Pair of Vintage Old School Fru
Quà tặng bà

Quà tặng bà


Tác giả:
Đăng ngày: 28-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 111 đánh giá )

Quà tặng bà

↓↓
Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.


***


Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó nhọc từng bước ra khỏi đồi sắn, trời đã về chiều. Mới có giữa tháng mười mà ở miền núi đã trở nên âm u. Trời bắt đầu lạnh vì có sương, người ta bảo "ngày tháng mười chưa cười đã tối" quả là không sai.





Mây đang quẩy gánh men theo con đường làng thì giật mình thấy thằng Lành gọi với, tay nó cầm một xâu cua và một xâu cá. Thằng Lành người đen đen nhưng khỏe mạnh, lại có nụ cười má lúm thật là duyên, một mình nó chăn đến năm con trâu mà không bao giờ để cho trâu ăn lúa hay sắn của ai bao giờ.

bạn đang xem “Quà tặng bà” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nhà Lành chỉ có đôi trâu, nhưng nó phải đi chăn thuê cho mấy nhà trong bản. Lành đong đưa xâu cá câu được trong suối trước mặt bảo cho Mây về làm canh, nhưng Mây bảo "Lành đem về làm canh, bố Lành đang ốm mà".


- Mình có ở nhà rồi, mới lại hôm nay mình sẽ làm riêu cua cho bố mà, Mây cứ lấy đi…


- Thôi mình sợ xương lắm, bà cũng không ăn được cá mà. - Lành năn nỉ - "Nếu Mây không nhận cá, mình có cái này hay lắm không cho Mây xem đâu." -Nói đoạn Lành vén áo để lộ quyển báo cos màu xanh, đỏ trông thật đẹp mắt.


Mây đặt gánh rau xuống, "Báo à! Lành lấy ở đâu đấy?" "Bác đưa thư gửi tặng thiếu nhi xóm mình đấy, nhưng Mây không nhận cá thì Lành về đây".


Mây vốn rất say mê đọc báo đặc biệt là báo thiếu nhi, nên đành nhận cá của Lành. Mây biết nhà Lành cũng nghèo lắm, bố Lành lại ốm luôn.


Lành tháo cái mũ lá để lộ trên đầu cái cặp nơ màu hồng, Mây ngạc nhiên cười ngặt nghẽo "Sao lại dùng cái đấy?"


"Của Mây đó…"


Mây ngỡ ngàng... "Thế Mây không nhớ sắp đến ngày gì à! Mình bán cá mua cặp nơ tặng Mây đó."


Mây lúng túng đôi má đỏ ửng vì thẹn, thì ra sắp đến ngày 20/10, Mây cũng nghe cô giáo nói đến ngày này, nhưng có lẽ…Lành vén tóc cài lên mái tóc đen ánh cho Mây, mái tóc theo Mây từ ngày mẹ gửi Mây lại cho Nội, để theo một người đàn ông làm công tác dò bom, mìn về xuôi. Bố đã bị tai nạn khi Mây còn nhỏ quá, khi đã học lớp 6, nội khuyên mẹ cứ yên tâm đi tìm hạnh phúc đừng ở vậy. Mẹ gục vào lòng nội khóc cả đêm …thế rồi mẹ về xuôi, nội bảo cứ để Mây ở lại, học hết cấp 2, nội sẽ cho về xuôi học cấp 3 rồi đi làm cô giáo. Mây thương nội lắm nhưng Mây không trách mẹ.


Lành hẹn thứ hai đi học sẽ nhờ Mây giảng hộ bài toán vì tiết trước bố ốm Lành phải nghỉ học.


Mây đi như chạy về nhà vì hồi hộp muốn được xem luôn quyển báo thiếu nhi dân tộc và khoe nội cái nơ thật xinh. Nội đang cho lợn ăn, mái tóc bạc phơ, với cái áo nâu đã có ba, bốn miếng vá, Mây thấy thương nội quá…


Tối hôm đó, khi nội đang làm dưa rau sắn còn Mây ngồi học bài, khi học xong lúc này có thời gian ngắm lại chiếc nơ, nhìn qua gương thấy mình thật xinh nhưng Mây phải giữ cẩn thận chỉ khi nào đi học Mây mới kẹp, còn thì Mây vẫn tết bằng sợi len đỏ do nội tết cho. Chao ôi, trang báo với điều thú vị với nhiều hình ảnh đẹp, biết bao bạn bè trên mọi miền đất nước, nhiều bạn cũng có hoàn cảnh khó khăn hơn mình mà vẫn  vươn lên học giỏi, đầu óc Mây nghĩ miên man đến lúc Mây thiếp lên trang báo lúc nào không biết.


Mây đã mơ thấy bài viết của mình được đăng báo, thằng Lành lại cầm tung tăng tờ báo gọi từ xa cười hết cỡ, Mây đã viết về nội, về cái xóm nhỏ của Mây và về Lành …và tất nhiên Mây có báo biếu và nhuận bút mà Lành bảo đó là tiền thưởng của báo. Cầm số tiền Mây sẽ rủ Lành đi mua cho nội một chiếc áo màu tím và cho mẹ Lành một cái khăn thật xinh.


Mây làm bộ cho nội thật bất ngờ để dành đúng ngày 20/10, Mây sẽ tặng nội và kể cho nội nghe bài viết của mình được đăng báo như thế nào. Nội ôm Mây vào lòng vuốt mái tóc mềm mại của Mây...


"Ngủ đi con chắc mệt lắm phải không" - thì ra là giấc mơ, Mây vẫn thấy nội mặc chiếc áo nâu sờn vá nhiều chỗ, miệng cười móm mém hiền từ. Mây cảm thấy xốn sang, khi Mây nghĩ mình sẽ mua được món quà cho nội, đúng rồi Mây thầm gieo lên mình sẽ viết những gì như giấc mơ đã mách bảo, Mây mở tập cặm cụi viết ngay một mạch  "Quà Tặng Bà"…


Thằng Lành đã đứng đợi ở cổng từ lúc nào Mây đưa cho bài viết, hai đứa học xong sẽ nhờ bác đưa thư gửi bài ở bưu điện xã.


Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.


Nguyễn Trung Thành


↑↑
Cơ hội

Cơ hội

Nếu vô tình đánh mất một cơ hội nào đó, ắt hẳn bạn sẽ tiếc ngẩn ngơ và tự

24-06-2016
Tình thương

Tình thương

Ông và nó đã sống với nhau bảy năm trong căn nhà gỗ nhỏ chưa đầy tám mét

23-06-2016
Sinh linh xóm nghèo

Sinh linh xóm nghèo

"Phá nó đi. Ngày mai đi phá liền cho tao." "Nhưng nó là con ông mà?" "Làm sao tao biết nó

23-06-2016
Bán chữ

Bán chữ

- Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô

29-06-2016
Vàng thật hay đồng thau

Vàng thật hay đồng thau

Ngày xửa ngày xưa, bên Ai Cập có một vị hiền triết tên là Zun-Nun. Ngày kia, một anh

01-07-2016
Ngọc núi

Ngọc núi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Nhỏ ôm chầm

27-06-2016
Hồng nhan bạc phận

Hồng nhan bạc phận

Chưa đầy 16 tuổi em đã rực rỡ như một bông hoa nở sớm. Em không giống các bạn trang

29-06-2016
Như cánh bằng lăng

Như cánh bằng lăng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Đời sinh viên") Ai cũng có một chuyện

24-06-2016
Hợp đồng tình bạn

Hợp đồng tình bạn

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại" ) Thanh

27-06-2016
Vở của mẹ

Vở của mẹ

Mùa thu... *** Mùa thu. Cô học trò nhỏ dọn dẹp sách vở. Đi lên đi xuống. Mướt mải

27-06-2016
Những vòng tròn

Những vòng tròn

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo

29-06-2016
Cẩm tú cầu vẫn nở

Cẩm tú cầu vẫn nở

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Cẩm tú

25-06-2016