Yêu em là điều tốt nhất anh đã làm - Sênh Lý

Yêu em là điều tốt nhất anh đã làm - Sênh Lý


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 29
5 sao 5 / 5 ( 7 đánh giá )

Yêu em là điều tốt nhất anh đã làm - Sênh Lý - Chương 25 - Trần bì

↓↓

Thẩm Tích Phàm đáp lại vội vàng, anh đành viết vài loại thuốc tiêu hóa để cô pha nước uống, anh suy nghĩ, như thế trong lòng cô nhóc sẽ bình tĩnh hơn, cho dù thuốc này khả không có hiệu quả thực chất gì.

bạn đang xem “Yêu em là điều tốt nhất anh đã làm - Sênh Lý” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Trước ngày Noel, nhiệt độ không khí ở Pennsylvania không ngờ lại cao, cũng không có tuyết rơi, thật khác thường. Bạn cùng phòng có kinh nghiệm nói cho anh biết qua ngày lễ Noel nhiệt độ mới nhanh chóng hạ xuống, trước đây còn có tình trạng tháng tư rồi còn có bão tuyết.


———–


Đây là lần đầu tiên anh rời khỏi khuôn viên của Pennsylvania, đặt mình trong một bầu không khí hoàn toàn khác biệt của một trường đại học khác.


Ithaca là một thành phố nhỏ yên tĩnh, người đi tới đi lui hầu như rất ít, bạn cùng phòng nói cho anh về thi nhân người Hy Lạp Constantin cùng vài lời trong bản Trường ca "Ithaca" của Cavafy, "Khi bạn bắt đầu cuộc hành trình đến Ithaca, cầu mong rằng con đường ấy thật dài, ngập tràn phiêu lưu, ngập tràn tri thức."


Hà Tô Diệp không khỏi mỉm cười, anh đi tới Ithaca, nơi có người anh yêu mến, tràn đầy hy vọng cùng hạnh phúc.


Lễ Noel năm ngoái, bọn họ và một đám người cùng nhau trải qua, cuối cùng lúc anh đưa cô về, cô còn cười nói: "Ở cùng một chỗ với anh đều đặc biệt vui vẻ, không có lý do.", anh còn nhớ rõ tâm tình của bản thân mình ngay lúc đó, vừa vui mừng kinh ngạc lại vô cùng sợ hãi.


Có lẽ là lúc ấy, anh đã thích cô một cách vô thức. Thành phố lấp lánh ánh đèn cầu vồng kia, người người đi lại, quần áo trắng của cô trong đêm đen đặc biệt linh động. Mà cô bây giờ, sẽ xuất hiện trước mặt anh với cái dáng vẻ như thế nào.


Tại cái thành phố yên tĩnh này, tại cái đất nước xa xôi này, nơi mà tất cả mọi thứ xung quanh đều trở nên xa lạ, đêm dài dường như cũng trở nên chậm chạp hơn, giống như không có điểm dừng, hai người cứ thế dựa vào sự ấm áp của nhau mới có thể vượt qua.


——-


Bạn cùng phòng đỗ xe ở trước cửa host family, sau đó chỉ vào một tòa nhà cách đó không xa: "Kia chính là thư viện của đại học Connell, cứ dọc theo con đường này một đoạn sau đó rẽ trái là tới."


Anh nhìn đồng hồ đeo tay đã quá 5 giờ, vội vàng trả lời: "Cám ơn cậu, tối tôi sẽ đến tìm các cậu."


Bạn cùng phòng trêu chọc: "Đến lúc đó nhớ mang bạn gái cậu tới cho chúng tôi xem mặt một cái, đều là lưu học sinh Trung Quốc mà, để cho mọi người biết nhau đi."


Vẫy vẫy tay, anh cười nói: "Được, tôi đi trước đây!".


Mỗi ngày đúng 5 giờ, từ thư viện về ký túc xá. Đây là thời gian nghỉ ngơi cố định hàng ngày của Thẩm Tích Phàm.


Anh vốn dĩ nghĩ ở cửa thư viện chờ, kết quả vừa mới đi đến lối rẽ đã nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, trên tay đang ôm một chồng sách tham khảo thật dày, bước đi vội vàng.


Vẫn trang phục đơn giản, mộc mạc như vậy, áo bông màu hồng của cô càng làm lộ ra làn da trắng, tóc đã dài ngang lưng, vốn là cái khí thế bức người mà công việc phải có lại bị dáng vẻ mọt sách kia che dấu, càng có nét điềm tĩnh trầm ổn.


Mà Thẩm Tích Phàm không lưu ý một chút nào việc anh đang đứng ở chỗ lối rẽ, cô vẫn một đường đi thẳng. Hà Tô Diệp đành phải chạy đuổi theo, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô, rồi lại nhẹ nhàng gọi tên cô: "Thẩm Tích Phàm!"


Nghe thấy vậy, vội xoay người, cô trợn mắt há hốc miệng nhìn anh, sau một lúc lâu cuối cùng mới bật ra một câu: "Anh...Hà Tô Diệp, anh tại sao lại có thể ở chỗ này!"


Anh mỉm cười, lại phát hiện trái tim mình bắt đầu đập có gia tốc: "Đến gặp em mà."


Tiếp tục tiến lên một bước, tay nhận lấy đống sách trên tay cô, Thẩm Tích Phàm bình tĩnh nhìn anh, cố gắng khống chế cảm xúc kích động: "Anh làm thế nào mà ở chỗ này được!". Cô mở miệng còn muốn nói gì đó nữa, lại phát hiện cả tim lẫn người đều đang run rẩy. Vui sướng, hưng phấn, kinh ngạc, kích động, không nói được lên lời.


Vậy mà người con trai trước mặt này, chỉ nhẹ nhàng kéo tay cô, khẽ mỉm cười: " Trở về anh sẽ nói cho em."


Chương trước | Chương sau

↑↑
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Giới thiệu: Anh, sở hữu một cuộc sống đẳng cấp, phụ nữ đẳng cấp, quyền lực

09-07-2016 147 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Nắng rơi bên thềm

Nắng rơi bên thềm

  - Hôm nay ai cũng có đôi, vì sao chúng ta không thành một đôi nhỉ? *** - Mình yêu

27-06-2016
Love bus

Love bus

Hạnh phúc đôi khi như cơn gió, nếu ta không nắm giữ sẽ bay đi rất nhanh. *** 1. Hạnh

26-06-2016
Yêu lại người cũ

Yêu lại người cũ

Đừng ngại ngần, cũng đừng tự day dứt, nếu tình yêu đã chọn bạn, cũng có nghĩa là

30-06-2016
Ngày anh im lặng

Ngày anh im lặng

Thêm một cú điện thoại, người đồng nghiệp mới mời em đi uống cà phê, đàn ông

29-06-2016
Cà rốt, trứng và cafe

Cà rốt, trứng và cafe

Cô con gái than phiền với ba về cuộc sống của mình và mọi việc thật khó khăn đối

24-06-2016
Chiếc nón mẹ làm

Chiếc nón mẹ làm

Audio - Một ngày nọ, cậu bé Anders được mẹ may cho một chiếc mũ mới. Chiếc mũ màu

30-06-2016
Cửa sổ tâm hồn

Cửa sổ tâm hồn

Hai người đàn ông, hai bệnh nhân trong bệnh viện. *** Trên chiếc giường ở sát khung

24-06-2016
Mưa, em... và nhớ

Mưa, em... và nhớ

Trong hắn, Nhóc vẫn là cô gái nhỏ dễ thương và chưa có người yêu. Nhóc đã

24-06-2016

Ring ring