Duck hunt
Đâu chỉ mình anh - Jane Green

Đâu chỉ mình anh - Jane Green


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 29
5 sao 5 / 5 ( 39 đánh giá )

Đâu chỉ mình anh - Jane Green - Chương 24

↓↓

Joe nhìn đồng hồ. Muôn quá rồi, không gọi điện được. Và dù sao thì Gina sẽ không gọi điện nói với Alice chuyện ngày ngay sáng mai được. Sáng mai, việc đầu tiên cần làm là anh phải gọi điện cho cô, phải chắc chắn là anh sẽ đưa ra được lý lẽ đủ thuyết phục. Joe thở hắt ra thật mạnh và bắt đầu thư giãn.

bạn đang xem “Đâu chỉ mình anh - Jane Green” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Joe, anh ổn không?" Joe quay sang nhìn Josie và gật đầu.


"Josie, anh xin lỗi. Chỉ là bất ngờ quá. Em này, có lẽ anh nên đưa em về nhà em rồi anh về nhà anh. Em có phiền không? Ngày mai anh sẽ gọi cho em?"


"Em nghĩ như thế là hay nhất." Josie tươi tỉnh nói nhưng tim cô chùng xuống. "Và ngày mai anh cũng đừng lo đến việc phải gọi cho em, vì em sẽ tham dự tiệc trưa ở Purchase. Em sẽ không ở nhà mấy đâu."


"Cảm ơn em." Joe mỉm cười nói với cô, rồi anh cầm tay cô lên hôn."Đây là lý do anh yêu em. Em luôn thấu hiểu mọi chuyện."


Josie chỉ biết cười, rồi cô quay đầu nhìn ra cửa sổ để anh không thấy nỗi đau trong mắt cô.


"Chị Gina à? Tôi Joe đây."


"Chào anh Joe." Giọng cô vẫn lạnh lung. Cô huých huých vào George đang nằm cạnh cô đọc nhật báo Times và nhướng mày lên. George hạ tờ báo xuống để lắng nghe cuộc trò chuyện.


"Chị Gina à, tôi cần phải giải thích."


"Tôi nghĩ như vậy là quá rõ rồi. Và dù sao anh cũng không cần phải giải thích với tôi."


"Nhưng chị Gina à, tôi phải giải thích. Sự việc không như chị nghĩ đâu."


"Tôi nghĩ thế nào không quan trọng. Đó không phải việc của tôi. Anh Joe này, chuyện anh làm gì khi vợ anh không ở bên cạnh không liên quan gì đến tôi cả."


"Chị Gina à, tôi không làm gì cả khi Alice không có bên cạnh tôi."


"Thật sao? Không giống như tôi thấy nhỉ."


"Chính xác thì đây là lý do khiến tôi gọi cho chị. Để giải thích với chị. Bởi vì tôi biết sự việc đó trông như thế nào, nhưng tôi biết chuyện không phải vậy."


"Được rồi. Anh nói đi. Không phải như thế nào?"


"Không giống như chị nghĩ."


"Thật à? Vậy tôi nghĩ thế nào?"


"Chị nghĩ tôi là thằng khốn nạn và tôi đang lừa dối Alice."


"Rất vui vì anh là người nói vậy chứ không phải tôi."


"Chị Gina à, tôi thề có Chúa là tôi yêu Alice. Tôi yêu Alice nhất trên đời, tôi sẽ không làm gì khiến cô ấy đau long cả."


"Vậy chính xác thì anh gọi để nói gì về hành động tối qua của anh?" George lắc đầu lia lịa với Gina, nhưng cô quay lưng về phía anh. George tở dài tiếp tục đọc báo, anh đọc lướt qua phần sau của mục Phong cách để xem anh có quen ai đó kết hôn trong tuần này không.


"Tôi thừa nhận là chị bắt gặp tôi hôn một ả gái điếm, nhưng chị biết sao không? Tôi không biết rõ cô ta là ai, tôi đi chơi với bạn bè và chúng tôi uống hơi quá chén, và cô gái đó cũng vừa mới đến chỗ tôi thôi. Chắc là tôi buồn, vì tôi nhớ Alice, tôi thấy vui khi cô gái trẻ đẹp đó tán tỉnh tôi. Đúng là ngu, tôi biết như thế là ngu, đó chỉ là giải khuây, và quả thực tối qua không xảy ra chuyện gì khác đâu." Ít nhất thì điều cuối cùng này cũng đúng.


Gina ngồi im lặng giữ điện thoại kề tai. Lý do này có vẻ đủ hợp lý rồi, và có vẻ anh ta cũng rất hối lỗi. Có lẽ đúng là chẳng có gì cả. Có thể anh ta không khốn nạn đến vậy.


"Chị Gina? Chị vẫn nghe tôi nói đấy chứ?"


"Vâng. Anh không cần giải thích gì với tôi đâu." Giọng nói của cô mềm mỏng hơn; Joe biết cô đang tha thứ cho anh.


"Tôi biết chứ. Nhưng tôi phải giải thích với chị. Tôi thấy đau khổ lắm, không phải vì tôi nhìn thấy chị, mà bởi vì tôi nghĩ tôi đã làm Alice đau lòng. Chị Gina à, tôi yêu Alice rất nhiều, tôi thề với chị là tôi sẽ không bao giờ làm cô ấy đau lòng."


"Tôi tin anh." Cuối cùng Gina cũng đáp lại với một tiếng thở dài. "Được rồi. Cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra vậy."


"Chị Gina, tôi cảm ơn chị nhiều lắm. Rất nhiều. Cám ơn chị."


"Không có gì. Anh biết đấy, tôi vẫn không tán thành đâu, nhưng tôi hiểu đầu đuôi thế nào, và nếu đó chỉ là việc xảy ra một lần thì tôi sẽ quên chuyện này ngay lập tức."


"Thực sự là chỉ có một lần như vậy thôi. Và tôi chuẩn bị về quê để dành trọn một ngày bên cạnh Alice đây."


"Hay quá. Tôi biết là cô ấy rất nhớ anh khi anh luôn ở lại thành phố. Nhớ gửi tình yêu thương của tôi tới cô ấy nhé. Nhắn cô ấy là ngày mai tôi sẽ nói chuyện với cô ấy."


Joe đặt điện thoại xuống với tiếng thở hắt nhẹ nhõm. Ơn Chúa là anh cũng xoay xở xong vụ này. Ơn Chúa là Gina sẽ không nói gì với Alice. Anh lại nhấc điện thoại lên và bấm số của Alice. "Chào em, cô vợ buồn ngủ."


"Chào anh! Và cám ơn anh, nhưng em không buồn ngủ. Em tỉnh giấc lâu rồi nhé."


"Có gì ngạc nhiên đâu. Em có kế hoạch làm gì nào?"


"Chủ yếu là đọc truyện. Hôm nay em cũng sẽ cắt tỉa cây."


"Nghe hay đấy nhỉ."


"Ồ, hay quá ấy chứ."


"Em có thích đi ăn trưa tại nhà hàng Homestead Inn không?"


"Anh đang về đây đấy à?"


"Ừ. Anh nhớ em. Anh nghĩ là vợ chồng mình sẽ đi ăn ở ngoài, với bữa trưa thật lãng mạn, và sau đó mình sẽ dành trọn buổi chiều nhàn nhã trên giường ngủ."


"Có vẻ thực sự thú vị hơn nhiều so với việc cắt tỉa cây."


"Thật vui vì em nghĩ vậy."


Alice mỉm cười, cô hồi hộp vì chồng cô đang về đây và thực lòng muốn ở đây với cô."Gặp anh sau nhé." Cô nói. "Em và Snoop đang đi dạo."


Joe khăng khăng đòi Alice thay quần áo để đi ăn tại nhà hàng Homestead Inn – "Em yêu à, chiếc quần hiệu Levi's dơ bẩn, mũ thể thao và dép làm vườn thật sự không hợp với Greenwich" – và anh nhíu mày khi ít phút sau cô xuống cầu thang trong chiếc áo cổ chui và áo len cài cúc màu hồng nhạt cùng chiếc quần mày đen.


"Sao vậy anh?" Alice nói."Như thế này vẫn chưa đủ sành điệu ư?"


"Quần áo rất đẹp," Joe nói."Nhưng em làm gì với mái tóc vậy?"


Alice cười."Em muốn được tự nhiên như cũ. Anh đã quên mái tóc quăn tự nhiên của em rồi. Thực lòng em không muốn duỗi thẳng tóc nữa. Anh không nghĩ tóc xoăn sẽ đẹp hơn sao?"


Joe nhú mày."À, chắc chắn là khác lắm. Nhưng em yêu ơi, em phải làm lại tóc tai thôi. Như thế này trông kinh lắm."


"À. Em nghĩ là em không nên để tóc vàng nữa."


Joe lắc đầu."Không, tình yêu của anh. Nếu em muốn anh thành thật thì anh phải nói rằng trông em xinh đẹp hơn nhiều với mái tóc vàng. Anh có thể chấp nhận mái tóc quăn, nhưng em quay lại với màu tóc nâu à? Thế thì không đâu. Anh không nghĩ là nên như vậy."


Alice nhún vai. Cô không sẵn sàng tranh cãi với anh về sự việc nhỏ nhặt đến vậy, nhất là khi anh vừa về nhà một ngày và anh đang cư xử dịu dàng với cô. "Chắc là em sẽ không như vậy đâu." Cô nói dối."Em chỉ quên là trông em như thế nào với mái tóc tự nhiên và em chỉ muốn nhớ xem màu tóc cũ của mình như thế nào thôi."


"Chỉ cần nhớ là tuần này em có một cuộc hẹn." Joe nói. "Nhớ là vợ chồng mình sẽ tham dự hoạt động gây quỹ đó. Có lẽ buổi chiều hôm đó em nên nhờ Carlo làm tóc."


"Có lẽ vậy." Alice nói, nhưng cô biết rằng cô không muốn gọi điện cho chuyên viên làm tóc. Cô chán ngấy khi sáu tuần một lần cô phải ngồi hàng giờ ở tiệm làm tóc để nhuộm lại những lọn tóc highlight. Cô không muốn làm vậy nữa, và màu tóc tự nhiên của cô cũng đâu có tệ. Ừ thì màu nâu, nhưng như thế đơn giản hơn nhiều. "Ngày mai em sẽ gọi." cô nói vậy để Joe vui, và anh gật đầu tán thành trước khi vội vàng kéo cô đi ăn trưa.


Trong khi ăn tráng miệng, Joe cầm tay Alice và làm cô bất ngờ khi tặng cô chiếc xuyến bạc mà anh mua được trên đường (cám ơn Chúa vì Chủ nhật vẫn mua sắm được).


"Đẹp quá!" Alice vui sướng mỉm cười. "Nhưng món quà này là vì cái gì vậy anh?"


"Tại sao phải vì cái gì hả em?" Joe nói, và anh rướn người ra trước để đeo vòng tay cho vợ. "Chỉ vì anh yêu em thôi."


"Anh có chắc là anh không làm gì có lỗi đấy chứ?" Alice cười, và Joe cũng mỉm cười, mặc dù anh bỗng nhiên thấy lành lạnh sống lưng.


"Có lỗi gì hả em?" anh nói và cố gắng giữ giọng bình thường hết mức có thể. Chắc chắn Gina vẫn chưa nói gì với cô, và cô ấy sẽ không nói gì sau cuộc trò chuyện sáng nay.


Alice mỉm cười và hôn anh. "Có lỗi vì anh là chồng đáng yêu. Cám ơn anh. Đẹp quá. Nhiều tháng rồi anh không tặng quà để làm em ngạc nhiên. Hồi còn ở Luân Đôn anh thường tặng quà cho em. Em quên mất là em nhớ hành động này của anh đến dường nào. Cám ơn anh." Đúng hơn thì Alice cũng quên luôn cả cảm giác mỗi khi Joe xuất hiện với những món quà này, cô đã quên sự hoài nghi đối với quá khứ, đã quên nỗi sợ hãi vẫn đeo đẳng cô như đám mây đen kịt.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhà giả kim - Paulo Coelho

Nhà giả kim - Paulo Coelho

Trích đoạn: Fatima "Nếu em là một phần của vận mệnh anh thì sẽ có một

15-07-2016 43 chương
Dải ngân hà đã xa

Dải ngân hà đã xa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi tự hỏi

27-06-2016
Chỉ là để yêu

Chỉ là để yêu

(khotruyenhay.gq - Truyện ngắn dự thi cho tuyển tập: "Rồi sẽ qua hết, phải không?') Có

25-06-2016
Con quạ thông minh

Con quạ thông minh

Một con quạ đang khát nước. Nó bay rất lâu để tìm nước nhưng chẳng thấy một

24-06-2016
Vết rạn

Vết rạn

Chưa bao giờ gã có suy nghĩ sẽ gánh vác cả một gia đình, Diễm Ngọc chỉ vừa gợi

24-06-2016
Sao Chổi, anh yêu em!

Sao Chổi, anh yêu em!

Cô như một đóa hồng rực rỡ và kiêu hãnh. Cô chẳng thuộc về ai, và cũng chẳng ai

24-06-2016