
Đồi Lâm Hinh
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 24-06-2016
5 / 5 ( 146 đánh giá )
Vài hôm sau nữa, Việt cùng Minh (bạn học ở thị trấn của Việt) đến nhà Linh, Linh ra mở cửa, có vẻ như cô nàng đã nguôi giận (ai giận ai nhỉ)?
bạn đang xem “Đồi Lâm Hinh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Cuối tuần Linh đi Núi Hàm Rồng chơi với tụi này không?
Lại thế đấy, không "bọn lớp tớ" thì "tụi này", thoáng chút bối rối.
"Chắc Việt chưa biết là em Đức đang ốm và cuối tuần là sinh nhật mình..."
"Mọi năm, vào giờ này là hai đứa đã lục tung cả Sapa này lên rồi đó, để tìm những nhành ban, lê đẹp nhất thế giới"
"Chắc Việt quên sinh nhật mình mất tiêu rồi, ừ, phải rồi"
Linh òa khóc, hai tay đưa lên che kín khuôn mặt, vội chạy vào nhà, vài giọt nước bé tí còn vương lại. Ngại ngần – khó hiểu – Minh gọi với nhưng có lẽ Linh không nghe thấy, hai đứa nhìn nhau, Minh cười trừ, Việt thì mêu mếu, tội nghiệp.
" Hẹn Linh 7h30, ở bãi Lâm Hinh, tớ muốn xin lỗi cậu, cuối tuần này .Hy vọng cậu sẽ đến – Việt " – Linh khẽ nhặt mảnh giấy, gấp lại vài lần, khóe mắt vẫn còn đỏ hoe, Việt vô tâm quá.
Linh nghĩ lần này sẽ dỗi Việt đến vài tháng là ít, nhưng cô lại muốn đến, chẳng hiểu nguyên do. Có lẽ sự "thích" ấy đã quá lớn.
" 7 giờ - thứ Bảy "
Linh dò dẫm, ánh sáng của đèn pin huơ tứ tung, trên đường đi Linh vẫn chưa ngừng sụt sùi, Linh nghĩ rất nhiều điều. Về tình cảm hai đứa sau này, về những lần Việt sang chơi, cả những lần Linh phụ mẹ Việt. Rất nhiều. Nhưng chẳng nhớ nữa, khẽ quệt quệt má mấy cái...
"Cháy rừng à?" – Linh chỉ nhủ thầm được thế.
Cả Lâm Hinh như lên đèn, hẳn là rất nhiều nến đã được chuẩn bị sẵn ở đây. Dòng sông bên cạnh như nhuốm cả Lâm Hinh, ôm Lâm Hinh vào lòng. Ánh nến sáng lung linh, như viên hồng ngọc khổng lồ của Sapa. Linh kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếng guitar quen thuộc, đúng rồi, là "Giấc mơ Chapi" – bài hát mà Linh và Việt rất thích, nó vang lên trong trẻo, thung lũng như đẹp lên, Linh lạc vào chốn tiên mơ mộng.
Việt xuất hiện, tay cầm nhành hoa ban trắng muốt, đẹp kì lạ như pha lê trước không gian đậm chất "Sapa". Việt bước từng bước nhẹ nhàng đến gần Linh hơn, khom người trao nhành hoa còn lung linh vài hạt sương bé tí. Nhận hoa, Linh ôm vào lòng thứ hoa mà Linh thích nhất trên đời, khẽ ngửi, nhắm nghiền mắt, thực sự lúc này nàng quá bất ngờ, chẳng còn điều gì diễn tả. Đôi môi run run, giọng thỏ thẻ:
- Việt không đi núi Hàm Rồng à?
- Hì, tớ ngủ quên nên nhỡ chuyến xe – Việt gãi đầu, bẽn lẽn đáp.
- Ơ, thế tớ cũng ngủ quên à – Minh từ đâu chui ra nói một câu "xanh rờn".
- Tớ không hiểu sao cậu lại có thể chơi với thằng Việt ngơ này lâu đến như vậy đó – Minh tiếp, giọng lém lỉnh.
- A, thế ra...Tớ cảm ơn vì món quà này, Việt ạ! – Mặt Linh bỗng đỏ bừng lên, hai má rung rung, nhẹ nhàng nói.
- Còn một món quà nữa cơ đấy – Vừa nói Minh vừa rút trong cặp ra một chiếc bìa thư trắng còn nguyên tem. – Đây là phần thưởng cho người xứng đáng, cậu sẽ được học lớp Mười một ở trường thị trấn.
- Tại sao ư? – Việt tiếp, không kịp để Linh nói một tiếng nào. – Bố của Minh là Hội trưởng Hội cha mẹ học sinh của trường cùng cô Hiền (cô giáo của Linh và Việt hồi trước) , thông qua tớ và Minh, bác đã gửi lên Ban giám hiệu hoàn cảnh của cậu, và nhà trường đã chấp nhận việc cho cậu học trường điểm bằng cách bảo lưu số điểm năm trước của cậu.
Hôm đó tuy mang dép nhưng Việt lại đi guốc trong bụng Linh khi thấy cô thoáng chút buồn (bạn thân mà lị), Việt tiếp (thể như hai đứa này đã lên chương trình từ trước và giờ chỉ việc bấm máy):
- Toàn bộ học phí năm lớp Mười một sẽ do Hội cha mẹ học sinh và nhà trường trích ra từ Quỹ khuyến học để đóng cho cậu. Ngoài ra Linh còn nhận được một Học bổng "Vừ A Dếnh" của tỉnh Lào Cai trị giá bao nhiêu thì tớ quên rồi, nói chung là như vậy đi.
Hai đứa vỗ tay bôm bốp, tươi cười rạng rỡ.
Còn Linh, cô nàng như vừa được hai "hướng dẫn viên du lịch" đưa đi khắp nơi trên Trái Đất, từ Paris rồi đến hoang mạc Sahara, bây giờ chắc Linh đang treo lơ lửng trên đỉnh Phan – xi – păng rồi cũng nên.
- Tớ cám ơn các cậu nhiều lắm, thực sự tớ không biết nói như thế nào nữa, đây là bữa tiệc sinh nhật tuyệt vời nhất trong đời tớ... - Giọng Linh rưng rưng, nghèn nghẹn, chỉ nói bao nhiêu đó thôi nhưng cả hai biết Linh đang hạnh phúc lắm.
- Món quà cuối cùng, đặc biệt nhất, món quà mà tớ đã cất công "làm" nó trong suốt những ngày tháng qua, Linh có muốn nhận nó không
Việt khẽ tằng hắng. Minh vội đứng dậy, chạy biến mất khỏi đám chè thơm thơm.
- Tớ thích cậu, Linh à! – Cậu thích tớ chứ?
Có lẽ như cả hai đã biết câu trả lời của Linh, cô nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, bối rối vén mái tóc thơm ngầy ngậy, tay xoa xoa vào nhành hoa ban đang nức lên hương đêm dễ chịu.
Cả hai cứ như thế, nhìn nhau chẳng nói thêm tiếng nào.
Việt nhướn tay, khẽ sờ vào má Linh, ấm áp.
Những ngày tháng tiếp theo sẽ là những ngày đẹp với đôi bạn trẻ.
Việt là "tài xế" chở Linh đi suốt nẻo đường, thị trấn như đẹp hơn, hạnh phúc hơn vì nơi đó tình yêu đang rộng mở. Một tình yêu đẹp như chàng Viên và nàng Lịch, trong trí tưởng tượng.
Mãi sau này, Linh mới biết bãi "Lâm Hinh" thật ra là "Linh hâm" và nhân vật Viên và Lịch không ai khác đó chính là Việt và Linh. Cũng không chắc Linh đã biết từ trước hay chưa, chỉ biết rằng sau khi Việt bật mí thì đôi mắt cô mấp máy, khẽ nhìn Việt, ngại ngùng.
Cảm giác cả hai cười giòn tan giữa cái mát lạnh của Sapa thật lạ, có điều gì đó thực hoan hỉ và tràn đầy niềm tin yêu. Một cảm giác mà chỉ có những người đã trải qua mới biết. Giống như "ta không hề biết cảm giác của người uống café dưới chân tháp Eiffel nó sẽ như thế nào nếu ta chưa đặt chân đến Paris."
Lân đầu tiên mới thấy Việt đỏ mặt, lạ thế!
Liêu Hoài An
tình yêu học trò (48)
Những năm tháng ấy
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Rồi sẽ qua hết, phải
Những cơn mưa rửa lá
Trong thâm tâm, tôi bâng khuâng không rõ những cơn mưa trở buồn hay vui vẻ, chỉ biết
Sóng gió để rồi hạnh phúc
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình bất châps hết yêu nhau
Nợ nhau lời xin lỗi
Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu say
Khi cảm xúc chạm nhau
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để
Hoán đổi
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau
Đôi khi con tim vẫn hay đi lạc đường
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau
Tình yêu trọn đời trọn kiếp
Phật nói, hồng trần khổ lắm. Tinh linh đáp, nhưng dưới đó có chàng. *** Nàng là
Em không biết
Lan không biết khi nào anh sẽ trở lại, bao giờ Lan sẽ cùng anh chung bước trên con
One Piece - Vua hải tặc chap 27: Báu vật
Đọc truyện tranh One Piece - Vua hải tặc chap 27: Báu vật Chap trước, Zoro đang
Chị mèo nhận họ
Nghe người ta nói Hổ và Báo cũng thuộc họ nhà Mèo, chị Mèo hí hửng lắm: – Ồ!
Màu nắng phía chân trời
(khotruyenhay.gq) Ny...yêu tôi????? .... Lần đầu tiên, trong lồng ngực của tôi, trái tim
Nắm giữ một trái tim
Buổi sáng, trên bậu cửa sổ, ánh sáng chan hòa, thứ ánh sáng dìu dịu, đìu hiu, buồn
Chàng ngốc học khôn
Ngày xưa, ở một làng nọ có anh chàng Ngốc bố mẹ mất sớm. Ngày bố mẹ anh còn
Khi hạnh phúc không chỉ là nụ cười
Người ta nói đúng, khi yêu người con trai mạnh mẽ nhất cũng có thể trở nên mềm
Trải nghiệm đầu đời
Audio - (khotruyenhay.gq) Đang ngồi học bài bỗng dưng Nó chồm dậy, kéo anh Hai lại và
Ở lại phía sau
Anh luôn quay lại sau lưng để nhìn tôi đi từng bước. Từ khi tập đi cho đến khi vào
Ngày cuối năm...
Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không ai trả
Cứ làm bạn trước nhé, tình yêu!
“Bây giờ là bốn giờ sáng rồi đấy. Mình ngủ nhé em. Đừng nghĩ tới khi thức

