80s toys - Atari. I still have
Kẹo Kéo

Kẹo Kéo


Tác giả:
Đăng ngày: 29-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 15 đánh giá )

Kẹo Kéo

↓↓

- Hay hay là sao?

bạn đang xem “Kẹo Kéo” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- À, hơi khiêu khích thì phải.


- Haha


- Haha


- Buồn cười quá nhỉ? Lần đầu tiên có người nói vậy.


- Này bạn!


- Sao??


- Thích nhìn bạn cười!


- ....


- Trông như trẻ con ấy! Có gì mà im lặng? Tưởng nói như thiên thần chắc?


- Uh!


- Nhưng mà nhìn bạn giống kiểu của cô ca sỹ Đặng Lệ Quân.


- Là sao?


- Miệng cười nhưng đôi mắt rất buồn. Bạn có ánh mắt biết nói. - đôi mắt đối diện nhìn nó thật lâu và trìu mến.


- Uh! - Hình như nó hơi cuống quýt và mơ hồ nóng ran đôi má trước câu nói đó của cậu bạn mới quen.


- Sao lại uh?


- Nhiều người nói thế?


Nói rồi cậu ta hát mấy câu trong bài Ánh trăng nói hộ lòng tôi của Đặng Lệ Quân.


- Ui, bạn ơi...


- Sao thế?


- Tôi ...


- Sao?


- Tôi đói


- Hết cả hồn. Đang bay bổng tự nhiên ...


- Xin lỗi. Nhưng mà tôi sợ mấy thứ rồ-man ấy lắm. Mà tôi đói thật. Từ sáng đã ăn gì đâu.


- Socola trắng nhé! Được không? Đằng nào cũng là quà cho bạn hôm nay đấy.


- Không! Bị dị ứng.


- Thật hả?


- ...


- Uh


- ...


- Đừng nhăn mặt nữa. Đi theo tôi. May ra thì còn bán.


- Đi đâu?


- Hỏi ít đi được không? Mệt quá!


- ....





Nó chạy xe theo cậu ta, vòng 1 vòng để đứng trước cái quán bé con con. Bà cụ già với mẹt hàng quà đằng sau một trường tiểu học. Cái biển KẸO KÉO trưng hãnh diện ngay đầu quang gánh. Hàng độc mà.


- Thực ra có nhiều thứ ăn được nhưng mà bạn ăn thử món này đi.


- Kẹo kéo hả?


- Ừ! Giống bạn lắm đấy!


- Tôi giống kẹo kéo hả?


- ...


- Vì sao?


- Giản dị, nhưng ngọt và dính!


Hình như cậu ấy đỏ mặt khi nói câu ấy. Nó thì thấy lạ lắm. Xúc động nghẹn ngào ấy. Nhưng mà cái mặt nó vẫn dửng dưng mà đã thế còn cười phá lên nữa.


- Romantic quá đi bạn ơi!


- Lại không quen à?


- Gật gật


- Ừ! Thôi ăn nhanh rồi về.


Nó mút mát cái cây kẹo kéo. Ngon không thể tả hết được. Nhưng mà chưa ăn đã thấy no mất rồi.


- Về nhé!


- Về luôn à?


- Ừ!


- Ừ!


Đạp xe một mình trên con đường lồng lộng gió. Hai bên đường, cánh đồng ngủ yên trong hơi sương những ngày chuyển mùa: Đông sang Xuân. Những người cuối cùng đi trên đường cùng nó. Một ngày bình thường qua đi. Chỉ riêng với nó. Ngày hôm nay hơi khác. Quá nhiều cảm xúc, quá nhiều câu chuyện, quá nhiều bất ngờ, quá nhiều thứ quá nhiều, và đến giờ này là quá mệt. Cái khác ấy khiến cho lòng nó không khỏi bâng khuâng, rạo rực. Cái khác này lại là cảm giác không thể gọi tên. Lời tỏ tình đầu tiên, hì, phải vậy không? Nó muốn hét thật to lên ấy chứ. Vậy mà, nó chắc chắn đã làm cho cậu ấy ... không biết phải làm thế nào nữa. Và giờ thì nó đã để cho nước măt lăn dài. Phải rồi, ai bảo chưa được yêu thương bao giờ nên thẹn thùng và cái cách để che giấu sụ ngại ngùng ấy nhẫn tâm đến thế đấy. Phải rồi, dù chưa được yêu thương bao giờ nhưng mà với nó ...cơn gió lạ của ngày hôm nay chỉ đủ để chạm, vâng, chạm vào tim nó, vào cảm xúc của nó, một cái chạm thật nhẹ, thật nhẹ ...và mãi đến sau này nó vẫn biết mọi thứ chỉ thế thôi, chứ chưa phải là cảm giác cuốn nó đi được...


Ngày hôm sau, hôm sau nữa, hình như ánh mắt biết nói giờ có thêm đôi mắt kính của nó cứ muốn tìm ai đó, cửa sổ 1 quán café nào đó, các gian hàng trong hiệu sách nào đó, trên phố và đôi lúc giật mình khi kiếm tìm sự pha phối của những món hàng độc của một cô chủ cũng độc như nó. Không hẳn là tiếc nuối nhưng mà ...nhớ. Và rồi thì thời gian đã đưa những kỉ niệm về những toa riêng biệt trong chuyến tàu của cuộc đời nó.


***


8 năm sau và hiện tại.


- Alo!


- Alo!


- Kẹo kéo!


- ???


- Tìm thấy bạn lâu rồi nhưng lặng im.


- Kẹo kéo?? Vẫn nhớ gọi tôi thế à?


- Vẫn nhớ ai là người gọi bạn thế à mới đúng chứ?


- Ừ! Không có người thứ 2.


- Đang ở đâu?


- Hải Dương và câu chuyện về văn hóa tâm linh.


- Vẫn tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan thế à?


- Sao biết?


- Đôi lúc đừng đợi để bị cuốn đi. Giữ gió lại cũng là một cách.


- Để làm gì?


- Vẫn hay hỏi thế nhỉ? Để bình yên.


- Cuốn theo gió thì sẽ gặp bão mà giữ gió lại thì cũng ồn ào. Bình yên ở đâu?


- Ở đâu là do bạn. Bình yên trong giông bão.


- Uh! Cảm ơn bạn.


- Hôm nay, Valentine trắng!


- Hôm nay, Valentine trắng!


- Kẹo kéo vẫn ngọt và dính nhé!


- Còn bạn? Hôm nay sao?


- Hạnh phúc lắm! Kẹo Kéo thứ 2 xuất hiện. Chính là con gái tôi. Vợ tôi mới sinh. Cho tôi gọi bé là Kẹo Kéo nhé.


- Ôi chao! Thật là ...


Ký tên: Kẹo Kéo




tình yêu tan vỡ (218)
↑↑
Hai thằng con trai

Hai thằng con trai

(khotruyenhay.gq - Bài dự thi tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Điều quan

26-06-2016
Người lập dị

Người lập dị

- Tại sao cậu luôn kì quặc như vậy chứ? Tớ thực sự không thể hiểu nổi cậu. –

29-06-2016
Ở trọ

Ở trọ

- Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo! Anh quay lưng bước. Những bước chân

26-06-2016
Chấm đỏ

Chấm đỏ

Mọi thứ thay đổi, chầm chậm... *** 1. Không ai lưu tâm ở khúc quanh mọc một cái cây

27-06-2016
Đông về ấm áp

Đông về ấm áp

Chẳng lẽ Mi quên thật, năm tháng và những người bạn mới đã làm Mi cho nó vào dĩ

26-06-2016
Đánh rơi quá khứ

Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị

23-06-2016
Tuổi 17

Tuổi 17

Nhưng Yến nào có yêu Khánh đâu, Khánh ơi là Khánh, Khánh cứ dồn hết tâm trí vào

23-06-2016
Làm bạn thôi anh nhé

Làm bạn thôi anh nhé

Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có

23-06-2016
Một lời khen

Một lời khen

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò

30-06-2016
Nợ nhau lời xin lỗi

Nợ nhau lời xin lỗi

Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu say

30-06-2016
Lời cha dặn

Lời cha dặn

Có ai khen con đẹp. Con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy. Có ai bảo con ngoan. Hãy cảm

27-06-2016
Rùa học bay

Rùa học bay

Trong lùm cỏ, một chú Rùa đang ra sức tập bay. Một chú chim Sẻ bay ngang qua thấy thế

24-06-2016