Insane
Ngủ ngon nhé quá khứ!

Ngủ ngon nhé quá khứ!


Tác giả:
Đăng ngày: 25-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 53 đánh giá )

Ngủ ngon nhé quá khứ!

↓↓

Ai hiểu cho cảm giác của nó lúc đó, anh Duy đấy, anh của nó đấy. Nó lại với anh đi kìa, lại đi...

bạn đang xem “Ngủ ngon nhé quá khứ!” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Không, anh cứ nằm đó thôi. Họ đang khiêng anh đi nhưng anh vẫn cứ nằm im trong đó.


...


Họ mang anh đi, anh của mày đó Linh, họ mang đi rồi.


Nó cứ lẫm bẩm như thế trong lòng, và nhìn anh nó đi trong tiếng khóc than của mọi người. Nó làm sao có thể tin vào mắt mình được?


Anh Duy của nó đem đi lúc hơn 2h sáng. Lúc đó nó cứ đòi trèo xuống từ tay mẹ nó để bám lấy áo bố đi cùng dòng người đang đi trong đêm. Nhưng mẹ kéo nó lại, và ôm nó về nhà.


Thế là.. Một mình anh đi. Lần này một mình anh đi không có nó đi cùng.


Về tới nhà, nó nằm và chỉ biết khóc. Trời nóng như thiêu đốt mà nó vẫn cứ đắp cái chăn và nấc lên thật to.


Nằm trong chăn nhưng nó vẫn nghe thấy tiếng người ta đang xôn xao nói và nhắc tên anh:


- Rõ khổ, cái thằng Duy nó chăm chỉ, hiền lành là thế, vậy mà....


- Giá như biết mà mang nó đi sớm hơn một chút nữa, lại có cơ hội cứu nó...


- .....


Nằm nghe mà nó chỉ muốn khóc lên thật to. Tiếng gà lại bắt đầu gáy...


Đêm đó nó chỉ nằm khóc và khóc.


Nó làm sao tưởng tượng được anh Duy đã xa nó. Thế là từ nay hết rồi à? không còn được đi thả diều với anh, không còn được chui qua hàng rào sang chơi với anh, không còn được anh đèo đi học nữa.. không...


Nó nghĩ, và đã hỏi rất nhiều. Đầu nó đau và nặng trĩu.


- Nhà anh có mắm tép đấy, em mang về ít mà ăn...


Trong đầu nó cứ vẫn vơ và nghe đâu đó tiếng của anh nói. Hình như anh đang ở đâu đó quanh nó thì phải? Nó nhớ anh lắm.


Đó là lần cuối cùng nó được nhìn và nói chuyện với anh. Đó là lần cuối. Làm sao nó quên được? Hôm đó anh mặc chiếc áo màu xanh, vải đã bạc màu và sợi chỉ cũng đã dãn ra... anh đang trẻ củi... hình ảnh đó cứ như in sâu và hiện lên trước mặt nó vậy. Hình như nó thấy anh...


Nằm suy nghĩ miên man, tới khi nhìn ra thì trời cũng đã sáng rõ rồi. Hôm ấy bố mẹ nó không gọi nó dậy đi học. Chắc bố mẹ xin cô cho nó nghỉ học hôm đó. Vội vàng nó mở cửa sổ ra và nhìn sang nhà anh.


Nó chẳng thấy anh gọi nó đi học nữa, cũng không thấy anh đâu cả. Chỉ thấy tiếng rên rỉ của ai ở trong nhà. Nó mò dậy và sang nhà anh.


Có cái gì đó chạy dài sống lưng, lạnh ngắt. Khi thấy trước nhà là bát hương và ảnh của anh. Nước mắt nó lại rơi. Đi từ từ vào trong nhà, nó như muốn hét to lên thật lớn. Nó muốn nhìn thấy anh cơ, nó muốn được nắm tay anh đi học cơ. Sao anh lại xa nó? Nước mắt nó trào trực ra.


- Lại đây với bác con...


Tiếng mẹ anh gọi nó. Nó quay lại thấy bác đang nằm trên giường, nhìn bác như trở thành con người khác. Bác nhìn gầy đi trông thấy, tóc bác tự nhiên bạc hết trên đỉnh đầu. Nó lại và nằm vào lòng bác.


- Bác có lỗi với anh Duy con à L


Bác khóc. Nó nghe được nhịp tim bác đập mạnh trong lồng ngực nó.


- Gía như bác đưa anh đi sớm hơn chút nữa thì.. thì đâu có chuyện như thế này xảy ra... bác xin lỗi... Duy ơi...


Cả nhà nghe tiếng bác khóc và thế là tất cả đều như có chung nhịp đập. Và òa khóc. Khóc cho anh.


Nó thì chăm chăm nhìn vào hình của anh, nó nhớ anh .


- Anh đã hứa với nó là mua bánh sinh nhật cho nso có hình con gấu rồi mà! anh cũng hứa là mua xe đạp mới đèo nó đi học rồi mà? Anh cũng bảo là sau anh học Đại học anh sẽ mua tặng nó cái túi thật đẹp mà L


Anh còn bảo anh sẽ được mặc quần áo mới, không phải mặc lại đồ của chị Châm nữa mà? Sao anh lại như thế? Anh ác lắm...


Nó cứ nhìn chằm chằm vào hình của anh và thầm trách anh như thế.


Nhìn đâu nó cũng thấy anh, thấy anh đang nấu cơm, anh đang cho gà ăn, rồi anh đang làm diều.. nhìn đâu nó cũng thấy.


***


Sinh nhật thứ 12 của nó không có anh. Cũng không có sinh nhật đôi. Cũng không có hát hò, cũng không làm cốm nếp.. không có gì cả . Chỉ có nó nhớ anh. Mọi người ai cũng nhớ anh. Nỗi nhớ tràn đầy len sâu vào mắt nó, trong tim nó không thốt nên lời.


Mấy đứa trẻ con trong làng cứ thi thoảng lại nhắc tới tên anh. Làm nó nhớ và thương anh nhiều lắm. Thương anh!


Thời gian cứ thế trôi đi. Một năm, hai năm, ba .... 8 năm.. nó cũng đã lớn. Và hôm nay.


Sinh nhật thứ 21 của nó không có anh. Mắt nó lại ngập tràn nỗi nhớ. Sinh nhật thứ 10 nó không được làm chung với anh. Năm nay nó có bánh gato đấy anh ạ. Bánh gato con gấu. Nhưng không phải anh mua cho nó, và cũng không có anh ngồi kế bên nó. Nó buồn và nhớ anh vô cùng.


Và nhìn đâu nó cũng thấy anh. Ước gì anh cũng ngồi và thổi nến với nó. Anh chắc đang buồn . Bố mẹ anh chắc cũng đang nghĩ tới anh. Nhớ lắm.


***


Thời gian trôi đi, vô tình cuốn và mang theo những người đã gắn bó với ta đi xa, những chuyện nhưng nơi mà ta từng đặt chân đến xa ta. Nó cũng cuốn và mang theo những lời hứa, những câu chuyện xa xăm từ lâu. Tất cả đều sẽ qua hết, mọi chuyện đều qua. Nhưng nó sẽ mãi con sống nơi đây, quanh ta nếu như ta nhớ và hoài niệm về nó.


Bâng quơ chỉ là có lúc đi trên con đường thân thuộc ấy, ta chợt nhớ tới một bước chân của người đã bước cùng ta. Bâng quơ khi ăn chiếc bánh ta lại nhớ vè người đã được ta chia nữa chiếc con lại... Hay bâng quơ...


Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi. Mang theo bao nhiêu kỉ niệm, tất cả cũng sẽ qua. Chính giây phút này đây. Khi thời gian đang trôi... rồi cũng sẽ và đã qua. Mọi chuyện vui buồn rồi cũng qua. Tất cả đêu sẽ ổn hết phải không?


Nhưng! Nó sẽ và mãi nằm in sâu trong tiềm thức của mỗi con nguồ để họ hoài niệm và rơi những giọt nước mắt khi nhớ về nó hay nở nụ cười hạnh phúc.


Nó cũng thế, nghĩ tới anh, tới những kỉ niệm ấm ấp đó làm nó bật khóc nhưng cũng có những nụ cười ấm lắm khi nó đã có tuổi thơ thật đẹp và đáng nhớ. Tất cả đều sẽ xếp vào quá khứ , nhưng đó sẽ là hành trang cho nó mang theo suốt cuộc đời để khi lục lại có cái để nhớ, để thương , để hoài niệm J


Một phần tuổi thơ của nó đã nằm lại ở đó, ở cái nơi mà nó yêu thương. Ở nơi mà có câu nói:


- Đi học thôi Linh ơi...


- Mai anh làm diều cho em nhé...


Tất cả đều đã nằm lại. Để rồi khi đi học xa nhà trở về... nó lại chạy sang thăm anh. Thắp cho anh nén nhang và nói:


- Anh ơi! em về rồi này.


Nước mắt nó tự nhiên rơi. L


Và rồi. Tất cả mọi chuyện sẽ qua và nằm lại nơi đó.


Hà nội ngày có Mưa 31/8/2014!


Trần Linh Linh


 


↑↑
Chuồn chuồn ướt mưa

Chuồn chuồn ướt mưa

Tôi thoát khỏi giấc mộng mị khi cơn mưa vẫn còn rỉ rả. Những gã đầu gấu vỉa hè,

26-06-2016
Người bới rác

Người bới rác

Có một đêm, ông cai thầu đi kiểm tra, từ rất xa, ông ta đã nghe thấy những tiếng rên

30-06-2016
Chiếc khăn lụa chấm bi

Chiếc khăn lụa chấm bi

Shop thời trang của Nhã nằm cách nhà thờ một quãng, vừa đủ gần để nghe rõ tiếng

01-07-2016
Thầy của tôi

Thầy của tôi

Rồi thầy giở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên:

30-06-2016
Trẻ con và người lớn

Trẻ con và người lớn

Mà sao người lớn không được ngoan như vậy? *** Nắng nóng. Không khí mặn chát. Những

29-06-2016
Định kiến

Định kiến

Hãy bắt đầu một ngày mới không định kiến.    *** Tôi xin bắt đầu bài viết

24-06-2016
Sống như những đoá hoa

Sống như những đoá hoa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn: "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Biển lặng

Biển lặng

Để rồi sau 5 năm, khi lòng Thi vẫn tràn đầy tình yêu thì anh lại ra đi, ra đi vì một

29-06-2016
Nhân nào quả nấy

Nhân nào quả nấy

 Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên

01-07-2016
Li dị chán lắm

Li dị chán lắm

Audio - Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật

01-07-2016
Nếu nhà mình giàu...

Nếu nhà mình giàu...

Cứ để em đặt giả thiết nhé! Nếu có tiền, em sẽ thay con laptop rùa bò bằng một

28-06-2016
Thương cha

Thương cha

Dù khoảng cách có thế nào đi nữa, con vẫn rất thương cha. *** "Một ông lão tuổi

28-06-2016
Tên ăn trộm

Tên ăn trộm

(khotruyenhay.gq) Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng

28-06-2016