XtGem Forum catalog
Truy Đuổi

Truy Đuổi


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 74
5 sao 5 / 5 ( 60 đánh giá )

Truy Đuổi - Chương Cuối

↓↓
Cầu trời ban phúc cho thân thể anh khỏe mạnh, cho dù ngày đó đất trời tối tăm

bạn đang xem “Truy Đuổi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Em vẫn sẽ nhìn anh ngủ yên

Đắp cho anh chiếc chăn bông, khiến anh cảm động đến rơi lệ… [2]

[2] Thân thể khỏe mạnh – Trương Vệ Kiện: http://mp3.zing.vn/bai-hat/Than-the-khoe-manh-Truong-Ve-Kien-Dicky-Cheung/IW67UAIF.html

Từng hình ảnh khi anh bị bệnh tái hiện trước mắt Nhan Hoan, cho anh uống thuốc, nhìn anh tiêm, mơ mơ hồ hồ ngồi bên giường trông chừng anh…

Khóe mắt cô đã ướt tự lúc nào.

Chơi xe, hồ đồ sống qua ngày, coi thường cái chết đi đua xe với Dạ Sâm… Tất cả đều hiển hiện trước mắt Tiêu Trạch, anh nhớ rất rõ lúc anh tỉnh lại sau cơn mê man, Nhan Hoan đã nói – anh gục ngã, như thể cả thế giới này đều sụp đổ theo vậy. Tiêu Trạch, anh phải mau khỏe lại, mình em không thể chèo chống được cái nhà này.

Thề non hẹn biển thật sự chẳng quan trọng bằng thân thể khỏe mạnh.

Đối với cô, anh là trụ cột cho cả thế giới, anh gục ngã, thế giới của cô cũng sụp xuống theo.

Nhan Hoan cảm động không nói nên lời, lệ rưng rưng trong đôi mắt long lanh, qua làn nước mắt đó, cô trông thấy một người đàn ông cầm bó hoa hồng to. Gương mặt rạng rỡ, sống mũi cao thẳng, Âu phục trắng tinh, anh giống như một vị hoàng tử chân tình khẩn khoản bước về phía cô.

Nhan Hoan sụt sịt nhận lấy bó hoa, Tiêu Trạch móc trong áo ra chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị từ trước, quỳ một chân xuống. Anh nói: “Anh đã nói, ngày anh gây dựng lại sự nghiệp sẽ chính là lúc cưới em về nhà, bây giờ anh muốn thực hiện lời nói của mình, em yêu, lấy anh nhé?”

Nước mắt lã chã rơi, Nhan Hoan không hề do dự, ngón tay run run chui vào chiếc nhẫn nạm kim cương đẹp đẽ sáng chói.

Chung quanh tiếng vỗ tay vang dội, anh ôm cô hôn lên hàng nước mắt.

Âm nhạc thay đổi, trở thành khúc nhạc êm ái nhịp nhàng, mọi người lập tức kết đôi tìm bạn nhảy. Tiêu Trạch thổi nhẹ lên mí mắt cô, chọc cho cô cười, “Lập tức muốn làm cô dâu của anh, cảm thấy mình hạnh phúc chứ?”

Nhan Hoan nín khóc mỉm cười, gật đầu liên tục.

Tiêu Trạch cười làm xao động ánh mắt Nhan Hoan.

Cô nói: “Anh yêu, sinh nhật vui vẻ.”

“Ừ!” Anh tựa trán mình vào trán cô, nhẹ nhàng khiêu vũ, cô kéo tay anh đặt lên bụng dưới phẳng lì, khẽ khàng nói: “Món quà em tặng cho anh nằm ở đây.”



Chiều cuối thu, ánh nắng chan hòa.

Ven đường, cao ốc mọc lên san sát như rừng rậm, từng cỗ xe lớn nhỏ rong ruổi khắp các con phố, người đi đường qua lại vội vã, nữ cảnh sát giao thông xinh đẹp chỉ huy đoàn xe. Một đám thanh niên vây quanh trạm xe buýt dán đầy áp phích phim ảnh, tất cả đều đang bàn tán về cô diễn viên xinh đẹp chiếm cứ toàn bộ các bức ảnh đó.

Thành phố này vẫn thay đổi rất nhanh, khiến người ta không kịp đón nhận.

Tại vùng ngoại thành cách xa đô thị, yên tĩnh, thư thái.

Reventon men theo con đường núi uốn lượn lao về phía trước, trên ghế lái, Tiêu Trạch một tay giữ vô lăng, một tay đặt trên phần bụng đã hơi nhô lên của người vợ đang ngồi trong lòng mình.

Nhan Hoan đang trong thời kỳ mang thai nhưng vẫn đẹp dịu dàng, mái tóc hơi rối tết phồng theo kiểu xương cá, áo len mỏng màu da người, toàn thân cô như tỏa ra một thứ ánh sáng của người làm mẹ.

Cô ngồi trên đùi Tiêu Trạch, cúi đầu hôn môi anh, chiếc nhẫn kim cương trên ngón vô danh lóe sáng rực rỡ.

Tiêu Trạch đã quá quen thuộc với con đường này nên vốn không cần nhìn, vẫn hết sức chuyên chú hôn cô, yêu thương cô.

“Vèo!”

Một chiếc Porsche 911 [3] phóng vụt qua như tên bắn, lá cây khô héo bị sức gió cuốn lên cuộn tròn sau đuôi xe.

[3] Porsche 911: mọi người còn nhớ chiếc xe này chứ, là Dạ Sâm :D

Nhan Hoan rời khỏi cánh môi nóng rực, quay đầu nhìn, kinh ngạc hô lên: “Là anh ta…”

Tiêu Trạch giữ cằm cô kéo lại tiếp tục hôn môi.

Mặc kệ hắn là ai.

Người cả đời này anh muốn đuổi theo đã hoàn toàn bắt được rồi, anh chẳng còn chút hào hứng với bất kỳ kẻ nào khác.

“Anh không thể nào vĩnh viễn chạy phía sau em.”

“Anh sẽ đuổi theo em.”

Nhan Hoan, cuối cùng anh cũng bắt được em rồi.

_Hết_

Chương trước | Chương sau

↑↑
Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tên truyên: Truy ĐuổiTác giả: Nhan Tiểu NgônChuyển ngữ: Lạc Dương (QT, google,

20-07-2016 74 chương
Thông Điệp Cuối Cùng

Thông Điệp Cuối Cùng

Thông Điệp Cuối Cùng là tác phẩm xoay quanh câu chuyện giữa hai người bạn thân Dương

19-07-2016 23 chương
Cổ Cồn Trắng

Cổ Cồn Trắng

Đây là cuốn tiểu thuyết điều tra hình sự viết về chiến công của những người

20-07-2016 20 chương
Người Đẹp Trả Thù

Người Đẹp Trả Thù

Lòng hận thù của con người rồi cũng đến lúc kết thúc, tình yêu đã giúp Tiểu Nê

20-07-2016 28 chương
Âm Mưu Thay Não

Âm Mưu Thay Não

Và có lẽ nhiều bạn đọc đang băn khoăn không hiểu cuộc sống của nhân vật Hà Phan

20-07-2016 48 chương
Đề Thi Đẫm Máu

Đề Thi Đẫm Máu

Tên truyện: Đề Thi Đẫm MáuTác giả: Lôi MễThể loại: Truyện Ngôn TìnhTình

20-07-2016 43 chương
Thiên Văn

Thiên Văn

Những bí ẩn chưa được tháo gỡ, những nhân vật kì lạ xuất hiện trong tập một seri

20-07-2016 16 chương
Mùi Hương Trầm

Mùi Hương Trầm

"Mùi hương trầm" là ký sự du hành tại Ấn Độ, Trung Quốc và Tây Tạng của tác giả

20-07-2016 29 chương
Tiệc Báo Thù

Tiệc Báo Thù

Nếu bạn đã từng đọc Kỳ Án Ánh Trăng của tác giả Quý Cổ Nữ thì sẽ biết tác

19-07-2016 40 chương
Tiệc Báo Thù

Tiệc Báo Thù

Nếu bạn đã từng đọc Kỳ Án Ánh Trăng của tác giả Quý Cổ Nữ thì sẽ biết tác

19-07-2016 40 chương
Trăng vàng Tà Nung

Trăng vàng Tà Nung

Thịnh nhớ mùi mít chín, nhớ mùi khói của củi cà phê và đặc biệt hơn là nhớ mùi

25-06-2016
Điều em muốn...

Điều em muốn...

14.00 Anh biết không, hạnh phúc với em đơn giản là thế.... *** Anh, khi

24-06-2016
Hoa cúc dại

Hoa cúc dại

(khotruyenhay.gq) Cô giật mình, người lăng nhăng thì không nên yêu vội. Uh, nếu được

29-06-2016
Bức hoạ không nét vẽ

Bức hoạ không nét vẽ

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài

24-06-2016
Ở trọ

Ở trọ

- Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo! Anh quay lưng bước. Những bước chân

26-06-2016