Polly po-cket
Trong Veo

Trong Veo


Tác giả:
Đăng ngày: 24-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 139 đánh giá )

Trong Veo

↓↓

Ngồi sau xe tôi, Trong Veo khẽ thút thít. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ tập trung lái xe.

bạn đang xem “Trong Veo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Lan đâu mà em đi một mình? – Tôi hỏi sau cả thế kỉ im lặng.


- Lan lên nhà bác tối qua, rồi ở trên Hà Nội luôn.


- Sao hai em không chia đồ ra mà mang lên?


- Thì mượn được cái máy ảnh của anh Quỳnh, Lan mang lên rồi, chân máy phải đi thuê, mà thuê hôm qua thì tính thêm ngày nữa nên sáng nay em thuê rồi mang lên.


Tôi không hỏi nữa. Tôi hiểu những gì bạn tôi và cả nhóm bạn lớp báo chí nói. Ừ, đúng đấy! Con gái lớp báo chí nếu không quen một anh quay phim nào đấy thì những bài tập sẽ thực sự là một ác mộng. Họ phải tự liên hệ các thứ, phải mang vác những thiết bị nặng nề, rồi phải tự quay, tự làm tất cả những phần kỹ thuật khó khăn, rồi những vấn đề tế nhị khi đi quay, đường xa, chưa kể về còn phải dựng nữa, nếu không có hỗ trợ thì một bài tập năm phút với một nhóm hai hoặc ba cô gái chắc phải cả tháng mới xong được. Mà bài tập thì một tháng có hàng tá bài thuộc các môn khác nhau chứ chẳng phải là một bài. Họ mạnh mẽ, năng động đó, nhưng dù sao thì họ vẫn là con gái, vẫn cần sự giúp đỡ của cánh mày râu. Tôi thở dài, tự giận mình vô lý quá đỗi! Là quay phim vậy mà lại nhìn cuộc sống chỉ một một lăng kính! Thầy đã dạy là cuộc sống là vô vàn lăng kính khác nhau, phải nhìn dưới nhiều góc độ để mà nhận định hoặc phán xét một sự việc để tránh sai lầm. Vậy mà... Tự dưng tôi thấy có lỗi với cô nàng, nhưng để xin lỗi thì quá khó, với lại, cũng chẳng biết nói với cô nàng là tôi có lỗi như thế nào với cô nàng nữa.


Buổi hôm đó đi quay hậu trường của một anh Tùng quay phim tốt nghiệp, chủ đề về Parkour. Tôi thật sự phát hoảng khi mọi người phải leo trèo qua một bức tường rào cao đến hai mét để vào địa điểm quay. Trong Veo và Lan thì cứ loay hoay, may mà có các thành viên của nhóm Parkour giúp đỡ, không thì đúng là chẳng biết làm sao. Rồi khi quay hậu trường nữa, đặc trưng của họ là chạy, nhảy, đu tường như người nhện, nên mọi người chạy theo khá mệt. Trong Veo vẫn bị đau chân, nhưng cô nàng vẫn cố gắng theo tôi từng cảnh quay để trình bày những khung hình, cảnh quay cần thiết cho tôi quay. Nhìn cô nàng nhiệt tình, tôi cũng vui theo. Thì tôi đã nói ngay từ đầu mà, cứ nhìn cô nàng là tôi cảm thấy nhiệm vụ của mình trong đôi mắt ấy. Lan bảo, may mà nay có tôi vào phút chót, chứ không thì hai đứa con gái cũng chẳng biết sẽ xoay sở thế nào nữa. Tôi chỉ cười, giúp các nàng báo chí là nhiệm vụ của các chàng quay phim mà. Lan chợt im lặng. Tôi hiểu là mình đã động chạm tới cô nàng, vì người cô nàng mới chia tay là bạn cùng lớp tôi, và giờ nó lại đang cặp với một cô bé học lớp báo khác rồi.


Tối đó, tôi chở Trong Veo về. Cô nàng ở một phòng trọ gần trường, bước đi khập khiễng, cô nàng có vẻ áy náy khi tôi hăng hái đi giùm nàng trả thiết bị. Cô nàng bảo tôi khi nào về thì ghé lại phòng trọ cô nàng. Tôi chẳng biết để làm gì nhưng cũng ừ đại.


Đến khi về, trước mắt tôi là một mâm cơm nóng hổi được bày ngăn ngắn và đẹp mắt. Trong Veo mỉm cười, cả ngày nay đã mệt, nên nấu cơm mời tôi, cũng là để cảm ơn những lần trước đã giúp nhóm cô nàng làm bài tập. Bụng tôi cũng đã biểu tình dữ dội vì buổi trưa chỉ có một cái bánh mỳ ngọt và chai nước. Thấy tôi ngập ngừng, cô nàng kéo tôi ngồi xuống rồi nhanh nhẹn xới cơm, chia đũa. Đôi chân trần tấy đỏ và có vài vết xước, cô nàng mặc quần short nên tôi có thể thấy rõ mức độ nghiêm trọng của vụ quẹt xe sáng nay. Cơm dẻo quá, món cá kho cũng ngon nữa và canh chua thì đúng kiểu miền nam (tôi thắc mắc là tại sao cô nàng lại biết nấu món này như thế). Vừa đói vừa mệt, tôi ăn một hơi, quên béng luôn trước mắt mình là một cô gái. Trong Veo chỉ cười, ăn uống chừng mực và nhìn tôi.


- Lần sau quay gì thì cứ bảo anh, hai đứa em mà cứ đi thế thì chết mất.


- Uhm...


- Đừng ngại gì cả, anh bảo thật đấy.


Cô nàng không nói gì, gắp cho tôi thêm một khoanh cá kho nữa. Tôi cũng trầm ngâm. Sau bữa cơm, tôi cùng Trong Veo xem lại mấy file quay, cô nàng phải dựng bài này trong hai ngày, tôi đề nghị giúp vì tôi cũng biết dựng cơ bản. Cô nàng có vẻ suy nghĩ rồi đồng ý.


Tôi lại như sống trên mây!


Tôi và Trong Veo thân hơn, các cô bạn cùng lớp của cô nàng có vẻ không ý kiến gì nữa, Lan cũng đã vui vẻ trở lại. Các bài tập của nhóm đều do tôi quay, về thì cùng dựng. Một hình mẫu lý tưởng cho sự kết hợp giữa lớp báo chí và quay phim. Để trả công và cảm ơn tôi, luôn là những món ăn siêu ngon mà Trong Veo tự tay nấu.


Một chiều cuối tháng 12.


Khi tôi đến phòng trọ của Trong Veo để đưa cô nàng bộ ảnh thì tôi thấy Nghĩa, một anh trên tôi hai khóa đang đứng đó. Trong Veo chỉ im lặng.


- Sao hồi đó em cứ níu kéo? Giờ có thằng Tuấn rồi đâu cần anh nữa đúng không? – Nghĩa cười khẩy


- Không phải, anh hiểu lầm rồi – Trong Veo ngập ngừng – Em và anh Tuấn không có gì hết.


- Không có gì? Cả trường ai chả biết nó có xe máy, có máy ảnh, anh đâu có mấy thứ đó để mà em quen đúng không?


Một cái tát giáng xuống. Trong Veo giận dữ.


- Anh xem tụi em chỉ vậy thôi hả? Anh nên nhớ là chính anh đã chia tay em trước cơ mà.


Tôi bước tới, kéo tay cô nàng đi. Nghĩa nhìn tôi với cặp mắt nảy lửa nhưng tôi mặc kệ.


Cánh đồng cỏ xanh ngát, êm dịu.


Trong Veo im lặng, lau khô nước mắt, rồi đứng dậy. Tôi kéo cô nàng lại.


- Em không phiền anh nữa, từ đây về sau, các bài tập của nhóm, em và Lan tự làm được. Em cũng có thể tự học các thông số kĩ thuật để có thể tự quay.


Im lặng. Tôi biết, cô nàng đang bị tổn thương ghê gớm.


Trong Veo giằng tay ra khỏi tay tôi.


- Cám ơn anh đã giúp bọn em.


Cô nàng bước đi. Còn lại một mình, tôi chẳng biết phải làm sao cả. Tôi đâu có nghĩ gì đâu, chỉ đơn thuần là tôi bị cô nàng cuốn hút, và tôi muốn giúp đỡ cô nàng, sao mọi người cứ thích làm mọi chuyện rối tung rối mù lên như thế nhỉ? Tại sao cứ phải là tình yêu để trói buộc giúp đỡ nhau? Và tại sao người ta cứ quy rằng là lợi dụng nhau? Chẳng lẽ yêu là không được giúp đỡ? Lằng nhằng và rắc rối thật đấy. Chẳng lẽ các cô bạn đó học báo là sai? Và yêu một anh chàng quay phim cũng là sai nốt? Mà đó có phải là tình yêu không? Hay chỉ là một cơn say nắng nhẹ nhàng của thời sinh viên, để say này người ta nhớ lại và mỉm cườ? Đơn giản hóa mọi chuyện không tốt hơn là làm mọi chuyện rắc rối và phức tạp hơn ư?


Tôi chạy đi. Tôi mặc kệ mọi người. Điều tôi cần làm là tiếp tục giúp đỡ và bảo vệ cho cô nàng Trong Veo này.


Đường phố trôi dần về phía sau, tôi chạy như điên.


Bờ vai rung rung khẽ, mái tóc xoăn nhẹ khẽ tung bay trong gió.


Trong Veo đang khóc.


Tôi chạy đến, đứng trước mặt cô nàng. Hơi bất ngờ, cô nàng dừng lại, đưa tay lau nước mắt. Tôi thở hổn hển.


- Anh không quan tâm lời mọi người nói, và anh muốn em cũng vậy. Chúng ta cứ vui vẻ như trước giờ đi, không tốt hơn sao. Cứ nghe lời mọi người bàn tán rồi lại suy nghĩ, tự làm mình tổn thương vì những chuyện không đâu.


Trong Veo nhìn tôi, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.


- Mặc kệ mọi người muốn nói sao, muốn nghĩ gì cũng được. Anh vẫn sẽ đi quay tin, đi chụp ảnh, đi làm Truyền Hình Nội Bộ cùng nhóm em, sẽ chở em đi, sẽ cho em mượn máy ảnh. OK!? Không nghĩ gì nữa nhé! Chúng ta học chung một trường, nhiệm vụ là hợp tác và giúp đỡ nhau, còn chuyện tình cảm, nếu đến thì tự nhiên sẽ đến, rồi đến một lúc nào đó nó sẽ tiến triển thêm hoặc sẽ bỏ đi, đó là điều tất yếu. Anh không muốn vì những lời xì xào xung quanh mà ảnh hưởng đến việc học tập hay tình cảm anh em, bạn bè của tụi mình.


Trong Veo vẫn đứng đó nhìn tôi.


Tôi thoáng bối rối rồi chốt hạ.


- Quyết định vậy đi, cấm thắc mắc nữa. Giờ thì về nào, cô bé mít ướt, anh đói bụng rồi đây!


Tôi nắm tay Trong Veo, lôi cô nàng đi. Bàn tay nhỏ nhắn để yên trong lòng bàn tay tôi.


Mùa đông rồi! Ấm áp và bình yên quá!


Tùy Phong


↑↑
Mùa World Cup

Mùa World Cup

Thú thực là tôi không mê xem bóng đá như bọn con trai, dù thi thoảng cũng vẫn cùng hội

25-06-2016
Cầu vồng bình yên

Cầu vồng bình yên

Ngày bình thường Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online,

27-06-2016
Người ăn táo

Người ăn táo

Vinh chết rồi. Ba hôm trước. Em đã gắng liên lạc với anh, nhưng không thể

24-06-2016
Tôi và nó

Tôi và nó

Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì,

30-06-2016
Nụ cười của gió!

Nụ cười của gió!

Gia đình Uyên gặp bao nhiêu chuyện như vậy nhưng sao tui chưa bao giờ thấy Uyên

23-06-2016
Thư ngăn bàn

Thư ngăn bàn

Cả hai đứa lăn đùng ra ghế, nhưng trước khi một trong 2 đứa... giãy chết thì đứa

28-06-2016
Key Lime Pie

Key Lime Pie

Tôi biết mình yêu cô ấy, tôi biết điều này là sai lầm. Nhưng biết làm gi được khi

24-06-2016
Tiếng guitar quân khu

Tiếng guitar quân khu

Cô bước đến ôm anh thật chặt trước khi rời xa, cô tin rằng anh và cô sẽ rồi sẽ

24-06-2016
Tình yêu vốn mỏng

Tình yêu vốn mỏng

Anh trai? Em gái? Rốt cuộc tôi là em gái anh bao giờ? *** Từng giọt mưa rơi tí tách

29-06-2016
Chuyến bus số 26

Chuyến bus số 26

(Giải Nhì - Cuộc thi Viết truyện Kinh dị) - Bảo An là sinh viên năm 1 của một trường

24-06-2016