pacman, rainbows, and roller s
Bất chợt ở La Mã

Bất chợt ở La Mã


Tác giả:
Đăng ngày: 27-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 30 đánh giá )

Bất chợt ở La Mã

↓↓

Mãi đến khi leo lên dốc cao, anh mới nhận ra mình gần kiệt sức. Trên lưng anh, Thảo khuyến khích:

bạn đang xem “Bất chợt ở La Mã” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ráng lên, gần đến rồi! Chút xíu nữa tụi mình vô nhà tắm công cộng tắm luôn cho mát! .


Terme di Caracalla quả là một nhà tắm công cộng, nhưng được xây dựng vào năm 212 nên giờ đây chỉ còn là phế tích.


Hai người ngã lăn ra cỏ. Vương la toáng lên:


- Cô hại tôi rồi! Hại tôi rồi!


Thảo lấy bản đồ quạt cho Vương:


- Thì ...có đến nơi mới biết nó hoang tàn thế này. Lỡ rồi! Nghỉ một chút đi, rổi ... cõng tôi ra ga!


Vương hét lên não nùng:


- Chúa ơi!


Chúa không thể giúp anh. Vương tiếp tục vác cô bạn bé nhỏ nhưng giờ đã có sức nặng ngàn cân trên lưng, lếch thếch tìm đường ra ga. Đến ga, Thảo cười lỏn lẻn:


- Đói bụng không?


Vương gật. Cô lại cười:


- Còn kịp cho anh xếp hàng ở quầy Mc Donald mua hamburger cho hai đứa. Vương cầm tay cô, thều thào một cách thành thật:


- Từ lúc tôi gặp được cô, cuộc đời tôi đã hoàn toàn thay đổi!


Tuy anh ra vẻ trách, nhưng Thảo nhận ra mắt anh đang cười.


Tàu đến Firenze. Hai người nắm tay nhau vào đại một khách sạn. May thay còn một phòng và họ mừng rỡ vì điều đó. Lần này các ô cửa không bị vỡ, nước trong nhà tắm nóng sực và hai chiếc giường đon không đặt quá xa nhau. Họ mua pizza với nhiều quả ô liu như những viên kim cương trang trí. Cô xung phong xoa bóp hai bắp chân ê ẩm của Vương và âu yếm gọi anh là "vị vua không ngai của thiếp".Anh cười, ôm cô vào lòng. Họ bỗng mong muốn thuộc về nhau...


Phút chót, họ chợt buông nhau ra. Vương thảng thốt:


- Khoan! Anh chợt có linh cảm ... giữa tụi mình, không phải là một kiểu yêu đương trong phút chốc, kiểu tình du lịch!


Thảo bối rối:


- Là tình yêu phải không ,Vương? Nghiêm túc phải không anh?


Cố gắng giữ lời hứa, Tùng ra sân bay chờ đón Thảo từ Ý trở về. Đã muộn ... Anh nhận được email cô viết từ làng Verona, bảo rằng mình đang rất hạnh phúc.


Tùng sẽ chẳng bao giờ hiểu được. Anh không phải là người có thể tin vào những tình cảm bất chợt...


Dương Thụy


↑↑
Em sẽ trở lại

Em sẽ trở lại

Và cô biết anh vẫn sẽ đợi cô. *** Những tia nắng đâu còn gay gắt như giữa mùa

27-06-2016
Đồ ngốc "tỉnh tò"

Đồ ngốc "tỉnh tò"

Trời ơi là trời cái máy tính...... bực mình không chịu được. Nó rút phịch cái phích

27-06-2016
Dưới chiếc ô màu xanh

Dưới chiếc ô màu xanh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tôi yêu

25-06-2016
Không phải là tình yêu

Không phải là tình yêu

Cô và anh gặp nhau là duyên, nhưng cuối con đường thì chỉ có thể là lựa chọn của

23-06-2016
Ngốc thế

Ngốc thế

  Người đâu mà ngốc thế không biết! *** "Nè, Nam làm cái gì vậy hả?". Giọng nhỏ

23-06-2016
Giày đỏ

Giày đỏ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Sẽ không quên tình yêu

Sẽ không quên tình yêu

Anh cười cay đắng. Tình yêu của anh cũng như khinh khí cầu này, bay cao trên bầu trời

24-06-2016
Chim manh manh

Chim manh manh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện " Rồi sẽ qua hết phải không?") Đừng

25-06-2016
Miền ký ức

Miền ký ức

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?') - Nun,

25-06-2016
Đôi mắt và hàng mi

Đôi mắt và hàng mi

"Đôi mắt có thể nhìn thấy phong cảnh ở rất xa, rất xa, thế nhưng đôi mắt lại

30-06-2016
Sự tích sao băng

Sự tích sao băng

Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái

30-06-2016
A! Mẹ về!!!

A! Mẹ về!!!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Cả đêm ấy,

27-06-2016