Đây cũng chính là nữ giới trong lòng hung thủ. Hơn nữa, trả thi thể lại cho người nhà nạn nhân, cũng có thể là để bày tỏ loại tâm trạng này. Nhưng…..”
bạn đang xem “Đề Thi Đẫm Máu ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Phương Mộc do dự một lát, “Tôi cũng không hoàn toàn chắc chắn đối với những phán đoán này, bởi vì tôi không hiểu vì sao hắn lại, chọn lựa nạn nhân chỉ mới 7 tuổi. Phần lớn những người có tâm lý này phải lựa chọn nạn nhân đã trưởng thành để làm cân bằng lại cảm giác thất bại trong nội tâm. Và chinh phục một bé gái chỉ mới 7 tuổi, tôi cảm thấy hắn không có cảm giác mãn nguyện”
“Có lẽ đây là lần đầu tiên hung thủ thử sức cho nên đã lựa chọn ra tay với đối tượng tương đối dễ -bé gái? Hoặc chỉ là một sự ngẫu nhiên”
“Hiện giờ vẫn chưa rõ, tốt nhất đừng vội kết luận” Phương Mộc vội lắc đầu, “Trong hồ sơ nói, đang tiến hành điều tra nguồn gốc chiếc xe, đã có tin tức gì chưa?”
“Trước mắt vẫn chưa có, điều tra tài xế taxi làm việc trong đêm đó không có kết quả, bước đầu xem xét đến khả năng là người này tự thuê xe hoặc có xe riêng.”
“Ồ” Phương Mộc nghĩ ngợi gật đầu, “Tôi cảm thấy các anh có thể xem xét đến khả năng người quen biết của bố mẹ nạn nhân gây án.”
“Tại sao?”
“Nếu là bắt giữ bằng bạo lực ở trước cổng trường, không thể nào không gây ồn ào, chắc chắn có người nhìn thấy.
Và trong hoàn cảnh gia đình nạn nhân, phụ huynh chắc đã nhiều lần giáo dục cô bé một số kiến thức để tự bảo vệ mình, ngoài ra, mặc dù cô bé mới chỉ có 7 tuổi, nhưng không hề giống chúng ta hồi nhỏ chỉ cần đưa cho chiếc kẹo là có thể dẫn đi. Cho nên tôi cảm thấy đây là người biết khá rõ tình hình của bố mẹ nạn nhân, khiến nạn nhân mất đi cảnh giác, cuối cùng bị bắt đi.”
Trước khi Thái Vĩ đi, Phương Mộc hỏi anh ta tiến triển vụ án giết người ở bệnh viện ra sao. Thái Vĩ do dự một lát, nói cho Phương Mộc biết tư duy phá án lúc đầu của cậu đã được chứng minh là sai lầm.
Phương Mộc không thể hiện sự thất vọng gì. Mà nhíu mày nhìn ra cửa rất lâu.
“Thế vụ án ngày 1 tháng 7 thì sao?” Một lúc lâu sau, Phương Mộc nhẹ giọng hỏi.
“Không rõ lắm, cậu cũng biết vụ án đó do Trạm An ninh phụ trách, tôi cũng không tiện hỏi nhiều, nhưng có lẽ cũng không có manh mối gì.”
Thái Vĩ nhìn đôi lông mày càng lúc càng nhíu chặt của Phương Mộc, “Sao cơ?”
Phương Mộc không nói gì.
“Lẽ nào…,” Thái Vĩ trầm ngâm một lúc, “Cậu cho rằng đây đều do một người làm?”
Một lúc lâu sau Phương Mộc mới từ từ lắc đầu. Nụ cười rầu rĩ thấp thoáng hiện trên khóe môi.
“Tôi rất khó nói rõ cảm giác của mình, từ trên phương diện lý trí, tôi cảm thấy những vụ án này không giống là một người làm. Bởi vì ba vụ án này, từ thủ pháp, nạn nhân, đặc trưng hiện trường, đặc trưng tâm lý hung thủ, có thể nhận thấy khác biệt quá lớn, nhưng tôi có một loại cảm giác đặc biệt, gần như có một loại cảm giác đặc biệt bên trong.”Nhìn thấy Thái Vĩ gần như nín thở chăm chú nhìn mình, Phương Mộc ngại ngùng, “Nhưng có lẽ do tôi suy nghĩ vẩn vơ. Anh cũng đừng tưởng thật”
Khi tiễn Thái Vĩ ra đến cổng, Thái Vĩ nghĩ ra điều gì đó bèn hỏi: “Thư Mã Khải viết cho cậu, cậu đọc chưa?”
Phương Mộc do dự một lát trở lời thành thực: “Chưa, tôi đốt rồi!”
Thái Vĩ vô cùng kinh ngạc: “Đốt rồi?”
Đối với anh, đây là tư liệu quá lý tưởng để thăm dò tâm lý tội phạm, lại bị một người rất có hứng thú đối với hành vi chứng cứ không buồn xem mà đốt ngay, việc này rất khó có thể tin nổi. Rất muốn truy hỏi nguyên nhân nhưng nhìn thấy khuôn mặt Phương Mộc đã viết hai chữ “đừng hỏi!”
Mẹ nó chứ, có câu nói như thế nào nhỉ? Thiên tài đều quái thai.
Chương trước | Chương sau