50 sắc thái (18+) - E. L. James

50 sắc thái (18+) - E. L. James


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 25
5 sao 5 / 5 ( 57 đánh giá )

50 sắc thái (18+) - E. L. James - Chương 18

↓↓
Bác sĩ Greene cao, tóc vàng óng, trông rất hoàn hảo trong bộ vest màu xanh hoàng gia. Tôi liên tưởng ngay đến mấy cô nàng làm việc ở văn phòng của Christian. Cô nhìn hệt như một mẫu rập khuôn – một phụ nữ tóc vàng nữa đến từ Stepford. Mái tóc dài của cô được chải gọn thành một búi duyên dáng. Cô tầm bốn mươi.


"Chào ngài Grey." Cô bắt tay Christian.


"Cảm ơn cô đã đến dù chúng tôi mời khá trễ." Christian nói.


"Cảm ơn ngài đã hào phóng cho sự có mặt của tôi, ngài Grey. Chào cô Steele." Cô mỉm cười, ánh nhìn điềm tĩnh.

bạn đang xem “50 sắc thái (18+) - E. L. James” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chúng tôi bắt tay, tôi nhận thấy ngay cô không phải loại người vui vẻ chấp nhận mất thời gian vì những chuyện không đáng. Giống như Kate. Tôi lập tức có thiện cảm với cô. Cô đưa ánh mắt sắc sảo nhìn chăm chăm Christian trong vài giây và sau một chút bối rối, anh hiểu ngay tín hiệu.


"Tôi xuống lầu dưới đây." Anh nói khẽ, rồi bước ra khỏi căn phòng được xem là phòng ngủ của tôi.


"Ồ, cô Steele. Ngài Grey đã chi ra kha khá tiền để tôi thăm khám cho cô. Để xem nào."


Sau một cuộc kiểm tra tổng quát và trao đổi lâu lắc, bác sĩ Greene và tôi quyết định dùng thuốc ngừa thai. Cô viết đơn thuốc rồi bảo tôi đến lấy thuốc vào ngày mai. Tôi thích cách cô xem mọi thứ đều quan trọng – cô đã hết lòng giảng giải cho tôi chuyện phải dùng thuốc đúng vào một giờ cố định mỗi ngày đến nỗi khi dứt lời, mặt cô cũng xanh như màu áo cô mặc vậy. Và tôi có thể thấy cô cũng tò mò cùng cực về mối quan hệ của tôi với Christian. Tôi không kể gì với cô về chuyện này. Đôi lúc, tôi nhận ra cô không quá điềm tĩnh như bề ngoài của mình và tự hỏi nếu cô trông thấy Căn phòng Màu đỏ của Christian thì sẽ thế nào. Má tôi ửng lên khi hai chúng tôi đi ngang cánh cửa đóng im ỉm của căn phòng đó để về lại phòng trưng bày tranh, hay còn được xem là phòng khách của Christian.


Christian đang ngồi trên ghế bành đọc sách. Dàn âm thanh đang phát một tấu khúc hay đến lịm người. Bài hát ngọt ngào xúc cảm bao quanh, ôm ấp anh, lấp đầy căn phòng rộng lớn. Khoảnh khắc đó, nhìn anh thật thanh thản. Anh quay người lại khi chúng tôi trở vào phòng và nhìn tôi cười ấm áp.


"Xong rồi à?" Anh hỏi bằng giọng quan tâm thành thực.


Anh chĩa cái điều khiển từ xa về phía một chiếc hộp trắng bóng bên dưới lò sưởi, nơi anh đặt chiếc Ipod, giai điệu du dương nhỏ dần đi nhưng vẫn văng vẳng xa xa. Anh đứng dậy, chậm rãi tiến về phía chúng tôi.


"Vâng, thưa ngài Grey. Ngài hãy trông chừng cô ấy; đây là một cô gái trẻ xinh đẹp và thông minh đấy."


Christian sửng sốt – Tôi cũng thế. Không ai nghĩ một bác sĩ lại nói một chuyện không liên quan đến chuyên khoa như vậy. Phải chăng cô ấy đang muốn đưa lời cảnh báo rõ ràng với anh? Christian lấy lại tư thế.


"Tôi hoàn toàn hiểu ý cô." Anh nói khẽ, giọng chưa hết ngạc nhiên.


Tôi so vai, nhìn anh chăm chăm, thấy ngượng cho mình.


"Tôi sẽ gửi ngài hóa đơn sau." Cô nói, giọng hoạt bát và bắt tay anh.


"Chúc một ngày tốt lành và chúc cô may mắn, Ana." Cô ấy cười nheo mắt khi bắt tay tôi.


Taylor đã có mặt ngay để đưa bác sĩ Greene qua cánh cửa đôi ra thang máy. Bằng cách gì anh ấy làm được như vậy nhỉ? Nãy giờ anh ta trốn ở đâu?


"Sao rồi?" Christian hỏi.


"Tốt. Cảm ơn anh. Cô ấy bảo em phải kiêng khem quan hệ trong bốn tuần tới."


Miệng Christian đột nhiên há hốc vì sốc và tôi không thể giữ bộ mặt tỉnh bơ lâu hơn được nữa, tôi nhe răng cười với anh như một con ngốc.


"Anh bị lừa rồi!"


Anh nheo mắt, lập tức tôi ngưng bặt. Gương mặt anh trông thật đáng sợ. Ôi, chết tiệt. Tiềm thức tôi run rẩy thu vào một góc, mặt tôi không còn một hột máu. Tôi tưởng tượng ra cảnh anh bắt tôi quỳ lần nữa.


"Em bị lừa rồi!" Anh nói, nhoẻn cười. Vòng tay qua eo tôi, anh kéo tôi sát lại gần. "Cô thật khó chữa, cô Steele." Anh thì thầm, nhìn đăm đăm vào mắt tôi, đan những ngón tay vào tóc tôi và giữ tôi thật chắc. Anh hôn tôi, nồng nhiệt, tôi phải bám vào cánh tay rắn chắc của anh để giữ thăng bằng.


"Tôi mong em nhiều lắm, còn bây giờ, em cần phải ăn, tôi cũng vậy. Tôi không muốn chút nữa em bất tỉnh trên người tôi đâu." Anh thì thào sát miệng tôi.


"Có phải đó là tất cả những gì anh muốn ở em không – thể xác em?" Tôi hỏi khẽ.


"Đúng và cả cái miệng thông minh của em nữa." Anh nói trong hơi thở.


Anh lại hôn tôi đắm đuối, rồi bỗng dưng đột ngột buông ra, cầm tay tôi dẫn vào bếp. Tôi bị vần như con quay. Phút trước chúng tôi còn đùa giỡn với nhau, phút sau đã... Tôi đưa tay phẩy phẩy khuôn mặt đang nóng bừng của mình. Anh chỉ đơn giản là quá hấp dẫn, còn tôi cần lấy lại cân bằng và ăn chút gì đó. Bản tấu khúc vẫn còn văng vẳng.


"Nhạc gì vậy anh?"


"Của nhà soạn nhạc Villa Lobos, một trong bộ tổ khúc chín phần mang tên Bachianas Brasileiras. Hay, phải không em nhỉ?"


"Vâng." Tôi khẽ hưởng ứng.


Bàn ăn được dọn ra cho hai người. Christian lấy một bát rau trộn ra khỏi tủ lạnh.


"Em ăn món rau trộn gà và bánh mì nhỏ được chứ?"


Ồ, tạ ơn trời, không có gì gây nặng bụng.


"Dạ được, cảm ơn anh."


Tôi quan sát anh di chuyển nhẹ nhàng trong gian bếp. Trông anh khá thoải mái với cơ thể mình, vậy mà anh lại không thích bị đụng chạm... hay là tận trong sâu thẳm, anh không cảm thấy thế. "Không ai là một hòn đảo,"[23] tôi trầm ngâm – có lẽ ngoại trừ Christian Grey.


[23] Câu trích nổi tiếng của nhà thơ John Donne trong Bài Thiền định số 17.


"Em nghĩ gì vậy?" Anh hỏi, kéo tôi khỏi những suy tưởng. Tôi đỏ mặt.


"Em chỉ ngắm cách anh di chuyển thôi."


Anh nhướng mày, bật cười.


"Còn gì nữa không?" Anh hỏi khô khốc. Mặt tôi lại đỏ thêm.


"Nhìn anh tao nhã lắm."


"Cảm ơn cô, cô Steele." Anh nói khẽ, rồi ngồi xuống cạnh tôi, tay cầm một chai rượu vang. "Dùng Chablis nhé?"


"Vâng."


"Em ăn tự nhiên đi." Anh nói ôn tồn. "Nói tôi nghe, em chọn cách nào?"


Tôi thoáng ngẩn ra vì câu hỏi của anh, rồi chợt hiểu anh đang nói về vụ bác sĩ Greene.


"Uống thuốc."


Anh cau mày.


"Em có đảm bảo sẽ uống đúng giờ mỗi ngày không?"


Chà... chắc chắn vậy mà. Sao anh biết được? Tôi thẹn đỏ mặt – có lẽ từ một trong số mười lăm Người Phục Tùng của anh.


"Em biết là anh sẽ luôn nhắc em." Tôi đáp trơn tuột.


Anh đưa mắt nhìn tôi vẻ chiếu cố buồn cười.


"Tôi sẽ ghi nhớ vào lịch làm việc mỗi ngày." Anh nhoẻn cười. "Ăn đi."


Món rau trộn tuyệt ngon. Chính tôi cũng thấy ngạc nhiên vì mình ăn như bị bỏ đói và lần đầu tiên từ khi biết anh, tôi dùng xong bữa trước cả anh. Rượu vang đem lại cảm giác sảng khoái, mát lành và phảng phất vị trái cây.


"Luôn luôn hăm hở, cô Steele nhỉ?" Anh cười đưa mắt nhìn cái dĩa trống trơn của tôi.


Tôi liếc nhìn lên anh qua làn mi.


"Vâng." Tôi thì thầm.


Anh thở mạnh. Ánh mắt anh và tôi dán chặt vào nhau, bầu không khí giữa hai chúng tôi dần dần thay đổi, khiêu khích thêm... mãnh liệt hơn. Ánh nhìn của anh chuyển từ đen tối sang hừng hực lửa, hút tôi vào anh. Anh đứng lên, xóa bỏ khoảng cách giữa chúng tôi, lôi tôi ra khỏi ghế, kéo vào lòng.


"Em muốn chứ?" Anh hỏi trong hơi thở, nhìn tôi đăm đăm.


"Em vẫn chưa ký cái gì cả."


"Tôi biết – nhưng dạo này tôi quên hết luật lệ rồi."


"Anh còn định đánh em nữa không?"


"Có nhưng không phải để làm em đau. Tôi không muốn phạt em bây giờ. Nếu em gặp tôi tối qua, có lẽ mọi chuyện đã khác." Quỷ thần ơi. Anh muốn làm đau tôi... tính sao đây? Tôi không giấu được vẻ sợ hãi trên nét mặt.


"Đừng bao giờ để bị ai thuyết phục, Anastasia. Một lý do mà người khác muốn tôi làm vậy là vì khi đó, cả hai đều thích cho hoặc nhận lấy sự đau đớn. Chuyện đó rất đơn giản. Nhưng em thì không, vì vậy tôi đã dành nhiều thời gian ngày hôm qua để nghĩ về chuyện này."


Anh kéo tôi sát vào người, sự cương cứng ghì sát vào bụng tôi. Tôi biết mình nên bỏ chạy nhưng tôi không thể. Tôi như bị hút chặt vào anh vì một lý do sâu xa, bản nguyên nào đó mà tôi không tài nào hiểu nổi.


"Thế anh đã tìm được lời đáp chưa?" Tôi thì thào.


"Chưa, còn ngay bây giờ, tôi chỉ muốn buộc em lại và dập em điên cuồng. Em sẵn sàng chứ?"


"Vâng." Tôi đáp trong hơi thở, tất cả bộ phận trong cơ thể tôi như co lại cùng một lúc... chà.


"Tốt. Đi theo tôi." Anh nắm tay tôi, bỏ lại mớ bát đĩa dơ trên bàn, chúng tôi lên lầu.


Tim tôi bắt đầu đập liên hồi. Đến rồi đây. Tôi sắp thực sự làm chuyện đó đây. Nữ thần nội tại trong tôi đang xoay liên hồi như trong một vở ba-lê tầm cỡ quốc tế, hết vòng này sang vòng khác. Anh mở cửa phòng giải trí, đứng lui lại để tôi bước vào, và lần nữa tôi lại đứng trong Căn Phòng Đỏ.


Mọi thứ vẫn như cũ, mùi da thuộc, dầu bóng phảng phất hương cam nhè nhẹ, và mùi gỗ, tất cả đều toát ra mùi nhục. Máu nóng trong người tôi rần rật chạy khắp cơ thể – adrenalin hòa trộn với ham muốn và khát khao. Nó như một ly cocktail mạnh dễ làm ta say ngất. Phong thái của Christian đã thay đổi hoàn toàn, uy quyền hơn, cứng rắn hơn và lạnh lùng hơn. Anh chăm chăm nhìn xuống tôi, ánh mắt như có lửa, thèm muốn... đầy mê hoặc.


"Khi vào đây, cô hoàn toàn thuộc về tôi." Anh nói nhỏ, chậm từng chữ một. "Để thực hiện những gì tôi thấy đúng. Cô hiểu chứ?"


Ánh nhìn của anh quá mãnh liệt. Tôi gật đầu, miệng khô khốc, tim như sắp nhảy khỏi lồng ngực.


"Bỏ giày ra." Anh nhẹ nhàng ra lệnh.


Tôi nuốt nước bọt, vụng về cởi giày ra. Anh cúi người nhặt chúng lên và đặt bên cạnh cửa.


"Tốt. Đừng do dự khi tôi yêu cầu cô làm điều gì đó. Còn bây giờ, tôi sẽ cởi chiếc đầm này khỏi người cô. Tôi nhớ mình đã muốn làm điều này suốt mấy ngày qua. Tôi muốn cô thấy thoải mái với cơ thể của mình. Cô có một thân hình đẹp và tôi muốn thưởng lãm nó. Nhìn ngắm cô làm tôi thấy vui. Thực ra, tôi có thể nhìn cô suốt cả ngày và tôi muốn cô không thấy ngượng nghịu hay hổ thẹn khi mỗi trần truồng. Cô hiểu chứ?"


"Vâng."


"Vâng gì nào?" Anh nhoài người về phía tôi, trừng mắt.


"Vâng, thưa ngài."


"Cô có thực sự nghĩ vậy không?" Anh cắn cảu.


"Có ạ, thưa ngài."


"Tốt. Giơ hai tay lên."


Tôi làm theo lệnh, anh bước đến, cầm lấy mép váy. Chầm chậm, anh kéo chiếc đầm trên người tôi qua khỏi đùi, hông, bụng, ngực, vai và qua khỏi đầu. Anh đứng lui ra để ngắm nghía tôi và lơ đãng gấp chiếc đầm lại, mắt vẫn không rời khỏi tôi. Anh đặt nó lên cái tủ lớn cạnh cửa. Anh rướn người, giữ lấy cằm tôi, sự động chạm khiến tôi muốn nổ tung.


"Cô đang cắn môiìa." Anh thì thào. "Cô thừa biết nó tác động đến tôi như thế nào." Anh trầm giọng. "Quay lưng lại."


Tôi lập tức quay lưng, không chần chừ. Anh cởi khóa áo ngực của tôi, rồi cầm hai bên dây áo chầm chậm kéo xuống tay tôi, những ngón tay anh lướt trên da thịt tôi. Sự động chạm này làm xương sống tôi như run lên, đánh thức từng nơ-ron thần kinh trong cơ thể. Anh đang đứng sau lưng tôi, rất gần, gần đến nỗi tôi cảm được cả hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, sưởi ấm tôi, sưởi ấm toàn thân tôi. Anh vén hết tóc tôi ra sau lưng, giữ thành một nắm sau gáy và đẩy nhẹ đầu tôi nghiêng sang một bên. Anh đưa mũi lướt trên phần cổ lộ ra sau mớ tóc của tôi, hít một hơi dài và quay ngược trở lại tai tôi. Cơ bụng tôi siết lại, thèm khát, đòi hỏi. Chao, anh gần như không đụng vào người tôi, và tôi lại thèm khát anh.


"Cô luôn tỏa ra mùi thanh thoát, Anastasia." Anh thì thầm và đặt nụ hôn dịu dàng ngay dưới tai tôi.


Tôi rên lên.


"Im lặng." Anh nói trong tiếng thở. "Đừng thốt một tiếng nào."


Anh kéo hết tóc tôi ra sau, rồi trước sự kinh ngạc của tôi, anh bắt đầu tết chúng thành một bím tóc lớn, những ngón tay anh thoăn thoắt và khéo léo. Anh cột tóc tôi lại bằng một sợi dây buộc tóc tôi không nhìn thấy và sau khi xong việc, anh giật nó một cái khiến lưng tôi ép sát vào anh.


"Tôi thích cô tết tóc mỗi khi vào đây." Anh nói khẽ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Mật mã Da Vinci - Dan Brown

Mật mã Da Vinci - Dan Brown

Giới thiệu: Trong khi đang công tác ở Pari, nhà biểu tượng học của trường Đại học

15-07-2016 106 chương
Khi bạn sắp chết

Khi bạn sắp chết

Khi con người ta cảm nhận cái chết gần kề, họ sẽ nghĩ đến điều gì??? Câu trả

28-06-2016
Thuê mẹ cho con

Thuê mẹ cho con

Đời người đàn bà cô đơn nên đi đâu cũng cô đơn. *** Đã một hai hôm nay ông già

24-06-2016
Bệnh viện dưới mưa

Bệnh viện dưới mưa

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Mối

25-06-2016
Niềm tin không lý do

Niềm tin không lý do

Tin vào con người là một chuyện khó khăn, nhưng chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có cơ

29-06-2016

The Soda Pop