"Và đêm đến, một bộ nội tạng mới lại mọc ra để ngày mai con chim lại đến ăn." - Julian nói tiếp lời cô. Các vị thần rõ ràng rất biết cách trừng phạt những người làm họ phật lòng.
bạn đang xem “Người tình kỳ ảo - Sherrilyn Kenyon” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Cơn giận dữ cay đắng lan ra khắp huyết mạch của anh khi anh nhìn Cupid chằm chằm nói: "Tôi ghét tất cả các người."
Cupid gật đầu. "Tôi biết cậu ghét. Tôi chỉ ước gì mình đừng bao giờ làm theo yêu cầu của cậu. Tôi rất tiếc về chuyện đó. Dù cậu có tin hay không thì cả mẹ và tôi đều rất buồn vì chuyện này."
Cảm xúc bối rối, Julian không thể nói nên lời khi nỗi buồn xâm chiếm toàn bộ tâm hồn anh. Gương mặt Penelope hiện ra trong đầu anh, bất giác anh co người lại.
Gia đình anh có thể trừng phạt anh, nhưng họ không nên làm hại cả những người vô tội.
Cupid đặt một chiếc hộp nhỏ lên bàn trước mặt Julian. "Nếu cậu muốn có chút hy vọng gì trong việc giành lại tự dó, chắc chắn cậu sẽ cần đến thứ này."
"Cẩn thần với những người Hy Lạp mang theo quà." - Julian nói giọng chua chát khi anh mở chiếc hộp và thấy trong đó có hai chiếc cùm bằng bạc với một bộ chìa khóa nhỏ xíu đặt trên một miếng sa tanh màu xanh đậm. Ngay lập tức anh nhận ra tác phẩm của người cha dượng. "Của Hephaestus à?"
Cupid gật đầu. "Ngay cả Thần Dớt cũng không thể phá được chúng. Khi nào cậu cảm thấy gần mất tự chủ, tôi khuyên cậu nên tự xích chặt mình vào một thứ gì đó thật chắc chắn và tránh..." - anh ta nói rồi nhìn thẳng sang Grace - "xa cô ấy ra."
Julian hít một hơi sâu nặng nề. Nếu bình thường anh đã cười phá lên trước câu nói mỉa mai này, nhưng lúc này thì anh không thể cười nổi. Cách này hay cách khác, trong mỗi lần anh hiện lên, anh luốn thấy mình bị xiềng xích vào một thứ gì đó.
"Như thế thật nhẫn tâm." - Grace thốt lên.
Cupid nghiêm mặt nhìn Grace. "Cô bé, cứ tin ở tôi, nếu cô không xích cậu ấy vào, cô sẽ hối tiếc đấy."
"Thế tôi sẽ bị xích trong bao lâu?" - Julian hỏi.
Anh ta nhún vai. "Tôi không biết. Điều đó chủ yếu phụ thuộc vào cậu và khả năng tự kiềm chế của cậu". Cupid khịt mũi. "Với lại, vì đó là cậu, nên có thể cậu sẽ vượt qua tất cả chuyện này mà không cần phải dùng đến chúng đâu."
Julian đóng nắp hộp lại. Anh mạnh mẽ thật, nhưng không đến nỗi lạc quan như Eros. Tính lạc quan của anh đã chết dần chết mòn một cách đau đớn từ rất lâu rồi.
Eros vỗ vào lưng anh. "Chúc may mắn!"
Julian không nói gì khi Eros bỏ đi. Anh nhìn chằm chằm vào cái hộp trong khi những lời Eros nói cứ luẩn quẩn trong đầu anh. Nếu có điều gì mà anh học được trong những thế kỷ vừa qua thì đó chính là hãy để số phận sắp xếp tất cả.
Thật là ngu ngốc khi nghĩ rằng anh có cơ hội được tự dó. Đây là số mệnh của anh và anh chấp nhận nó. Anh là một nô lệ và sẽ mãi là một nô lệ.
"Julian?" - Grace gọi. "Có chuyện gì vậy?"
"Chúng ta không thể làm được đâu. Cứ đưa tôi về nhà, Grace. Đưa tôi về nhà và cho tôi được làm tình với em. Hãy cứ để mọi việc như nó vốn có, đừng để ai, nhất là em, bị tổn thương."
"Nhưng đây là cơ hội để anh lấy lại tự do. Mà có lẽ đây là cơ hôij duy nhất mà anh có. Anh đã bao giờ được một người phụ nữ nào mang tên Alexander triệu gọi chưa?"
"Chưa bao giờ."
"Vậy thì lần này chúng ta phải cố gắng thôi."
"Em không hiểu gì cả." Julian nói giữa hai hàm răng nghiến chặt. "Nếu những gì Eros nói là sự thật, thì đến đêm cuối cùng, anh không còn là anh nữa."
"Thế anh sẽ là ai?"
"Anh sẽ là một con quỷ."
Cô nhìn anh đầy ngờ vực. "Tôi không bao giờ nghĩ rằng anh lại có thể trở thành một con quỷ."
Anh nhìn trừng trừng vào mặt cô. "Em không biết tôi có thể làm những gì đâu. Và khi các vị thần trút giận lên đầu em, sẽ không một ai có thể giúp được em đâu. Không hy vọng."
Lòng anh quặn thắt.
"Lẽ ra em không bao giờ nên triệu gọi tôi lên, Grace ạ" - Julian nói, tay với lấy cốc nước của mình.
"Anh có bao giờ nghĩ rằng có thể việc này xảy ra như nó đáng phải vậy không?" - Cô bất chợt hỏi. "Có thể tôi triệu gọi anh bởi vì tôi có sứ mệnh phải giải thoát cho anh."
Anh nhìn qua Selena ngồi phía bên kia bàn. "Em gọi tôi bởi vì Selena lừa em. Tất cả những gì cô ấy muốn là để cho em có được vài đêm sung sướng để em có thể vượt nỗi sợ hãi và tìm được một người đàn ông tử tế mà không sợ bị anh ta làm tổn thương."
"Nhưng cũng có thể..."
"Không có nhưng gì hết Grace. Em không có trách nhiệm phải làm vậy."
Grace đưa mắt nhìn xuống cổ tay anh. Cô đưa tay chạm vào dòng chữ Hy Lạp cổ chạy dọc từ phía trong cổ tay đến cánh tay anh.
"Đẹp quá!" - Cô nói. "Đây là hình xăm có phải không?"
"Không."
"Thế nó là cái gì vậy?" - Grace gặng hỏi.
"Priapus đã đốt chữ lên đó." - Anh nói, lảng tránh câu trả lời.
Selena ngồi lên phía trước nhìn vào dòng chữ. "Dòng chữ đó có nghĩa là "nguyền rủa vĩnh viễn.""
Grace nắm chặt cổ tay anh và nhìn vào mắt anh. "Tôi không thể tưởng tượng nổi những gì anh đã phải chịu đựng trong suốt quãng thời gian qua. Và tôi càng không thể hiểu nổi vì sao người anh ruột của anh lại làm chuyện đó với anh."
"Như Cupid nói, tôi biết nhiều hơn là đụng vào một cô gái đồng trinh của Priapus."
"Vậy thì tại sao anh lại làm như thế?"
"Tôi ngu ngốc."
Grace nghiến răng những muốn bóp cổ anh. Vì sao anh lại không muốn trả lời câu hỏi của cô? "Điều gì khiến anh..."
"Tôi không muốn bàn về chuyện này nữa." - Anh ngắt lời.
Cô buông tay anh ra. "Anh đã bao giờ để bất kỳ ai đến gần được anh chưa, Julian? Tôi cá là anh thuộc tuýp người không bao giờ tin bất kỳ ai gần gũi mới mình. Thuộc dạng người thà bị cắt lưỡi còn hơn hé răng nói bất cứ chuyện gì. Có phải anh cũng đối xử như vậy với Penelope không?"
Julian nhìn đi chỗ khác khi kỷ niệm dồn dập đổ về trong anh. Kỷ niệm về tuổi thơ đói khát và thiếu thốn. Kỷ niệm về những đêm đau buồn vì...
"Đúng vậy." - Anh trả lời một cách đơn giản. "Tôi luôn luôn cô độc."
Grace thấy cảm thông với anh. Nhưng cô không thể để anh đầu hàng. Dù thế nào cô cũng phải tìm cách tiếp cận với anh. Để khiến anh quyết tâm phá bỏ lời nguyền.
Chắc chắn phải có cách để anh chiến đấu chống lại lời nguyền này. Và cô thề sẽ tìm cho ra cách đó.--------------------------------1 Vị thần đã lấy cắp lửa của Thần Dớt đem đến cho con người và đã bị Thần Dớt trừng phạt bằng cách xích vào một tảng đá để một con chim ó ngày ngày đến ăn gan (ND).
Chương trước | Chương sau