XtGem Forum catalog
Cái đuôi

Cái đuôi


Tác giả:
Đăng ngày: 24-06-2016
5 sao 5 / 5 ( 115 đánh giá )

Cái đuôi

↓↓

Cậu cũng biết hỏi ghê nhỉ? Cũng như cậu thôi, cũng cần phải nghĩ vài việc và thư viện là địa điểm thích hợp nhất.

bạn đang xem “Cái đuôi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau dài như thế sau 5 năm quen biết. Lần đầu tiên tôi không sợ bị người khác dòm ngó, bàn tán.


Tôi vẫn thường xuyên đến thư viện vì tôi thích sách và tôi có thể gặp cậu ấy ở đó. Chúng tôi chưa bao giờ đả động đến chuyện mà mọi người đồn đại, chúng tôi chỉ chào nhau một câu xã giao rồi im lặng chỉ như thế thôi cũng làm tôi đủ vui. Nhờ có cậu ấy mà đầu tôi không bị vỡ tung vì áp lực. Tôi không biết cậu ấy có áp lực hay không mà lúc nào hễ bắt gặp tôi thì cậu ấy cũng có thể cười. Tôi luôn thắc mắc lẽ nào trông tôi kỳ dị, bật cười đến mức chỉ cần nhìn thấy tôi là có thể cười sao?


Quả thực những ai trong đội tuyển thì không có nhiều thời gian để chơi. Điệp khúc học được gắn trên miệng thầy cô giống như một cái băng cát sét cứ lập đi lập lại. Thầy chủ nhiệm của tôi cũng phủ chả kém. 12 rồi, thi đại học tới nơi, học không lo học, lo toàn ba thứ vớ vẩn, không chơi chiếc gì hết, không văn nghệ văn ngồng gì cả. Tham gia cho có là được. Yêu đương thì cũng tạm gác lại. Mấy em ở đội tuyển thì chỉ cần đi chơi một buổi, còn buổi vẫn học như thường. Ngày lễ tôi cũng không đi chơi, đến dạy là vì ai?


Lớp bồi dưỡng toán còn đúng 6 tên. 4 nam 2 nữ. Gần đến ngày thi các bộ môn khác gần như đã chọn xong, riêng môn toán vẫn còn bị hành lên hành xuống. Ngày nào cũng kiểm tra, kiểm tra. Cho dù không ham hố đi thi nhưng với mức độ đày đọa của thầy thì tất cả chúng tôi đều mệt đứ đừ, lờ đờ như cá sắp chết, mặt mày xanh xám như một cái bóng.


Tôi không muốn đi thi nhưng cũng không muốn bị loại, tôi cần vé dự bị để học cho kỳ thi đại học. Đó là mục đích của tôi và của 4 tên còn lại. Duy chỉ có một người muốn đi thi.


Dù muốn dù không thì cũng phải làm bài hết sức. Nếu không thích thi thì có thể từ chối nhưng bị loại trước khi kịp xơi một vé dự bị thì sẽ không còn đường sống với ba mẹ. Kiểu gì cũng bị ép học nữa, học mãi và sẽ nghe bài anh hai như bản trường ca lịch sử hào hùng của dân tộc là điều tôi muốn tránh nhất. Có anh nổi tiếng khổ nhiều hơn là sướng.


Năm đó tôi đi thi, cậu ấy bị loại ở vòng cuối nhưng tôi lại không đạt được giải ba mà chỉ đạt được giải khuyến khích. Kết quả kết thúc thi quốc gia tôi phải lăn lưng, ép xác ôn thi đại học. Tôi đã bê trễ hai môn kia quá nhiều, chưa kể đến các môn thi tốt nghiệp. Lúc đó tôi thi tận 6 môn và thật không may mắn, năm đó tôi phải thi sử. Trước giờ kiểm tra toàn giở sách vì không chuyên khối và vì trong đội tuyển nên được châm trước, nới lỏng. Tôi có cảm giác mình bị hụt hơi và cận kề cái chết nhưng tôi không thể nói ra điều đó với bất kỳ kể cả ba mẹ hay bạn thân. Nếu tôi than vãn:


Ba mẹ sẽ nói " con cứ làm như có mình con đi học không bằng"


Bạn thân sẽ nói " mày đang cười nhạo tao đó hả? Não mày mấy chục ghi kia mà"


Chỉ khi lên thư viện gặp cậu ấy tôi mới cảm giác được thở. Cậu ấy không nhắc chuyện thi cử, học hành chỉ nói vu vơ nhưng xoay đi xoay lại kiểu gì chúng tôi cũng sẽ đá đụng tới sách. Đó là kiểu những con mọt nói chuyện với nhau, tẻ nhạt, nhàm chán, vô vị dưới con mắt người bình thường.


Thi thoảng cậu ấy kể chuyện cười nhưng chỉ mình cậu ấy cười còn tôi thì không hiểu họ cười cái gì từ việc đơn giản đó. Cậu ấy đã hết sức ngạc nhiên vì tôi không có phản ứng tất cả các loại truyện cười. Lúc nào cậu ấy cũng phải giải thích cho tôi nhưng thú thật tôi vẫn không thấy hào hứng. Cậu ấy không khó để nhận ra vì mặt tôi biểu hiện những gì tôi đang nghĩ và tôi là người hết sức đơn giản, nghĩ gì nói nấy, khả năng nói dối của tôi rất tệ. Những lúc đó cậu ấy thường bật cười. " Truyện đáng cười đến mức đó à?" tôi hỏi thì cậu ấy lại càng cười to hơn.


- Không phải truyện đáng cười mà cười cậu đó. Lúc ở bên cạnh mấy cô bạn thân, cậu kể cái gì mà ai nấy đều cười thế? Lẽ nào không phải truyện cười?


- Không. Tôi chưa bao giờ đọc truyện cười. Tôi kể chuyện bình thường.


Tiệc liên hoan cuối năm lớp 12. Hai lớp toán tổ chức chung, chúng tôi hết sức vui vẻ và có vẻ như các bạn đã nhận họ đã nhầm lẫn như thế nào về chúng tôi nên họ để chúng tôi đi mua sắm một vài đồ cùng nhau.


Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa " mẫu con trai cậu thích là gì?" và tôi cũng thành thật khai báo " mình không biết". Chúng tôi còn nói nhiều thứ linh tinh khác nữa nhưng chẳng nhớ thứ gì trừ câu tôi hỏi cậu ấy " cậu thấy tớ là người thế nào mà sao mãi tớ chẳng kết được bạn gì hết vậy?"


Khi đó cậu ấy đã cười mà bảo rằng " để đi chung đường với cậu thì không thể đứng im và luôn phải hành động. Cậu chạy nhanh quá khiến cho người phía sau cũng hụt hơi lắm. Ngốc"


Tôi nghĩ cậu ấy bảo tôi ngốc nên mọi người không thích chơi. Đúng là tôi phản ứng rất chậm trong khi nói chuyện với người khác, tôi thường không biết nên nói gì, nói như thế nào. Tôi khen cậu ấy thông minh, lanh lợi. Tưởng cậu ấy vui, ai dè cậu ấy vò đầu, lắc lắc, rồi cười vang. " Lúc đầu tớ cứ nghĩ là cậu giả ngốc nhưng cậu ngốc thật đó." Tôi hua hua tay thanh minh " tớ khen thật lòng mà, không phải giả dối đâu". Cả buổi đi hôm đó, tôi toàn bị cậu ấy cười.


Thiệp chúc mừng tôi đậu đại học với lời chúc lạ lùng "sẽ mất một khoảng thời gian nữa mới có thể đuổi kịp cậu, cậu có thể chờ cho đến khi mình chạy tới được không? Ngốc của tôi. Mình thích cậu. Thực sự rất thích cậu"


Phải mất hơn 7 năm tôi mới nhận ra cái đuôi của mình không hề khó chịu.


↑↑
Đánh rơi quá khứ

Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị

23-06-2016
Ngôi nhà mới

Ngôi nhà mới

Còn rất nhiều niềm vui đang chờ cậu ở phía trước kìa, và còn có cả tớ

26-06-2016
Chuyện bạn bè

Chuyện bạn bè

Nhưng tôi lại nghĩ tình bạn cũng cần có cái "duyên", tôi cũng chẳng biết giải thích

24-06-2016
Người ăn táo

Người ăn táo

Vinh chết rồi. Ba hôm trước. Em đã gắng liên lạc với anh, nhưng không thể

24-06-2016
Hai thằng bạn thân

Hai thằng bạn thân

Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực thì đánh từng nhịp một rõ

25-06-2016
For My First Love

For My First Love

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. *** Thi tốt

24-06-2016
Hai chiếc lược

Hai chiếc lược

Lớp tôi hầu như chưa có đứa nào có bạn gái, nhưng thằng Minh si-líp bảo nó đã từng

23-06-2016
Trái tim hoa phượng đỏ

Trái tim hoa phượng đỏ

Minh hứa với Hạ, chúng ta còn rất rất rất nhiều mùa hè ở phía trước. *** Nó cố

25-06-2016
Dư âm

Dư âm

Tình yêu là một thứ không thể hỏi tại sao khi nó đến với người này thì lại dịu

30-06-2016
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Cô gái của mùa thu

Cô gái của mùa thu

Tôi vẫn nhớ mùa thu đã cũ. Một mùa thu vàng rực lá me bay. Em rẽ lối hay mùa thu rẽ

24-06-2016
Đôi tay của mẹ

Đôi tay của mẹ

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công

01-07-2016
Em có hạnh phúc không?

Em có hạnh phúc không?

  Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột

28-06-2016
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Thời đại số

Thời đại số

"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!"   *** "Bỏ cái

26-06-2016