"Nhiều thế, có tiền lẻ không?"
bạn đang xem “Đề Thi Đẫm Máu ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!"Không có, anh lấy 20 tệ đi." Phương Mộc không muốn mất thời gian với anh ta, vội vàng nói.
"Được rồi." Anh tài xế cười tươi rói, nói: "Cậu đợi một lát, tôi đưa hóa đơn cho cậu." Sau khi chiếc máy in trên xe kêu lách tách mấy tiếng, hóa đơn và 30 tệ được đưa tận tay Phương Mộc.
Phương Mộc bước vào tiểu khu Kim Tọa, đây rõ ràng là một khu dân cư khá lâu năm. Các tòa nhà đều là kiểu cũ, có hành lang phía bên ngoài. Phương Mộc mở to mắt, cố gắng phân biệt những con số đã bị hoen gỉ ghi thứ tự các tòa lầu, may mà khu này cũng không rộng, Phương Mộc nhanh chóng tìm được tòa lầu số 6. Đi đến đơn nguyên 3, Phương Mộc thận trọng bước lên từng bậc, đi đến tầng 4, nhìn sang trái, nhìn sang phải, bên trái là phòng 402, bên phải là 403, cậu đi thẳng vào phòng phía trong cùng bên trái.
Cánh cửa là cửa gỗ kiểu cũ, bên ngoài là một lớp sắt, trên cửa vẫn có dán chữ "Phúc" từ năm ngoái, Phương Mộc gõ nhẹ mấy tiếng, không có tiếng trả lời, cậu nhìn vào cửa sổ bên cạnh, cũng không hề có ánh đèn hắt ra.
Có lẽ bác ấy đã ngủ rồi?
Phương Mộc gõ tiếp mấy tiếng, vẫn không có tiếng trả lời. Cậu nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa, thật không ngờ, cánh cửa lặng lẽ mở ra.
"Có ai ở nhà không?" Phương Mộc thò đầu vào gọi.
Không có ai trả lời.
Một thứ dự cảm không lành trào lên trong lòng Phương Mộc, cậu thò tay vào túi áo lấy ra con dao găm, mở ra, từ từ tiến vào phòng.
Cả căn phòng tối đen, không có chút ánh sáng nào. Phương Mộc đứng ở cửa mấy giây, thấp thoáng nhìn thấy phía trước là một hành lang, bên trái có một cánh cửa phòng đang mở, có thể thấp thoáng nhìn thấy bên trong có hình dạng bệ bếp và máy hút mùi, chắc là nhà bếp, phía bên phải là một cánh cửa sổ nhỏ, trên bệ cửa sổ có đặt mấy bồn hoa.
Phương Mộc thận trọng bước lên trước, hành lang dài khoảng 1 mét, đi đến cuối, mặc dù trước mắt vẫn một màng đen kịt, nhưng có thể thấy tầm nhìn rộng, phía trước có lẽ là phòng khách. Phương Mộc dừng lại ở cửa ra vào một lát, cố gắng điều chỉnh mắt mình có thể nhanh chóng thích hợp với ánh sáng ở đây, đồng thời lắng nghe từng chút động tĩnh trong phòng khách.
Dần dần, cậu phát hiện ra trong phòng khách có một thứ âm thanh sột soạt kỳ lạ, giống như có người đang lật giở tờ giấy, lại giống như thứ âm thanh phát ra từ những móng vuốt nhỏ chạm vào vải. Cậu đang tập trung tinh thần lắng nghe, đột nhiên có thứ gì đó chạy vụt qua chân mình, Phương Mộc sợ hãi hét lên một tiếng, lùi lại một bước, lưng đập vào tường, chỉ thấy tim đập dồn dập như muốn nhảy tung ra khỏi lòng ngực.
Đột nhiên cậu nhớ ra trong túi áo có bật lửa, cậu lấy ra, bật một cái, một đóm lửa nhỏ bật sáng, cuối cùng cũng nhìn thấy mọi vật trước mắt.
Đây là phòng khách, phía trước là một chiếc tủ kệ, trên đó đặt tivi. Phía trước chiếc tủ kệ là bộ ghế sofa. Vị trí Phương Mộc đang đứng chính là phía sau ghế sofa.
Nhờ vào ánh lửa yếu ớt của chiếc bật lửa, Phương Mộc thấp thoáng nhìn thấy mấy lọn tóc hoa râm lộ ra phía sau ghế sofa.
"Bác ơi!" Phương Mộc gọi, giọng run rẩy.
Mấy lọn tóc ấy không hề động đậy.
Chiếc bật lửa đã hơi nóng tay, cậu không nghĩ được nhiều, cầm chắc chiếc dao găm trong tay, từ từ đi đến ghế sofa.Khi khoảng cách đến ghế sofa càng lúc càng gần, tim Phương Mộc đập càng lúc càng mạnh, răng cậu va vào nhau lập cập, cảm giác tay mình run rẩy đến độ sắp không giữ được bật lửa nữa rồi. Khi đến ghế sofa, bật lửa đột nhiên vụt tắt, Phương Mộc rơi vào một khoảng tối đen như mực. Cậu vừa bật chiếc bật lửa đã nóng rẫy, vừa lần mò bước lên phía trước, khi cảm nhận đầu gối đã chạm vào ghế sofa chiếc bật lửa vụt lên một đóm lửa dài, một gương mặt cắt không còn một giọt máu, miệng há to xuất hiện trong tầm nhìn của Phương Mộc!
Mẹ Mạnh Phàm Triết nửa nằm nửa ngồi trên ghế, đầu dựa vào lưng ghế sofa, một tay ôm chặt ngực, một tay nắm chặt mép ghế sofa. Đôi mắt bà trợn tròn, miệng cũng há to, nét mặt thể hiện nỗi kinh hoàng tột cùng.
Bà đã chết rồi!
Một con chuột toàn thân đen sì đang bò trên đùi bà, dưới sự kích thích của ánh lửa, thật không ngờ nó không thèm né tránh, hai con mắt đỏ chằm chằm nhìn vào Phương Mộc.
Đến khi bật lửa làm bỏng tay, Phương Mộc mới định thần lại, trước nỗi kinh hoàng tột độ, cậu hoang mang giơ chiếc dao găm vung lên khắp nơi, vừa điên cuồng tìm kiếm chiếc di động trong túi.
Cuối cùng cũng tìm thấy, cậu mở đi động, vừa mới ấn số 1, đã nghe thấy bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân gấp gáp.
Đột nhiên, mấy luồng ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào, trước mắt Phương Mộc chói lòa bởi ánh sáng, cậu đành phải đưa tay lên che mắt. Chính trong khoảnh khắc đó, Phương Mộc chợt nhìn thấy dưới sự chiếu sáng của ánh đèn pin.
Trên chiếc cửa sổ kính đầy hơi nước cạnh cánh cửa ra vào vẽ hai ký hiệu vô cùng kỳ lạ!
“Là ai? Ném dao xuống đất! Nếu không sẽ bắn!”
Phương Mộc vội ném dao xuống đất, giơ tay đầu hàng.
Mấy người cảnh sát lao về phía cậu, ấn cậu xuống dưới đất, Phương Mộc giãy giụa cố gắng gượng đầu ngẩng lên, cố sức muốn nhìn rõ rốt cuộc trên cửa kính vẽ gì.
“Mẹ mày, còn không biết điều”. Mặt bị tát một cái thật mạnh, bỗng chốc khóe miệng đầy mùi máu tanh
Phương Mộc hoa mắt chóng mặt ngọ nguậy, miệng lẩm bẩm: “Cửa kính…trên cửa kính…là cái gì…?”
Chương trước | Chương sau