề hẹn trước. Em chẳng hết để ý cái nheo mày của tôi cứ thế mà bước đi.


Nhưng rồi những băn khoăn của tôi cũng theo cảm giác yêu thương ngọt ngào khi ở bên em mà tan biến. Khi tình yêu choáng ngợp hết tất cả mọi cảm giác thì những dấu hỏi đều được bẻ thẳng thành những dấu chấm than đầy cảm xúc.


Ánh trăng treo phía cuối trời. Buổi tối lung linh và đầy ấp tiếng cười. Đồng Dao vẫn vòng tay ôm tôi từ phía sau thật chặt. Chợt em siết người vào lưng tôi và nói :


- Anh đi thẳng đi anh.


- Không phải nhà em ở bên kia đường rồi sao?


- Ngốc à, hãy đưa em về bằng đường vòng xa nhất... .


Nói rồi em nhắm mắt, tựa đầu lên vai tôi như tận hưởng một cảm giác tuyệt vời nhất thế gian. Khuôn mặt xinh tươi của em vui vẻ lạ thường. Tôi nhìn qua gương chiếu hậu vì thế mà cũng vui theo, dù rằng phút giây đó tôi không thực sự hiểu tất cả chuyện gì đang xảy ra. Tôi chỉ mong , cũng như khuôn mặt em đang ở trên avi tơi, cuộc đời và tình yêu này mãi cứ yên bình như thế.


***


Tôi ngồi trong nhà em. Nơi đây đong đầy biết bao nhiêu ký ức ngọt ngào của hai đứa. Ánh nắng cuối chiều len nhẹ qua rèm cửa sổ khiến không gian hồi tưởng của tôi thêm một chút gì đó lung linh.


Em mở cửa bước vào. Vẫn là Đồng Dao của tôi đó thôi. Nhưng em nhìn tôi bằng ánh nhìn xa lạ. Khuôn mặt em đẩy vẻ hoang mang, lo sợ và thảng thốt. Em cứ như vậy nhìn tôi. không gian lặng im bóp nghẹt lấy hơi thở và từng nhịp tim của tôi đến tận cùng. Không biết thời gian trôi qua trong bao lâu cho đến khi tiếng thở phào thoát ra khỏi đôi môi dịu dàng của em:


- ơ... là anh đó sao?


- Em không còn hoan nghênh và chờ đợi anh trong ngôi nhà này nữa hả , Đồng Dao?


- Anh nói gì vậy Khải Hoàn?


- Khải Hoàn, em vẫn còn nhớ tên anh là Khải Hoàn... . may quá...


Tôi vừa nói vừa nhún vai và khẽ lắc đầu một cách đầy mai mỉa và cáy đắng. Mắt em bắt đầu long lanh, em khịt mũi và nói thỏ thẻ một câu không liên quan đến chuỗi suy nghĩ của tôi hiện tại :


- Anh à, anh không biết việc nhớ tên anh, nhận ra anh có ý nghĩa với em đến thế nào đâu !


- Ý nghĩa, vậy sáng nay khi em đi cùng người đàn ông đó thấy anh đi ngược chiều, anh đã chào em mà em nhìn anh như một người xa lạ. Vậy là có ý nghĩa với em đó hả? Và anh đoán, bộ âu phục thời thượng mà em đặt Hiếu may là cho người đó luôn đúng không? Từ lúc nào em đã coi anh như một thằng ngốc vậy em? Thật ra chúng ta đang xảy ra chuyện gì vậy Đồng Dao?


Em bật khóc. Rồi em gục xuống một cách không kiểm soát. Em ngồi bệt trên sàn nhà với khuôn mặt thất thần của một người mất trộm. Tôi đau xót vô cùng định chạy đến ôm em, vỗ về em, nhưng cơn ghen tuông bốc lữa trong lòng khiến tôi như bất động. Lúc này nỗi đau cũng đã tỏa ra hết mọi giác quan của tôi. Cảm giác uất nghẹn chiếm lấy hết lồng ngực, và trái tim tôi như chỉ trực chờ vỡ tung.


Nhưng một phút sau, sau khi kết thúc câu nói của Đồng Dao, tất cả những nỗi đau mà tôi tưởng như mình đang là người bất hạnh nhất thế giới đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa.


- Khải Hoàn... . không phải là chúng ta xảy ra chuyện gì... . mà là chỉ một mình em thôi... chỉ một mình em thôi... .


***


Cô gái cầm đóa hoa thơm ngát hương trên tay, từ phía sau lưng ánh nắng cuối chiều chiếu ngược, nhưng tạo nên một vầng hào quang lung linh, nhìn cô như một nữ thần.


- Thật sự em không biết nói sao nữa, nhưng em có cảm giác đã gặp anh ở đâu đó rồi, em cũng không chắc... .


Cô gái ngập ngừng, chợt, chàng trai nở một nụ cười điển nhã:


- không chắc chuyện gì em?


- Anh cũng biết, trí nhớ của em ... . Em không chắc chúng ta có phải từng biết nhau trước đó, anh có phải từng là người quen của em, hoặc hơn thế nữa là người mà em từng yêu thương nhưng giờ em không nhớ ra, chỉ biết cảm giác ở bên anh rất thân thuộc...


Chàng trai thu lại nụ cười, đưa những đường nét trên khuôn mặt của mình về trạng thái bình thường nhất .


- Sao, vậy em có nhớ ra được gì không?


Cô gái lắc đầu :


- Không ... em xin lỗi... em...


- Không có gì phải xin lỗi em à, với người mà mình yêu thương không phải là dùng trí nhớ để nhận ra mà là dùng cảm giác để nhận ra... . em có nghĩ như anh không?


Nói rồi, chàng trai cầm tay cô gái lên một cách nhẹ nhàng , rồi đặt tay cô lên ngực mình một cách trang trọng nhất.


Hoàng hôn vẫn xuống phía chân trời một cách chậm rãi, hệt như mặt trời đang lặn theo một đường vòng xa nhất.


Thụy Phiên Nguyễn Phúc


 




tình yêu chân thành (202)
↑↑
Văn phòng ngày thứ 7

Văn phòng ngày thứ 7

(khotruyenhay.gq) Mọi thứ đều có thể xảy ra. Những việc tưởng chừng xui xẻo lại đem

28-06-2016
Chuyện kể cho 40 năm sau

Chuyện kể cho 40 năm sau

Hàng trăm câu hỏi cứ quấn lấy tôi cả đêm, chẳng thể nào mà nhắm mắt lại được,

23-06-2016
Tạm biệt ngày hôm qua

Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc

27-06-2016
Bạn trai tôi là Sói

Bạn trai tôi là Sói

P/s: Với sự trở lại, truyện ngắn của tớ nhân vật nam luôn có tên là Ju, nữ luôn

28-06-2016
Cafe yêu

Cafe yêu

Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì? *** Ciao cafe - Điều em sẽ làm

27-06-2016
Hẹn nhau ở Pont-Neuf

Hẹn nhau ở Pont-Neuf

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tình

25-06-2016
Xóm trọ

Xóm trọ

Thụy và Tuấn yêu nhau được một năm. Mong manh và hờ hững, đôi khi Thụy tự hỏi

01-07-2016
Gặp gỡ và chia ly

Gặp gỡ và chia ly

Điều tệ hại nhất cuộc đời này không phải là không có ai để yêu. Mà là đã tìm

23-06-2016
Người thủ thư

Người thủ thư

(khotruyenhay.gq) Nga chợt tỉnh dậy bởi một âm thanh loạt xoạt. Cô đã ngủ quên và

01-07-2016
Cô gái đi giày đỏ

Cô gái đi giày đỏ

(khotruyenhay.gq) Bất giác, trong giây phút ánh chớp quét qua mặt tôi, ngay trước tầm mắt

01-07-2016
A! Mẹ về!!!

A! Mẹ về!!!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Cả đêm ấy,

27-06-2016
Hạnh phúc vô hình

Hạnh phúc vô hình

Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ

30-06-2016
Cao thủ

Cao thủ

- Mày có thấy ai... khả nghi trên xe không? Trà chun mũi lại: "Khả nghi ư? Làm gì có!"

28-06-2016
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Nhà giả kim - Paulo Coelho

Nhà giả kim - Paulo Coelho

Trích đoạn: Fatima "Nếu em là một phần của vận mệnh anh thì sẽ có một

15-07-2016 43 chương