Old school Easter eggs.
50 sắc thái (18+) - E. L. James

50 sắc thái (18+) - E. L. James


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 25
5 sao 5 / 5 ( 74 đánh giá )

50 sắc thái (18+) - E. L. James - Chương 18

↓↓

Anh ôm chặt tôi.

bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Hay lắm. Anh cũng muốn." Anh thầm thì rồi cúi xuống dịu dàng đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu tôi.


"Và anh vẫn chưa xong với em đâu."


Khi lấy được cân bằng, tôi thấy mình đang nằm trên người anh. Anh nằm trên sàn, còn tôi ở trên anh, lưng tựa lên ngực anh, mắt nhìn chăm chăm trần nhà, thỏa mãn, rạng rỡ và kiệt quệ. Ồ... những người bắn súng, tôi lơ đãng nghĩ – Tôi đã quên bẵng chuyện đó. Christian kề sát vào tai tôi.


"Đưa tay em ra." Anh dịu dàng nói.


Cảm giác tay tôi nặng trịch như chì nhưng tôi cũng cố giơ tay ra. Anh đưa kéo rồi luồn một lưỡi kéo dưới cọng dây nhựa.


"Tôi tuyên bố cô Ana đây được tự do." Anh thì thầm, cắt vào sợi dây.


Tôi cười khúc khích xoa lấy cổ tay mình. Anh cười toe.


"m thanh này dễ thương thật." Giọng anh trầm ngâm.


Bỗng anh ngồi dậy, kéo tôi theo, đặt tôi ngồi trong lòng anh.


"Lỗi tại tôi." Anh vừa nói vừa xoay người tôi để tự mình nắn bóp vai và cánh tay. Anh nhẹ nhàng xoa bóp trả lại sự sống cho tứ chi rã rời của tôi.


Cái gì?


Tôi ghé mắt nhìn anh đang ngồi sau lưng mình, cố gắng thấu hiểu lời anh nói.


"Tại tôi mà em không thường xuyên cười khúc khích như thế."


"Nhưng em đâu phải lúc nào cũng ngoác ra cười hoài như vậy." Tôi mơ màng lẩm bẩm.


"Ồ, nhưng mỗi khi em cười, Steele ạ, đó là những khoảnh khắc tuyệt diệu và vui sướng mà tôi muốn lưu giữ mãi."


"Hoa mỹ quá, ngài Grey ơi." Tôi lại lầm bầm, cố chong mắt mình lên.


Ánh mắt anh dịu dàng quá đỗi và anh nhoẻn cười.


"Tôi tuyên bố em đã bị 'chơi' tan tác và cần được ngủ."


"Giờ thì thật là trần trụi." Tôi khôi hài giả đò phàn nàn.


Anh toét miệng cười rồi nhẹ nhàng nhấc tôi khỏi người anh và đứng dậy, cơ thể trần truồng nhưng đẹp rực rỡ. Tôi thoáng ước ao giá như tôi tỉnh táo hơn một chút để thưởng thức cảnh tượng này. Anh nhặt quần jean lên, xỏ vào trở lại, không quần lót.


"Tôi không muốn Taylor hay bà Jones hết hồn khi thấy tôi." Anh nói nhỏ.


Ừm... nhưng bảo đảm họ biết anh là một thằng cha cà chớn lập dị thế nào. Tôi miên man suy nghĩ.


Anh khom người đỡ tôi dậy và dìu ra cửa, sau cửa đã treo sẵn một áo choàng xám chạy gân ô vuông. Anh tỉ mẩn mặc áo choàng cho tôi tựa hồ tôi là một đứa bé. Tôi không đủ sức để nhấc nổi cánh tay mình. Khi tôi đã mặc xong áo chỉnh tề rồi, anh cúi người xuống, dịu dàng đặt một nụ hôn lên môi tôi, miệng nhếch một nụ cười.


"Vào giường nhé." Anh nói.


Ôi... không...


"Để ngủ." Anh nói tiếp, giọng chắc nịch khi thấy vẻ mặt tôi.


Đột nhiên anh nhấc bổng tôi lên và bế tôi đang cuộn tròn trong lòng anh xuống căn phòng phía cuối hành lang mà bác sĩ Greene đã khám cho tôi ban nãy. Đầu tôi gục vào ngực anh. Tôi mệt lả. Chẳng nhớ mình đã từng bao giờ mệt thế này chưa. Anh giở tấm chăn lông, đặt tôi xuống và ngạc nhiên hơn, anh chui vào nằm cạnh rồi ôm chặt tôi.


"Ngủ ngoan nhé, cô gái xinh đẹp." Anh thầm thì bên tai, hôn lên mái tóc tôi.


Và trước khi kịp nói được một câu gì đó vui vui, tôi ngủ mất.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Quảng Tâm

Quảng Tâm

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía

24-06-2016
Lặng yêu

Lặng yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Tháng năm không ở lại") Ai

27-06-2016
Một lời cảm ơn

Một lời cảm ơn

Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được

30-06-2016
Những dòng lưu bút

Những dòng lưu bút

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Những cây

27-06-2016
Ước mơ của mẹ

Ước mơ của mẹ

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc

01-07-2016
Miền thương!

Miền thương!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Mỗi chúng ta

27-06-2016