- Cấm không được nói dối! Cái thằng ở Triều Tiên phải không?
bạn đang xem “Ngôi sao lầm lỗi - Daniel Steel” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Ernie tinh khôn nên đã đoán đúng. Khi nghe chị hầu bảo có một người đàn ông gọi điện cho Crystal, gã đã phán đoán ngay ra vấn đề.
Gã liền đến ngay trường quay và bắt gặp đúng lúc Spencer và Crystal bước vào lô. Gã đứng đợi, khá lâu, sau đó thấy hai người bước ra đắm đuối nhìn nhau như những kẻ si tình vừa được gặp lại nhau.
- Đúng...đúng...
Crystal hổn hển thở. Đôi bàn tay chắc nịch của Ernie xoắn chặt tóc cô.
- Đúng anh ấy... Em lấy làm tiếc... Em không biết rằng anh lại tức giận vì...
- Một con mụ dơ bẩn! - Ernie rủa và tát Crystal mạnh đến nỗi cô lảo đảo ngã văng ra một góc phòng. - Nếu mày còn gặp lại nó, nếu mày còn gọi điện hoặc thậm chí nếu mày nói chuyện với nó, nó sẽ biết tay tao. Hiểu chưa, thưa cô nàng trong trắng?
- Dạ, rồi ạ... Anh Ernie, em van anh...
Crystal hốt hoảng. Trước đây cô chưa bao giờ thấy bộ mặt này của Ernie.
- Bây giờ cởi nốt quần áo ra.
Ánh mắt gã làm cô nấc từng hồi khiếp sợ. Gã không hề say. Gã tiến đến bên cô, bước đi cương quyết và ánh mắt rực lửa, Crystal khiếp sợ. Gã tự tay lột trần truồng, cô run rẩy phó mặc cơn thịnh nộ của gã.
- Mày hãy nhớ kỹ rằng bây giờ mày là của tao. Chứ không phải của một ai khác! Của tao... Đơn giản là vì tao chiếm được mày. Rõ chưa?
Crystal gật đầu, nước mắt cô chảy ròng ròng xuống má. Ernie lại tát cô và xô ngã cô ra giường, gã cởi bỏ áo khoác ngoài mặc ở ngoài của gã, vẻ mặt hơn hớn trước nỗi sợ đọc qua ánh mắt cô.
- Được. Tao sẽ làm đúng như ý tao muốn vì tao chiếm được mày.
Và gã nằm đè lên cô, kéo chân cô dạng ra và thô bạo thúc mạnh ngay vào người cô làm cô rú lên, lần này không phải vì sung sướng thích thú mà là vì đau đớn. Gã hùng hục thúc liên hồi, xong rồi gã hất cô xuống sàn. Cô nằm khóc nức nở, lòng quặn đau.
Ernie đã hành động đúng như Tom Packer, cũng cách đè lên cô, cũng xách kéo giằng chân dạng rộng và cũng cách thô bạo thúc không có sự chuẩn bị nào. Thậm chí Crystal còn thấy Ernie tồi tệ hơn Tom vì cô tin tưởng gã. Lẽ ra chiều nay cô nên bỏ đi cùng Spencer. Cô nhận ra đã quá muộn. Hơn nữa cô khiếp sợ khi nghĩ Ernie có thể làm hại Spencer. Cô chẳng muốn làm điều gì có thể gây nguy hiểm cho anh. Thà Ernie giết cô còn hơn.
Ernie quan sát Crystal nằm trên sàn rồi cười thấy cô chỉ nằm khóc và không dám ngước nhìn gã.
- Đứng dậy!
Ernie túm tóc Crystal xoắn vào tay mình, giật mạnh kéo cô đứng bật dậy. Lúc này cô không còn thấy đau mà chỉ thấy khiếp sợ.
- Nếu cô còn gặp lại nó, thưa cô Crystal Wyatt... tôi sẽ giết cô! Nói xong Ernie lăn ra ngủ, còn Crystal bước vào phòng tắm. Khi nhìn gương, cô thấy ánh mắt mình trống rỗng. Ernie đã cho cô tất cả và bây giờ gã coi cô thuộc quyền sở hữu của mình. Cô biết chắc rằng nếu cô bỏ gã để đến với Spencer thì chuyện gì sẽ xảy ra.
Ngày sáu tháng 9, Spencer và Elizabeth cùng ông bà Barclay bay đi Washington. Spencer đã trải qua một tuần lễ mệt mỏi, quan hệ giữa anh và vợ mỗi ngày một căng thẳng. Nhưng Elizabeth cứ phớt lờ coi như chẳng có chuyện gì xẩy ra, chi kiên quyết không chịu ly hôn. Spencer chưa biết giải quyết dứt điểm với vợ bằng cách nào, nhưng trong một tháng nữa, anh muốn quay về California với Crystal. Anh đợi khi nào về đến Georgetown, anh sẽ nêu lại vấn đề ly hôn với Elizabeth.
Spencer sững người ngạc nhiên trước thái độ dứt khoát không chịu ly hôn của vợ. Spencer và Crystal thật ngây thơ tin rằng họ có thể dứt áo ra đi để đến với nhau. Bây giờ anh chỉ nghĩ cách thuyết phục Elizabeth chấp thuận ly hôn.
Nhưng khi tới Washington, Elizabeth rất tự hào về ngôi nhà nhỏ của họ, bận rộn với bạn bè và công việc nên đi vắng suốt. Chị thuê một cô hầu để nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa. Hai vợ chồng được mời tới dự tất cả các lễ tiệc trong thành phố. Spencer coi đây chỉ toàn là chuyện phù phiếm. Anh ngày đêm thấy mình như chìm ngập trong đám đông và mỗi lần anh định tìm cách trao đổi với vợ thì Elizabeth lại xoay sang nói chuyện đâu đâu.
Cuối cùng, vào dịp nghỉ cuối tuần thứ hai tại nhà, không chịu được, Spencer đã nổi khùng lúc hai vợ chồng sắp ăn trưa. Elizabeth bảo hôm nay không ăn ở nhà, có người mời đi ăn trưa, sau đó chị sẽ chơi gôn với cha mình.
- Laỵ chúa, Elizabeth chúng ta không thể tiếp tục sống như thế này! Em chẳng thể khẳng định rằng vợ chồng mình không có chuyện gì.
Elizabeth coi chuyện hai vợ chồng trao đổi ở Lake Tohoe và thậm chí cả những lần từ đã lâu trước đây chẳng ảnh hưởng gì đến quan hệ của họ.
- Anh Spencer, em đã nói rõ ý định của em rồi. Đúng vậy. Suốt đời, tốt hơn hết là anh đừng tìm cách cưỡng lại.
Elizabeth bình tĩnh và tự tin như mọi lần, Spencer đIên tiết trước thái độ của vợ.
- Chúng ta cần trao đổi dứt khoát.
- Thế anh muốn ta trao đổi gì nào? - Elizabeth lạnh lùng hỏi.
Theo chị, Spencer đã có tất cả mọi thứ anh muốn. Nhà đẹp, có kẻ hầu người hạ, vợ hấp dẫn, giầu có, bố mẹ vợ là những nhân vật quan trọng.
- Chúng ta cần trao đổi về việc hôn lễ của chúng ta.
- Có gì mà trao đổi.
- Anh biết, vấn đề lại chính là ở chỗ đó.
- Vấn đề là ở chỗ anh cứ khăng khăng đòi huỷ cuộc hôn nhân. Khi nào anh không khăng khăng nữa, mọi chuyện sẽ khá hơn. Anh cứ thử nhìn cha mẹ em ấy. Anh cứ tưởng hai cụ dễ chịu lắm à? Theo em thì không đâu. Nhưng rồi cũng qua đi. Chúng ta cũng vậy, miễn sao anh chịu khó chấp thuận chuyện đến với anh.
Elizabeth hoàn toàn thiếu lòng thương.
- Chuyện đến với anh, như em nói, - Spencer cố bình tĩnh đáp, - là anh không coi cuộc sống chung của chúng mình như một cuộc hôn nhân lấy nhau vì tình yêu.
- Em không tán thành ý kiến đó.
- Hai chúng mình không yêu nhau. Chúng mình chưa bao giờ yêu nhau. Em không quan tâm đến điều đó sao?
- Tất nhiên là em quan tâm chứ. Nhưng tình yêu sẽ tới sau.
Elizabeth cứ tỉnh bơ, do đó Spencer lại càng nổi cáu.
- Khi nào? Theo em thì khi nào tình yêu sẽ tới, Elizabeth? Vào lúc sáu mươi nhăm tuổi, như thời hạn về hưu? Hoặc tình yêu đến ngay từ đầu hoặc sẽ chẳng bao giờ có cả. Với em, anh chưa bao giờ yêu. Anh cố tự thuyết phục rằng anh yêu em, nhưng không tài nào được. Ngay sau lễ đính hôn, anh đã định bỏ chốn và anh cố tỏ thái độ để em hiểu ra vấn đề. Nhưng anh yếu hèn để em lôi kéo vào chuyện cưới xin đó, anh thật ngốc. Chuyện đó chẳng đem lại điều gì tốt lành cho cả em lẫn anh. Và bây giờ hai chúng ta đang phải trả giá cho sự ngoan cố dớ dẩn của chúng mình.
- Thế cái giá anh đang phải trả là bao nhiêu vậy? -Elizabeth hỏi, giọng cố nén giận. - Cái giá là cuộc sống đầy đủ tiện nghi, có một người vợ anh đáng tự hào, có ông bố vợ là một nhân vật quan trọng nhất của đất nước à?
- Anh cần quái gì những thứ đó, em cũng quá biết điều đó.
- Em không tin lắm đâu, nếu không yêu em thì tại sao lại lấy em?
Một câu hỏi tuyệt vời.
- Anh cố tin rằng anh yêu em. Anh nghĩ rằng rồi chúng mình sẽ hoà hợp với nhau, nhưng không ổn. Chúng ta phảI nhìn thẳng vào sự thật.
- Anh, có anh phải nhìn thẳng vào sự thật thì đúng hơn. Chính anh phải thu xếp để hoà hợp. Đấy là vấn đề chết tiệt của anh, chứ không phải của em. Anh hỉ biết than thân trách phận. Anh đừng rền rĩ nữa và cố làm một việc gì đấy để thoát ra.
- Thì anh đang muốn cố đấy thôi!
Spencer đấm mạnh xuống mặt bàn.
- Anh muốn ly dị để cả hai ta đều được giải thoát khỏi cạm bẫy này và sống như những con người bình thường.
- Chúng ta chẳng thoát đi đâu cả, anh Spencer. Chúng ta đã lấy nhau, cứ sống như vậy. Lúc thuận lợi cũng như khi lâm cảnh khốn khó, chỉ có cái chết mới chia tay được chúng ta. Do đó, em mong anh hãy ngừng cái trò dớ dẩn này đi và nhập cuộc vào hoàn cảnh. Anh nhấc tay động chân, tìm kiếm việc làm đi! Anh muốn làm gì tuỳ anh, nhưng anh nên nhớ rằng em không muốn ly dị.
Spencer nghe vợ nói mà lòng ngao ngán thất vọng.
- Theo em, ta có thể chịu đựng cảnh này bao lâu?
- Nếu cần thì suốt đời. Cái đó tuỳ thuộc vào anh và những chiếc gậy anh thọc bánh xe.
- Em chẳng muốn một cuộc sống thanh thoát hơn ư? Còn anh, anh rất ao ước. Anh ao ước có một người có thể vui vẻ trò chuyện, một người có cùng những khao khát như anh. Cuộc đời, tình yêu, hạnh phúc, con cái. Elizabeth, anh muốn sống thanh thản.
Spencer suýt bật khóc.
- Em cũng vậy, - Elizabeth nói, giọng khô khan, ánh mắt nhìn lạnh nhạt.
Đột nhiên một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu chị. Trước đây chị chẳng bao giờ đế ý, nhưng lúc này chị đột nhiên nhớ tới ánh mắt Spencer nhìn cô gái hát trong hộp đêm ở San Francisco.
Và thật kỳ cục, hai hôm sau, anh ta tuyên bố là không tha thiết cuộc hôn nhân. Elizabeth nhìn chằm chằm Spencer và hỏi:
- Anh Spencer, anh có người khác à?
Spencer thấy chẳng cần phải thú nhận làm gì. Vấn đề không phải ở chỗ đó. Vấn đề chính là ở chỗ họ đã mắc sai lầm và Elizabeth cần nhìn nhận ra. Chuyện khác chẳng liên quan tới Elizabeth.
- Không, chẳng có ai hết.
- Anh chắc không?
- Cái đó không quan trọng. Điều anh vừa nói với em quan trọng hơn. Hai chúng mình không hợp nhau và sẽ chẳng bao giờ hợp nhau.
- Nếu là quan trọng thì em cần phải biết rõ xem có ai khác không.
- Chuyện đó chẳng thay đổi được gì.
- Nếu vậy, em sẽ chẳng bao giờ đồng ý ly dị. Nhưng em cảm thấy cái lý do anh nêu ra hợp hay không hợp nhau là để nhằm che đậy một điều gì khác. Đúng không?
- Thì anh đã nói với em rằng vấn đề không phải là ở chỗ đó rồi mà.
- Em không tin.
- Elizabeth, anh van em, em nên biết điều một chút.
Spencer còn biết nói gì hơn? Chẳng nhẽ anh lại nói với vợ rằng anh đang có một người đàn bà khác, xinh đẹp hơn vợ, người đàn bà xinh đẹp mà anh gặp và yêu khi cô ấy mới có mười bốn tuổi và bây giờ anh muốn lấy cô ấy?
- Hôm nay cha em muốn giới thiệu anh với những nhân vật quan trọng. Theo em ta nên cùng nhau đi dự bữa ăn trưa với họ.
- Lạy Chúa, chúng ta đang trao đổi về cuộc sống mai sau của chúng mình, Elizabeth! Tại sao em không muốn nghe ra điều phải trái?
- Vì điều phải trái của anh là ly dị, anh Spencer. Đấy không phải là điều của em. Em không thể để anh ra đi như vậy, cũng như để anh gây chuyện rắc rối cho em trước mọi người. Em không muốn làm người đàn bà ly hôn. Em muốn là người đàn bà có chồng hẳn hoi.
- Nhưng em cứ muốn sống cảnh vợ chồng như thế này à?
- Đúng, - Elizabeth đáp luôn không do dự.
- Anh mệt mỏi với đám bạn bè của cha em và cả cha em nữa.
- Cha em là một nhân vật quan trọng, cha em sẽ xin cho anh một chân trong chính phủ. Cha em nghĩ anh có thể cần cho cụ.
Spencer muốn gào lên.
- Lúc này anh chẳng muốn cần hay không cần cho một ai hết. Anh chỉ muốn giũ hết mọi chuyện phiền toái.
- Anh Spencer, dù thế nào đi nữa, em chẳng thấy có gì là phiền toái hết. Em không có ý định trả lại tự do cho anh. Vì vậy, anh đừng suy nghĩ làm gì cho nhọc người.
Như vậy là Elizabeth chẳng bao giờ chấp nhận ly hôn. Chị chợt nhìn đồng hồ và bảo Spencer:
- Chúng ta phải có mặt lúc hai giờ. Anh nên thay quần áo ngay đi.
- Elizabeth, anh không phải là con nít. Anh chẳng cần phải nhờ ai bảo anh phải làm gì, khi nào mặc quần áo, khi nào ăn... Anh là một người đàn ông và muốn sống với người đàn bà mà anh yêu.
- Thật đáng tiếc, nhưng anh nên nghe em, - nói xong Elizabeth thản nhiên rời khỏi phòng, lòng tin chắc Spencer đang có một mụ đàn bà khác, nhưng dù ai đi nữa thì cũng không thể giành được chồng từ tay chị.
Một giờ sau, khi xuống dưới nhà, Elizabeth đã thấy Spencer áo quần chỉnh tề, ngồi mặt như đưa đám.
Elizabeth vui vẻ trò chuyện với anh tựa hồ giữa hai người không xẩy ra chuyện gì. Còn Spencer thì cho rằng cuộc đời mình kết thúc ở đây.
Như Elizabeth đã báo trước, ông bạn của ngài thẩm phán đã đề nghị anh giữ một chân trong chính phủ, mà anh thấy lý thú, đấy là theo phép lịch sự, chứ thực lòng lúc này anh chỉ muốn nói chuyện với Crystal.
Tối hôm đó, chờ Elizabeth đã ngủ, Spencer lẻn ra gọi điện cho Crystal và được biết cô cũng gặp chuyện rắc rối. Ngày đêm cô bị Ernie theo dõi sát. Cô rất sợ Spencer gọi điện, Ernie không có nhà. Cô chỉ bảo Ernie doạ cô. Thực tế cô sợ cho tính mạng Spencer. Cô biết Ernie không nói đùa. Đôi lúc gã bất chợt đến trường quay, ngồi trong lô cô rình nghe xem ai gọi điện cho cô. Gã chỉ cho cô được pháp đi làm và chiều tối phải quay ngay về nhà.
Chương trước | Chương sau