The Soda Pop
Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác

Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 127
5 sao 5 / 5 ( 122 đánh giá )

Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 29

↓↓
Ánh mắt của cô chan chứa tình cảm...

bạn đang xem “Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cô nhớ đến chuyện tối qua Lăng Thiếu Đường quay lại phòng ngủ, ôm cô đưa về Thanh Vận Viên...

Rốt cuộc tình cảm của anh là thế nào?

Là tình yêu ư?

Hay là...

Chỉ là dục vọng chiếm hữu? Không cho phép người khác phản bội?

Lăng Thiếu Đường là một người đàn ông cao cao tại thượng, phụ nữ đối với anh chỉ là gọi thì đến, đuổi thì đi. Trong thế giới của anh, tất cả những người phụ nữ đều phải quy thuận anh, phục tùng anh.

Còn hành vi của cô rõ ràng là vượt quá sức tưởng tượng của anh.

Anh cho rằng cô muốn bước chân vào nhà họ Lăng chỉ vì ham muốn cái danh hiệu thiếu phu nhân của nhà họ Lăng, anh không ngờ rằng cô lại giả chết để ly hôn với anh.

Khi anh bắt cô phải cam tâm tình nguyện làm tình nhân của anh thì cô lại cũng một lần nữa rời đi.

Đây có lẽ chính là nguyên nhân khiến anh tức giận, die┬ndanle┬q┬uydonnn nếu không thì ngày hôm qua anh đã chẳng nổi trận lôi đình như thế.

Giống như anh đã từng nói, cô là tình nhân của anh, chỉ cần anh chưa chơi chán thì cả đời này cô phải ở lại bên cạnh anh!

Anh yêu cô sao?

Còn cô...

Bây giờ vẫn còn yêu anh ư?

Cô nhớ tới quãng thời gian bị ốm, cả ngày lẫn đêm anh đều vất vả chăm sóc cho cô; khi cô rơi xuống biển, anh hết sức khẩn trương và phẫn nộ; vào ngày sinh nhật cô, anh lãng mạn và dịu dàng là thế; thậm chí ngay cả những lúc bình thường, nếu không chọc giận anh thì ánh mắt anh lúc nào cũng đầy dịu dàng...

Những thứ đó...

Không thể lừa dối được!

Tình yêu là một thứ độc dược, đã yêu rồi thì không thể thoát ra được...

Không!

Trời ơi, cô đang suy nghĩ cái gì vậy?

Yêu ư?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hinh chợt trở nên trắng xanh, hàng lông mi dài cũng run run, những ngón tay trắng trẻo cũng siết chặt lại...

Từng ký ức nhỏ nhặt ấy như đánh vào lòng cô không chút nể tình...

Bóng dáng lạnh lùng tàn ác, ánh mắt khát máu, anh ngang nhiên cướp đi đứa con của cô...

Đáy lòng cô dâng lên nỗi đau đớn bén nhọn.

Nỗi đau này như một chiếc đinh đã rỉ sắt, đóng chặt vào lòng cô, mãi mãi không tan biến.

Không! Không! Không!

Mặc kệ anh có thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không yêu anh!

Sẽ không yêu...

Nhất định không yêu...

Reng!

Tiếng chuông điện thoại trong phòng ngủ chợt vang lên...

Kỳ Hinh ngẩng đầu, tiếng chuông điện thoại như đang cứu cô thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhanh chóng kéo lý trí của cô trở về.

Cô nhanh chóng mặc váy ngủ vào rồi bước xuống giường...

- Alo...

Giọng nói của Kỳ Hinh hơi khàn khàn.

- Thưa cô, bác Phùng đã chuẩn bị xong bữa, cô có muốn xuống ăn không?

Người giúp việc của nhà họ Lăng gọi điện hỏi ý kiến Kỳ Hinh.

- Được rồi, tôi xuống ngay đây! – Kỳ Hinh đáp.

Sau khi cúp điện thoại, Kỳ Hinh mới giật mình. Thì ra đã là giữa trưa, cô đã ngủ đến tận giờ này!

Cô mỉm cười, dường như đang châm chọc bản thân sao lại có thể ngủ say như vậy.

Khi Kỳ Hinh xuống dưới tầng, vào đến nhà ăn đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

- Bác Phùng, thơm quá!

Kỳ Hinh khen ngợi tay nghề của bác Phùng.

- Ôi, mau lại đây xem bác Phùng làm cho cháu những món gì này!

Khi thấy Kỳ Hinh trong nhà ăn, bác Phùng vội nói với cô.

Kỳ Hinh mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống.

Bác Phùng đã chuẩn bị đầy đủ, từng món ăn được bày biện ngay trước mắt Kỳ Hinh.

- Bác làm món “cá sốt trái cây kèm dầu ô liu” mà cháu thích ăn nhất đấy, còn món tráng miệng là bánh pudding tổ yến!

Bác Phùng bưng thức ăn lại gần Kỳ Hinh.

Toàn bộ thức ăn được bày biện rất đẹp mắt khiến Kỳ Hinh cảm thấy rất ấm áp.

Cô cảm động: “Cám ơn bác Phùng!”

- Ôi! Cô bé này, nhìn cháu tái nhợt chưa này, trên mặt chẳng có chút hồng hào nào, đúng là khiến người khác đau lòng mà!

Bác Phùng vừa múc canh cho Kỳ Hinh vừa nói.

Đau lòng ư?

Có ai đau lòng sao?

Lăng Thiếu Đường ư?

Hiện giờ cô còn chẳng quan tâm đến nỗi đau trong lòng mình nữa, huống chi là người ngoài chứ?

Kỳ Hinh cười khổ, cô cụp mắt xuống, đôi mắt lóe lên sự đau buồn...

Sau đó, cô hít sâu một hơi. Thôi! Không suy nghĩ gì nữa!

Sau khi ngủ một giấc lâu như vậy, lại được bác Phùng chuẩn bị đồ ăn ngon, bụng cô bắt đầu kêu lên thành tiếng.

- Ôi! Bác Phùng, món này bác làm ngon quá đi mất!

Mùi trái cây thoang thoảng kết hợp với món cá đầy dinh dưỡng, cộng thêm dầu ô liu của Italy và vỏ quýt thái nhỏ tạo ra mùi vị cực kì tuyệt, không hề béo ngậy chút nào.

- Thích thì ăn nhiều một chút đi! Mấy cô cậu trẻ tuổi chẳng quan tâm gì đến bản thân mình cả, trước kia cậu cả như vậy, giờ cô cũng giống cậu ấy, rạng sáng nay mới về nhà nghỉ ngơi!

Bác Phùng vừa bận rộn dọn dẹp vừa nói.

- Khụ...

Kỳ Hinh đột nhiên ho khan một tiếng khi nghe thấy bác Phùng nhắc đến chuyện hôm qua, trong lòng hơi dồn dập.

- Ôi, mau uống canh đi!

Bác Phùng hoảng hốt, vội dặn cô.

Sau khi ổn định lại, Kỳ Hinh hơi ngượng, hỏi bác Phùng:

- Tối qua, cháu... được Lăng Thiếu Đường đưa về ư?

Bác Phùng nhìn Kỳ Hinh, dd✧dd»iendan»lequ»ydon cảm giác như cô đang hỏi một câu cực kì buồn cười.

- Đương nhiên rồi, tối qua tôi thấy cậu cả bế cô về, còn dọa tôi sợ chết khiếp, tưởng cô bị ốm hay bị thương ở đâu. Ai ngờ cô lại... đang ngủ, còn ngủ say như chết nữa!

Bác Phùng cười cười nói với Kỳ Hinh.

Trái tim Kỳ Hinh đập “Thịch” một tiếng. Qua những lời bác Phùng nói, cô dường như có thể cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của Lăng Thiếu Đường, còn giọng nói thì thầm của anh bên tai cô.

Khi Kỳ Hinh đang ăn món điểm tâm thì người giúp việc đi vào, nói với bác Phùng và Kỳ Hinh.

- Cậu cả về rồi ạ!

Kỳ Hinh hơi run lên.

- Sao lại thế? Sao cậu cả lại về sớm thế nhỉ?

Bác Phùng thấy phản ứng của Kỳ Hinh, liền nói.

Sau đó bác Phùng bỏ dở công việc đang làm, đi ra phòng khách.

Kỳ Hinh hoảng hốt, vội vã bỏ chiếc bánh trong tay xuống, cầm khăn giấy lau lau rồi nói:

- Bác Phùng, cháu lên tầng trước.

Nói xong, cô nhanh chóng đứng dậy, vội vàng đi về phía phòng nghỉ.

- Ôi… sao lại thế?

Bác Phùng thấy Kỳ Hinh chạy như đi chạy nạn liền lẩm bẩm trong miệng.

Sàn đá cẩm thạch trơn bóng phản chiếu bóng dáng cao lớn của Lăng Thiếu Đường. Khi anh bước vào phòng khách, người giúp việc đã đứng thành hàng ở hai bên.

- Cậu cả, cậu về rồi!

Bác Phùng bước lên trước, ngạc nhiên khi thấy trong tay Lăng Thiếu Đường cầm một chiếc hộp rất đẹp.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lãnh Cung Thái Tử Phi

Lãnh Cung Thái Tử Phi

Lãnh Cung Thái Tử Phi là truyện ngôn tình cổ đại cung đình được đăng tải miễn phí

20-07-2016 131 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Non Dimenticar

Non Dimenticar

Tôi bất lực, nhưng tôi biết cô ấy còn đau khổ hơn tôi. Vậy nên chỉ đành có thể

25-06-2016
Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba từng nói nghề của ba cũng chỉ là cán bộ thôi, ba muốn con gái được người ta yêu

25-06-2016
Về miền đất thương

Về miền đất thương

Những ngày gió mùa về, Hà Nội se lạnh, cái lạnh và từng đợt gió thốc làm mình

23-06-2016
Cây bồ kết nở hoa

Cây bồ kết nở hoa

Con quyết định nói rõ cho ba mẹ hay hoàn cảnh của con hiện tại. Những ngày ở nhà

27-06-2016
Ám ảnh

Ám ảnh

(khotruyenhay.gq) Rồi nhiều đêm sau đó, có đêm anh bất chợt tỉnh giấc thì thấy Thương

01-07-2016
Unfriend

Unfriend

Nó mỉm cười vì mình đã yêu một tình yêu không từng tồn tại, và đã cố trân trọng

24-06-2016
Tạm biệt tình đầu

Tạm biệt tình đầu

Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi

09-07-2016 1 chương