Lâm Thanh Nham mỉm cười: “Tuy rời khỏi cơ quan, nhưng sau này em nên giữ mối quan hệ qua lại với các đồng nghiệp cũ. Em còn trẻ tuổi, đây lại là công việc đầu tiên của em sau khi tốt nghiệp, những người bạn em quen ở đây rất đáng coi trọng trong cuộc đời em.”
bạn đang xem “Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Hai người yêu nhau chưa đến hai tháng, Lâm Thanh Nham lớn hơn cô chục tuổi, tính cách chững chạc trầm ổn. Đối với Diêu Mông, anh ta vừa là người yêu, vừa giống người thầy dẫn dắt cô trên đường đời. Đây cũng là điểm khiến Diêu Mông động lòng. Cô ngả đầu vào người anh ta: “Vâng, em nghe anh. Cám ơn anh, Thanh Nham.”
Lâm Thanh Nham ngắm gương mặt xinh đẹp như đóa hoa đào của cô gái ở trong lòng, anh ta nhẹ nhàng ôm cô, cúi xuống hôn cô.
***
Cuối tuần này, những người hàng xóm thuộc khu chung cư của Quý Bạch tổ chức hoạt động đi dã ngoại. Quý Bạch tất nhiên dẫn Hứa Hủ đi cùng.
Tối thứ sáu, cả đoàn đến vùng ngoại ô vào lúc nửa đêm. Vùng sơn cốc chìm trong ánh trăng nhàn nhạt, hồ nước lấp lánh ánh bạc, thỉnh thoảng có đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng. Cảnh sắc yên tĩnh dễ chịu vô cùng.
Có người câu cá, có người chèo thuyền, có người đốt lửa nướng đồ hát nghêu ngao. Quý Bạch thích câu cá, anh và Hứa Hủ mỗi người một cần câu, ngồi bên hồ nước. Thỉnh thoảng hai người câu được con cá lớn, khiến mọi người ở xung quanh ồ lên vui vẻ.
Sau đó, có người hét lớn: “Quý Bạch, mau cùng vợ qua đây ăn đồ nướng.”
Quý Bạch lập tức cầm tay Hứa Hủ đi về bên đó: “Vợ tôi thích ăn cay, anh bỏ nhiều ớt vào.” Nghe cách xưng hô này, mặt Hứa Hủ nóng ran.
Buổi tối hôm đó, cả đoàn dựng lều ngủ ở lưng chừng núi, để sáng sớm ngày hôm sau leo núi ngắm mặt trời mọc. Gần ba giờ sáng, mọi người kêu réo nhau tỉnh dậy, men theo đường núi đi lên đỉnh. Tuy nửa đêm gà gáy ở trên núi cao, nhưng mọi người đều có đôi có cặp nên không đến nỗi vô vị.
Sắp lên đến đỉnh núi, một người đề nghị: “Chúng ta chạy thi đi, xem ai lên đỉnh núi trước tiên. Người thua mời người thắng cuộc ăn cơm.”
Mọi người đều đồng ý. Lúc này, Quý Bạch mới chen ngang một câu: “Chạy không có ý nghĩa gì? Hay là cõng vợ chạy thi, xem đôi nào lên trước, đôi đó thắng.”
Mọi người đều cảm thấy ý kiến này thú vị hơn, lập tức gật đầu tán thành.
Quý Bạch khom người xuống trước mặt Hứa Hủ: “Lên đi!” Hứa Hủ leo lên lưng anh, nghe anh nói nhỏ: “Anh không nuốt lời, hôm nay giành chiến thắng về cho em.”
Hứa Hủ ngẩn người, vài giây sau mới có phản ứng. Lần trước đánh tennis bị thua, anh nói còn nhiều cơ hội thắng bọn họ. Đến hôm nay anh vẫn còn nhớ. Lúc này, có người hô to một tiếng, đám đàn ông đều cõng vợ hoặc bạn gái, chạy thẳng lên đỉnh núi.
Rất nhanh có người nhận ra ý đồ của Quý Bạch: “Quý Bạch xấu xa quá, vợ cậu ấy nhẹ cân nhất.”
Hứa Hủ nằm bò trên lưng Quý Bạch, không nhịn được nở nụ cười.
Quý Bạch và Hứa Hủ quả nhiên là người đầu tiên lên đỉnh núi, bỏ lại mọi người ở đằng sau một khoảng cách khá xa. Lúc này mặt trời vẫn chưa mọc, đỉnh núi chìm trong sương mù, bốn bề vắng lặng.
Người lên đỉnh núi ngày càng nhiều, ai nấy đều yên lặng chờ đợi. Quý Bạch cảm thấy hơi tẻ nhạt, anh ôm eo Hứa Hủ, định cúi xuống hôn cô, nhưng bất ngờ bắt gặp cô rút một thứ từ trong túi áo, cô đỏ mặt vỗ vào bàn tay anh: “Anh xòe tay ra.”
Quý Bạch lập tức xòe tay.
Tuy ánh sáng mờ mờ, nhưng Quý Bạch vẫn có thể nhận ra, đây là một... hòn đá màu xám xịt.
Quý Bạch vừa cầm hòn đá, Hứa Hủ liền giải thích: “Đây là một hòn đá hóa thạch, bố em lưu giữ từ hồi đi khảo cổ. Nó không phải là vật đắt tiền, nhưng nó đáng quý ở chỗ, bên trong có một bông hoa và một phiến lá rất nhỏ. Lát nữa anh có thể giơ lên ánh sáng quan sát kỹ.”
Thấy Quý Bạch không lên tiếng, Hứa Hủ chần chừ nhìn anh: “Là vật đính ước, anh có thích không?”
Quý Bạch mỉm cười, giơ tay ôm cô vào lòng.
Em dùng thứ ‘thương hải tang điền’ (*) đính ước, tất nhiên anh rất thích, thích vô cùng.
(*) Thương hải tang điền: Thế sự xoay vần; biến đổi lớn lao trong cuộc đời; ruộng dâu biến thành biển xanh.
Trên đỉnh núi mây trôi lững lờ, mặt trời đỏ nhô lên khỏi đường thẳng ở phía xa xa, ánh sáng vàng tỏa khắp không gian. Nhiều người vỗ tay hoan hô. Hứa Hủ vui vẻ ngắm nhìn cảnh đẹp tráng lệ trước mắt, còn Quý Bạch ôm cô từ đằng sau. Trong ánh sáng rực rỡ giữa trời và đất, anh đặt một nụ hôn nồng cháy lên gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của cô.
Chương trước | Chương sau