Nút buộc?
bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Cửa hàng có nhiều loại, kích thước khác nhau. Tôi đưa ngài đi xem nhé?" Tôi trả lời, giọng mềm mỏng và không hề lo lắng. Cố lên Steele.
Một vết gợn thoáng qua đôi mày rất đẹp của Grey. Anh ta đáp.
"Vâng, mời cô dẫn đường, cô Steele."
Tôi làm ra vẻ thật thản nhiên khi bước ra khỏi quầy thu ngân nhưng kỳ thực, vô cùng thận trọng để tránh không vấp ngã lần nữa, nhất là khi cả hai chân tôi hiện giờ đều mềm nhũn như thạch Jell-O. Tôi mừng thầm là sáng nay mình đã mặc chiếc quần jean ưng ý nhất.
"Nút buộc ở quầy dụng cụ điện, dãy số tám." Giọng tôi rõ ràng. Tôi liếc nhìn anh ta và lập tức hối hận ngay. Trời ạ, anh ta sáng ngời ngời.
"Mời cô đi trước." Anh ta đáp, bàn tay nhẹ phác một cử chỉ, bàn tay với những ngón dài, dường như được chăm sóc kỹ lưỡng lắm đây.
Có gì đó trong cổ họng tôi cứ muốn trào ngược trở lên, tim thắt lại, tôi chuyển hướng sang lối đi đến khu điện gia dụng. Tại sao anh ta đến Portland? Tại sao lại là ở đây, Clayton? Dường như một mẩu não tí hon nào đó, lâu nay đã bị quên lãng – có lẽ là phần cuối của hành não, nơi Tiềm Thức trú ngụ – chợt lóe lên: Anh ta đến đây để gặp đấy. Không đời nào. Tôi dập tắt ý nghĩ đó lập tức. Tại sao người đàn ông điển trai, quyền lực và lịch thiệp này lại muốn gặp tôi kia chứ? Tôi vứt tia suy nghĩ điên kia ra khỏi đầu mình.
"Ngài đến Portland có công việc?" Tôi hỏi, âm vực có vẻ quá cao, như thể vừa bị kẹt tay vào cửa hay gì đó tương tự. Trời ơi, lạnh lùng lên, Ana.
"Tôi đến thăm khoa nông nghiệp của WSU, ở Vancouver. Tôi đang tài trợ cho vài dự án nghiên cứu về việc luân canh và chất đất." Anh ta đáp rành rọt. Thấy chưa? Tưởng đến đây để gặp cậu cơ đấy? Tiềm Thức reo lên, đắc thắng và chua ngoa. Tôi đỏ mặt với mớ suy nghĩ lơ ngơ và ngốc nghếch của mình.
"Cho dự án lương thực thế giới của ngài?" Tôi đùa.
"Đại loại thế." Anh ta thừa nhận, môi khẽ nhếch lên cười khẩy.
Anh ta đưa mắt tìm các chốt nút buộc trên kệ hàng. Rồi anh ta sẽ làm gì với đống của nợ chốt buộc này? Không cách gì hình dung được người đàn ông này đụng móng tay vào việc gì. Ngón tay anh ta rà theo những sản phẩm đang chưng trên kệ và vì một lý do nào đó không thể giải thích được, tôi không dám nhìn theo ngón tay ấy. Anh ta dừng lại và cầm lấy một túi dây.
"Cái này được đấy." Anh ta nói với một nụ cười đầy bí hiểm trên môi.
"Ngài còn cần gì nữa không?"
"Cho tôi băng dán đa dụng."
Băng dán?
"Ngài đang trang trí nhà?" Những lời ấy cứ vọt ra khỏi miệng trước khi tôi kịp ngăn chúng lại. Tất nhiên là anh ta sẽ thuê người làm hoặc nếu không thì cũng có hẳn một đội trang trí nhà cho mình.
"Không phải để trang trí." Anh ta đáp nhanh, rồi nhếch môi, tôi cảm thấy khó chịu như thể đang bị cười nhạo.
Mình buồn cười lắm à? Trông rất buồn cười à?
"Lối này." Tôi bối rối. "Băng dính nằm ở dãy hàng trang trí."
Tôi liếc ra sau xem hắn có theo kịp không.
"Cô làm ở đây chắc lâu rồi nhỉ?"
Giọng anh ta trầm ấm, mắt nhìn tôi rất chăm chú. Tôi đỏ mặt. Người đàn ông này làm quái gì mà khiến tôi bối rối đến thế? Tôi thấy mình như thiếu nữ mười bốn tuổi, tay chân thừa thãi, lóng nga lóng ngóng. Nhìn phía trước, Steele!
"Được bốn năm rồi."
Tôi đáp khi chúng tôi đến đúng dãy hàng. Để tự làm mình xao nhãng, tôi cúi xuống chọn ra hai loại băng dính kích cỡ khác nhau.
"Tôi lấy loại này."
Grey nói khẽ, chỉ vào cuộn lớn hơn trong hai cuộn tôi đưa. Ngón tay chúng tôi phớt qua nhau trong một tích tắc và dòng điện, lại dòng điện ấy, khiến tôi giật bắn như vừa chạm phải dây điện hở. Tôi buộc phải thở mạnh khi dòng năng lượng cứ dồn thúc xuống một chỗ nào đó sâu thẳm, không thể xác định trong bụng mình. Quá bối rối, tôi quờ quạng níu lấy sự thăng bằng bằng giọng nói to và còn thở dồn:
"Ngài cần gì nữa không?"
Mắt anh ta khẽ nhướng lên.
"Tôi nghĩ là dây thừng." Giọng anh ta cũng như tôi, to và rõ.
"Lối này." Tôi cúi mặt xoay người để giấu khuôn mặt lại đỏ lựng và bước nhanh về dãy hàng.
"Ngài sẽ chọn loại dây nào? Chúng tôi có loại thừng sợi nhỏ chất liệu tự nhiên và nhân tạo... dây đôi... thừng kim loại." Thái độ của anh ta cùng đôi mắt sâu hút khiến tôi ngắc ngứ. Trời ơi!
"Tôi sẽ lấy khoảng năm mét loại thừng nhỏ tự nhiên."
Tôi với lấy dây bằng những ngón tay run run, đo lấy năm mét trong khi vẫn ý thức rằng ánh mắt xám như đang thiêu đốt mình. Tôi không dám nhìn anh ta. Trời ạ, tôi không còn thấy chút tự chủ nào nữa thì phải? Rút con dao Stanley giắt ở túi sau quần jean, tôi cắt dây, cuộn chặt, rồi gút lại bằng một nút thắt. Chẳng hiểu nhờ phép màu nào mà tôi không tự cắt vào tay mình.
"Cô từng là hướng đạo sinh à?" Anh ta hỏi, đôi môi như tạc, quyến rũ, nhẹ cong lên một cách vui thích. Đừng nhìn đôi môi đó!
"Tôi không hợp với các hoạt động tập thể, thưa ngài Grey."
Anh ta nhướng mày.
"Vậy cô thích gì, Anastasia?"
Anh ta hỏi bằng giọng dịu dàng, nụ cười bí ẩn lại xuất hiện. Tôi nhìn vẻ thẫn thờ, không biết cách nào để bày tỏ mình. Tôi đang trôi dập dềnh trên một dải lục địa. Cố lạnh lùng lên Ana, Tiềm Thức bị tra tấn, đang van vỉ còn đôi chân tôi thì cứ nhũn ra.
"Sách ạ." Tôi đáp khẽ nhưng tiềm thức thì gào lên: "Ngài! Chính ngài đấy!" Tôi lập tức đóng sập nó lại, xấu hổ rằng trong đầu mình lại có những ý nghĩ quái gở.
"Cô thích loại sách nào?" Anh ta hơi nghiêng đầu chờ đợi. Sao lại có thể quyến rũ đến thế?
"À thì cũng chỉ sách phổ thông, sách cổ điển, chủ yếu là văn học Anh."
Anh ta vân vê cằm bằng ngón trỏ dài và ngón cái, như thể đang trầm tư về câu trả lời của tôi. Hoặc đơn giản, có thể chỉ vì anh ta thấy chán nản và đang tìm cách che giấu điều đó.
"Ngài còn cần gì nữa không?" Tôi phải dừng đề tài này lại thôi, những ngón tay trên khuôn mặt ấy càng lúc càng mê hoặc.
"Tôi cũng không biết nữa. Cô có đề nghị thêm gì không?"
Tôi sẽ đề nghị gì ư? Tôi thậm chí còn không biết là anh ta đang làm gì cơ mà.
"Để tự làm ấy ạ?"
Anh ta gật đầu, đôi mắt tinh quái lém lỉnh. Tôi đỏ mặt, ánh mắt bỗng dưng lạc xuống chiếc quần jean bó của anh ta.
"Áo khoác lao động." Tôi đáp, thật ra, tôi còn không biết mình đang nói gì.
Anh ta nhướng mày, vẫn đầy thích thú.
"Có lẽ ngài không muốn làm hỏng quần áo." Tôi phác một cử chỉ vô tình về phía chiếc quần jean.
"Có thể tôi cởi đồ ra khi làm." Anh ta nhếch miệng giễu cợt.
"Ừm." Tôi thấy hai má mình lại đổi màu lần nữa.
Giờ thì chắc đã thành màu của đỏ lựng. Ngưng nói chuyện. Ngưng nói chuyện ngay.
"Tôi sẽ mua vài chiếc áo khoác. Đúng là không nên làm hỏng quần áo." Anh ta thờ ơ đáp.
Tôi cố xua hình ảnh người đàn ông không mặc quần jean ra khỏi tâm trí.
"Ngài còn cần thêm gì không?" Tôi lạc giọng khi trao cho anh ta mấy chiếc tạp dề xanh.
Anh ta tảng lờ câu hỏi.
"Bài báo đến đâu rồi?"
Cuối cùng, sau những câu nói đầy bóng gió, anh ta đã hỏi tôi câu dễ nhất trong cuộc nói chuyện đa nghĩa mập mờ này, một câu mà tôi biết trả lời thế nào. Tôi bám lấy nó, bằng cả hai tay, như bám lấy bè cứu hộ và trả lời thật lòng.
"Tôi không viết bài ấy, Katherine đang viết. Kavanagh ấy mà. Bạn cùng phòng với tôi, cô ấy mới là tác giả. Cô ấy rất hăm hở với bài phỏng vấn. Kavanagh là biên tập viên của báo và nếu không được làm bài phỏng vấn, cô ấy suy sụp mất." Tôi cảm thấy giống như ai đó đang trả oxy lại cho mình, cuối cùng, cuộc nói chuyện cũng tìm được một đề tài thông thường. "Điều duy nhất làm cô ấy lo là không có bức ảnh nào của ngài cả."
"Cô ta cần loại ảnh nào?"
Ồ, điều này thì tôi không thể quyết định. Tôi lắc đầu tỏ ý mình không biết.
"Được rồi, tôi vẫn ở quanh đây mà. Có thể, ngày mai..."
"Ngài sẵn lòng chụp ảnh nhé?" Giọng tôi lại tíu tít. Kate sẽ vọt thẳng lên tầng thiên đường thứ bảy nếu tôi làm được chuyện này. Và ngày mai cậu sẽ được gặp lại anh ấy lần nữa, cái phần đen tối trong góc não thì thầm chiêu dụ. Tôi gạt đi suy nghĩ đó, cái ý nghĩ ngốc nghếch và ngớ ngẩn...
"Kate sẽ rất mừng – nếu chúng tôi tìm được một người chụp ảnh."
Tôi vui đến nỗi cười toét miệng. Môi anh ta hé mở, như thể đang hít sâu một hơi dài và chớp mắt. Trong một phần trăm giây, có vẻ anh ta chới với hay thế nào đó, và rồi trái đất lại quay quanh trục của nó, những mảng lục địa trôi dạt lại vào vị trí mới.
Trời ơi. Cái vẻ bối rối của Christian Grey.
"Báo tôi biết kế hoạch ngày mai." Anh ta rút ví từ túi quần sau ra. "Danh thiếp của tôi. Có số di động trên đó. Cô nên gọi cho tôi trước mười giờ sáng mai."
"Được ạ." Tôi cười toét miệng với anh ta. Kate sẽ phát điên lên mất.
"Ana."
Paul hiện ra ở đầu kia của quầy hàng. Cậu ấy là em út của ông Clayton. Tôi có nghe nói Paul đã từ Princeton về nhưng không ngờ sẽ được gặp cậu hôm nay.
"À, tôi xin phép một phút, ngài Grey." Grey nhíu mày khi tôi quay đi.
Paul và tôi vốn là bạn thân, nhất là trong thời điểm kỳ lạ này, khi tôi đang phải tiếp xúc với cỗ máy kiểm soát Grey giàu có, quyền lực và quyến rũ xuất chúng, thật vui sướng khi được nói chuyện với một người bình thường. Paul bất ngờ ôm chầm khiến tôi sửng sốt.
"Chào Ana, gặp cậu mừng quá!" Paul nồng nhiệt.
"Chào Paul, vẫn khỏe chứ? về dự sinh nhật của anh trai phải không?"
"Ừ. Trông cậu tốt đấy Ana, rất tuyệt." Paul vừa cười toe, vừa với tay giữ vai tôi như đang kiểm tra, rồi cậu ấy choàng một tay qua vai, lôi tôi lếch thếch và bối rối về phía cậu. Gặp Paul lúc nào cũng vui nhưng cậu ấy không bỏ được cái tật thân mật quá đáng như vậy.
Khi tôi liếc về phía Grey, thấy anh ta đang nhìn chúng tôi như diều hâu, đôi mắt tối sầm và đáng sợ, miệng mím lại thành một đường sắc lạnh. Từ một khách hàng kỹ lưỡng, anh ta thoắt biến thành người khác – một người lạnh lùng và xa cách.
"Paul, tớ đang có khách, người cậu cũng nên gặp đấy." Tôi nói, cố dập tắt sự khó chịu vừa chợt bắt gặp qua biều hiện của Grey. Tôi kéo Paul đến trước mặt hắn, cả hai nhìn nhau thăm dò. Không khí đột nhiên lạnh tanh.
"Ừm, Paul, đây là Christian Grey. Ngài Grey, đây là Paul Clayton. Anh trai cậu ấy là chủ ở đây." Không hiểu sao tôi cảm thấy cần phải giải thích thêm chút nữa.
"Tôi biết Paul từ khi làm việc ở Clayton, dù không thường gặp nhau lắm. Cậu ấy mới từ Princeton về, Paul học quản trị kinh doanh ở đó." Tôi lúng búng... Dừng lại ngay!
"Chào anh Clayton." Grey chìa tay ra, cái nhìn không đoán nổi.
"Chào ngài Grey." Paul bắt tay. "Khoan nào, không phải Christian Grey đó chứ? Của Grey Enterprise Holdings?" Chưa đến một phần ngàn giây, Paul hầu như bàng hoàng. Grey mỉm cười lịch sự nhưng đôi mắt thì không.
"Chà, tôi có thể giúp gì cho ngài không?"
"Đã có Anastasia rồi, anh Clayton. Cô ấy rất chu đáo." Cử chỉ của anh ta bình thản nhưng những lời anh ta nói... cứ như đang hướng về một điều gì đó hoàn toàn khác. Thật mờ ám.
"Tốt quá." Paul đáp. "Gặp cậu sau nhé, Ana."
"Chắc chắn, Paul." Tôi nhìn theo bóng cậu ấy đi khuất vào kho. "Ngài cần gì thêm không ngài Grey?"
"Thế này đủ rồi." Giọng anh ta sắc và lạnh. Khỉ gió... tôi đã làm gì mếch lòng anh ta ư? Tôi quay lại, hướng về phía quầy. Có chuyện gì với anh ta thế?
Tôi tính tiền dây, áo choàng, băng dính và các nút buộc.
Chương trước | Chương sau