Tìm chỗ ngủ

Tìm chỗ ngủ


Tác giả:
Đăng ngày: 29-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 62 đánh giá )

Tìm chỗ ngủ

↓↓
Ti toe đơn giản lắm, có một thằng non choẹt tay cầm bao thuốc ba số vứt xuống bàn chỗ chúng đang ngồi uống nước, cộc lốc hất hàm về phía chúng: "anh em hút thuốc", trong khi cả bọn đang thưởng thức vina và trà đá. Như thế khác nào coi thường chúng nó?


***


1h đêm. Con đường đêm không đèn cao áp tối đen và tĩnh lặng. Chúng ngật ngưỡng bước đi. Trời lạnh, gió từng hồi, rít từng cơn và mưa phùn không ngớt.


Đường về nhà hôm nay bỗng dưng xa quá. Sau hàng tiếng đồng hồ tận hưởng mọi cảm giác đê mê của "thiên đường game", từ hấp dẫn, li kỳ đến mỏi mệt đờ đẫn. Chúng đói.

bạn đang xem “Tìm chỗ ngủ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Người đói đương nhiên là thèm ăn. Nhưng với hai thằng lúc này, giữa ngủ và ăn có lẽ chúng chọn ngủ. Bởi thực ra cũng chẳng phải không còn tiền để ăn mà là không còn đủ tiền để ăn ngon, ăn cho thoả cơn cồn cào. Vả lại bây giờ cũng chẳng còn sức mà đi. Chi bằng về nhà trọ ngủ, mai họp anh em tổ chức vụ ăn sáng.


 



Hai thằng này cũng không phải ngoại lệ. Chúng tách ra thuê một căn, cách trường chưa đến cây số. Và vì gần trường nên người ta tha hồ chặt chém tiền thuê nhà của chúng. Năm đầu 800, năm thứ hai 1 triệu, đến năm nay tiền thuê nhà đã lên đến triệu rưỡi rồi. Đã quá hạn đóng tiền nhà gần một tháng rồi mà hai thằng vẫn chưa có động tĩnh gì, chủ nhà bực mình lắm.


Chủ nhà là một người đàn bà goá chồng chua ngoa và lọc lõi. Thị vốn là dân buôn bán nên thường không để bị thiệt bao giờ và trong 4 phòng mà thị cho thuê chẳng ai nợ thị tiền nhà được lâu. Mấy ngày nay thị lùng sục hai thằng mà chưa gặp được. Là vì hai thằng ma ranh hơn mụ tưởng. Sáng, chúng dậy thật sớm lúc mụ còn đang yên giấc, trưa đến chúng trú tạm đâu đó rồi chiều thong thả về tắm gội sạch sẽ trước khi mụ dọn hàng từ ngoài chợ về, đến tối đi đâu thì đi. 11h đêm về nhà là y như rằng gian phòng mụ ở đã tối om.


Thực ra như vậy lại thành ra quá ổn vì chúng luyện được cho mình thói quen không dậy cũng phải dậy nếu không muốn bị đập cửa đòi tiền. Như thế đi học thường xuyên đúng giờ và chăm chỉ.


Đêm nay cũng như mọi đêm. Hai thằng rón rén, nhẹ nhàng tra chìa mở cửa. Nhưng lạ thay tra mãi mà không tài nào mở được cửa. Hai thằng loay hoay một lúc lâu thì nhận ra rằng khoá nọ, chìa kia. Như thế có nghĩa là ai đó đã thay củ khoá khác vào. Còn ai khác vào đây ngoài mụ chủ nhà. Chúng nhìn nhau ngán ngẩm: “Đen thế không biết”.


- Giờ biết làm sao. - Một thằng lên tiếng


- Thì biết làm sao, đến chỗ bọn Huy Trâu ngủ nhờ một đêm.


- Đành vậy. Vô lại thật ...


Trong màn đêm lạnh lẽo, chúng lại lững thững bước đi. Những cơn gió mỗi lúc lại mạnh hơn, mưa mau hơn và nặng hạt hơn.


- Đời buồn và nhục thật mày nhở.


- Mày cứ hay nghĩ ngợi nhiều làm gì cho mệt óc. Mai tao cắm cái điện thoại lấy tạm mấy lít đóng tiền nhà là xong. Có thế thôi mà.


- Sao phải thế. Mai anh em mình lấy tạm thằng Nhì 5 củ. Sống cho ra sống...


- Thế có nhiều quá không. Thằng đó ăn lãi cao lắm mày ơi.


- Cùng lắm báo nhà. Lo mẹ gì, sống nhục sống khổ thế này mà chịu được à.


- Tuỳ. Tao cũng chán lắm rồi. Mà không biết giờ này bọn Huy Trâu còn thức không nhở?


- Chắc còn. Mà không còn thì gọi dậy. Mẹ nó chứ. Lạnh kinh. Mày đi sát vào ...


Cuối cùng chúng cũng đến được nhà thằng bạn chí cốt. Hai thằng cất tiếng gọi. Ban đầu nhỏ nhẹ, nhỏ nhẹ một lúc vẫn không thấy động tĩnh gì. To dần lên thì nghe thấy tiếng chó sủa. Đứng đợi lúc lâu nữa chỉ nghe thấy tiếng côn trùng. Tức mình chúng gọi to. Và thế là chủ nhà trọ thức giấc.


Một người đàn ông cỡ tầm trung niên, nhòm đầu qua cửa sổ bực tức tuôn ra một loạt những thứ từ ngữ thậm tệ. Trong khi, thằng bạn chí cốt thì vẫn im hơi lặng tiếng. Giờ thì nếu còn thức có lẽ nó cũng chẳng dám ra. Ra sao được? Có chí cốt, có vì anh em đến mấy cũng chẳng dám liều mình. Liều mình là mai ra đường.


Hai thằng này thì biết làm sao? Chúng cứ đứng đó một lúc lâu nữa chờ đợi và hi vọng. Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, màn sương dày đặc phủ kín cả con đường đi. Trong cái lạnh là cơn đói cồn cào. Chúng nhớ ra là giờ này ở cổng bệnh viện có các hàng ăn uống. Và với vài đồng lẻ còn sót lại hai thằng có thể ăn gì đó cho ấm bụng cái đã rồi tính tiếp. Thiếu gì chỗ ngủ, không thằng này thì thằng kia. Anh em đông thế thiếu gì thằng có thể nhờ vả. Nhưng trước hết làm ấm bụng cái đã. Rồi chúng thẳng hướng tiến về bệnh viện.





Cuộc đời trong cái rủi còn có cái may. Hàng phở trước cổng bệnh viện xưa nay vừa đắt, vừa không ra gì . Ấy vậy mà chúng ăn ngon lắm. Hai tô phở lõng bõng nước, lố nhố mấy miếng thịt bò, vài cọng hành héo nhanh chóng biến thành hai cái bát không. Có thực mới vực được đạo và cái khó ló cái khôn. Tưởng chừng vô vọng trong việc tìm kiếm một chỗ ngủ. Một thằng nhớ đến kí túc xá. Đó là chỗ chúng quá giang mỗi khi gặp nạn như hôm nay vậy. Chỉ mỗi tội phải trèo cổng vào cũng thật là nhọc nhằn. Nhưng không sao, còn hơn là tiếp tục lang thang thế này mãi, biết bao giờ mới được ngủ...


Chúng lại tiếp tục cuộc hành trình tìm về với những giấc mơ. Trời đã ngớt mưa nhưng hình như gió thổi mạnh hơn. Có tiếng người gọi giật lại ở đằng sau. “Hai anh kia đứng lại…”. Ngoái lại nhìn, hoá là cơ động. Chẳng cần nói, gặp cơ động bây giờ, hai thằng chết chắc. Chứng minh thư, bằng lái xe, thẻ sinh viên đều đã mang ra để mà cầm cố hết cả. Thì còn biết làm sao nữa? Ale chạy là thượng sách. Mấy năm trời ở cái đất này, chúng thông thuộc từng con đường, góc phố. Nên việc thoát khỏi tầm ngắm của cảnh sát cơ động đối với chúng chẳng khó khăn gì. Hơn thế nữa, hai thằng phát hiện có cơ động từ đằng xa. Nhưng phải chạy thục mạng để thoát thân  ngay lúc này đây là 1 cực hình. Bởi chân tay chúng tê dại lắm rồi, bởi đầu óc chúng chẳng còn minh mẫn để xác định nên chạy về đâu. Nhưng còn cách nào khác ngoài việc chạy. Hai thằng cứ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, ngoái đầu lại chẳng thấy có ai nữa, ngẩng đầu lên đã thấy cổng trường xuất hiện trước mặt.


 …


Vậy là sắp được ngủ rồi. Chúng sẽ gọi mấy thằng khoá mới dậy, bắt mấy thằng em phục tùng tìm chăn cho đắp, gối kê đầu và một giường ngủ ưng ý cho hai thằng. Tướng quá còn gì. Thế mà đầu óc mu muội mãi mới nghĩ ra. Chắc cũng tại bởi hôm nay chúng uống nhiều rượu quá không được sáng suốt như mọi khi. Nhưng trước mắt hai thằng là hai cửa ải phải vượt qua. Một là cổng trường và hai là cổng khu ký túc xá.


Cổng trường thì đơn giản lắm. Bởi cổng trường không cao mà cũng dễ chèo. Chỉ cần nhẹ nhàng để làm sao bảo vệ khỏi thức giấc là ổn. Còn cổng ký túc. Xưa nay với chúng chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng vừa mới chiều nay, người ta thay cổng mới. Nó vừa cao, vừa kín kẽ, lại vẫn chưa khô sơn. Nghĩ đến đấy, hai thẳng oải lắm. Nhưng làm gì còn sự lựa chọn nào khác hơn. Thôi thì cứ thử xem sao?


Và thế là chẳng thằng nào bảo thằng nào, chúng cởi giầy để nguyên tất, tay áo vén cao, chuẩn bị cho 1 cuộc đột kích với nhiệm vụ thiêng liêng lúc này là phải vuợt qua bằng được 2 chiếc cổng sắt kia. Nhưng nhiệm vụ thiêng liêng bỗng thành nhiệm vụ bất khả thi. Hai thằng vừa kịp quăng giầy sang phía bên kia cổng sắt để trèo lên cho khỏi vướng thì có tiếng xe máy rú ga, tiếng còi inh ỏi. Ngay lúc ấy, có mấy người mặc quân phục công an ập tới. Họ hỏi giấy tờ tuỳ thân, họ hỏi chúng sao ra đường vào lúc này. Và đương nhiên là chúng có đủ lí do để bao biện.


Nhưng cứ đúng luật mà thi hành, công an bảo: “nửa đêm hôm nay, vừa có vụ trộm cắp quanh khu vực này, dù các anh có là sinh viên thật hay giả, có liên quan hay không,nhưng các anh không có giấy tờ tuỳ thân…đề nghị các anh theo chúng tôi về trụ sở làm việc”.


Hai thằng có lẽ cũng chẳng còn sức để van xin, chúng gật đầu ngoan ngoãn theo họ về. Có khi như thế lại thành hay. Về đồn chắc chắn chúng sẽ được ngủ. Nhưng biết đâu đấy, công an họ tưởng chúng là ăn cắp thật. Tra hỏi, thẩm vấn có khi còn đánh đập tra tấn thì nhục. Chúng đã từng nghe bọn bạn kể nhiều trường hợp như thế lắm rồi. Và lại, nhìn bộ dạng hai thằng này lúc ấy cũng chẳng khác những thằng ăn cắp là mấy. Đầu tóc thì bơ phờ, áo xộc xệch, quần xắn đến gần đầu gối, chân đi tất không giầy. Cuộc đời lúc ấy khốn khổ làm sao?


Ấy vậy mà cũng không đến nỗi khốn khổ như chúng tưởng...


Rạng sáng hôm ấy, ở phòng tạm giam của đồn công an phường, hai thằng trai trẻ đang ôm nhau ngủ ngon lành.


↑↑
Đôi cánh thiên thần

Đôi cánh thiên thần

Các bạn nhỏ vây quanh lấy cậu, hết bạn này đến bạn khác sờ vào "đôi cánh" ấy.

01-07-2016
Tâm phục và khẩu phục

Tâm phục và khẩu phục

Đôi vợ chồng mới cưới, đêm tân hôn, vợ giấu đôi giày của mình đi, đợi chồng

28-06-2016
Đĩ còn trinh

Đĩ còn trinh

Thì ra là quà bên B tặng lại chính là em thư ký này sao? Hắn chợt trâm ngâm suy nghĩ.

29-06-2016
Tiếng đàn núi

Tiếng đàn núi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") "Bấy lâu nay ai

24-06-2016
Câu chuyện tình yêu

Câu chuyện tình yêu

Một hôm có tin cho hay rằng chẳng bao lâu nữa, hòn đảo sẽ chìm xuống biển, vì thế

01-07-2016
Hạnh phúc

Hạnh phúc

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Hạnh

25-06-2016
Thị phi ở đời

Thị phi ở đời

Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người

24-06-2016
Chàng đỉa

Chàng đỉa

Đêm đầu tiên, háo hức, hồi hộp và chờ đợi. Anh mê mải khám phá và kiếm tìm. Ham

01-07-2016
Hạnh phúc dưới chân

Hạnh phúc dưới chân

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc

29-06-2016
Viết về nỗi sợ

Viết về nỗi sợ

Để tặng các em... Trong số các bạn trẻ tôi gặp hai tuần qua có năm người rất khác

24-06-2016
Thiên thần của tôi

Thiên thần của tôi

Bệnh viện lớn hay trạm xá thì có gì khác nhau, chỉ cần hàng ngày được khoác áo

24-06-2016
Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Trích đoạn:Hạo Khang đứng bên ngoài rất muốn xem hết màn đấu này nhưng anh không

21-07-2016 59 chương
Để anh yêu em lần nữa

Để anh yêu em lần nữa

Anh có thể làm gì? Giải thích với cô rằng tất cả những thứ kia chỉ là hiểu nhầm,

23-06-2016
Bức ảnh gia đình

Bức ảnh gia đình

Bạn có ở trong bức ảnh của gia đình không? *** Trong nhiều năm qua, gia đình chúng tôi

01-07-2016
Đeo chuông miệng mèo

Đeo chuông miệng mèo

Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên khó khăn. Ngày nào chuột cũng bị mèo săn

24-06-2016
Tím trắng

Tím trắng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016

Insane