The Soda Pop
Tuyết rơi mùa hè - Sheryl Nome

Tuyết rơi mùa hè - Sheryl Nome


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 79
5 sao 5 / 5 ( 5 đánh giá )

Tuyết rơi mùa hè - Sheryl Nome - Chương 75

↓↓

"Với em thì không, nhưng với anh thì có." Đúng vậy, chỉ cần trong lòng cô vẫn còn tình cảm với anh, dù chỉ là một chút, thì anh tin mình vẫn còn hy vọng có thể xoay chuyển được con người sắt đá của cô.

bạn đang xem “Tuyết rơi mùa hè - Sheryl Nome” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"...Còn." Cô chậm rãi thừa nhận.


"Nhiều hay ít?"


"...Nhiều."


Chưa để Thiên tiếp tục nói, cô đã đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh. Thiên phát hiện mắt cô đã ngập nước. "Nhưng em hận anh nhiều hơn."


Con mèo trong tay anh buồn bã nhìn cô.


"Em hận anh lắm à?" Tia hy vọng trong mắt Thiên phụt tắt. Con người cô đã bị tổn thương quá nhiều, đến nỗi cả thứ gọi là tình yêu cũng chẳng xoay chuyển được nữa.


"Phải. Em không những hận anh, mà còn hận cả gia đình anh." Ánh mắt cô dửng dưng lạnh lùng, nhưng sâu trong đó thấy được sự đau đớn đến vô hồn. "Em cũng hận bản thân mình vì quá hèn nhát, không thể một tay cầm dao giết cả ba người."


Giọng nói cô thản nhiên đến đáng sợ.


"Tại sao em không thể giết?"


"Vì em yêu anh." Cô cười nhạt. Lời thừa nhận của cô lúc này không còn làm anh vui nữa. Nó khiến anh đau lòng, bởi cô như đang ngầm muốn ám chỉ rằng, nếu như cô không yêu anh, cô sẽ dễ dàng có thể giết gia đình anh, như thế cũng không phải tự hận bản thân mình.


"Anh có biết sai lầm lớn nhất của đời em là gì không?" Cô vẫn cười, đưa tay quệt nhẹ hạt nước vừa rơi xuống "Đó là gặp anh và yêu anh."


Lời nói của cô nhẹ bẫng. Vết thương đã chai lỳ, chẳng còn ngại tự đâm thêm nhát nào nữa. Vì có đâm, cũng chẳng còn máu đâu để mà chảy, cảm giác cũng mất rồi, chẳng còn quằn quại vì đau đớn suốt ngày tháng bất tận nữa.


Anh cười đau đớn. "Vậy sao?"


"Ừ." Cô gật đầu "Nếu có một điều ước, em chỉ ước rằng chúng ta vốn dĩ chẳng có quan hệ gì. Trước đây cũng thế, sau này cũng vậy. Hoàn toàn là người dưng. Chưa từng yêu nhau, chưa từng ở bên nhau."


"Em không hối tiếc?"


"Hối tiếc gì?"


"Thời gian, tình yêu?"


"Không" Cô đáp, ánh mắt trống rỗng, thất thần.


Tiểu Bảo nhẹ nhàng đáp xuống đất. Thiên nắm lấy vai cô, siết mạnh, như muốn bóp nát người con gái này ra. Cô ấy quá mỏng manh, nhưng lý trí lại vô cùng sắt đá, sắt đá khiến anh đau lòng, bất lực nhận ra mình không thể thay đổi bất kì điều gì.


"Em không thể quên đi tất cả sao? Những chuyện trước kia, để mặc nó đi, được không? Chúng ta yêu nhau, em yêu anh, thế là được rồi, đừng quan tâm đến bất kì điều gì nữa."


Anh khẩn khoản van nài.


"Em không quên được." Cô lạnh lùng nhìn anh. Phải, cô không thể quên được những giông bão xám đen bầu trời tuổi thơ, lại càng không thể quên được kẻ đã tạo ra nó.


"Anh sẽ giúp em quên, hãy trở về bên anh...!"


"Đừng tự tin quá thế." Cô đưa tay, kéo tay anh ra khỏi bờ vai mình "Những thứ đã in vào quá sâu, không thứ gì có thể thay đổi được cả."


"Kể cả anh cũng không ư?" Anh đau đớn hỏi lại.


"Phải. Thiếu gia Hạo Thiên..." Cách cô gọi tên anh trang trọng như xa cách, mang ý tứ mỉa mai "Con người cao quý như anh, không nên van nài người khác như thế này. Hãy trở về với chăn ấm nệm êm, làm tròn bổn phận của thiếu gia như anh đi, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa."


Cô tiến đến cánh cửa, một tay mở mạnh nó ra. Đôi mắt trống rỗng cắm sâu vào một nơi vô định nào đó.


Anh mỉm cười, nụ cười thanh thản nhưng vương máu.


Quay người, chầm chậm bước ra khỏi căn phòng. Đến trước cửa, anh bất chợt dừng lại, quay sang nhìn cô.


"Băng Hạ, anh hỏi em một câu cuối cùng..."


"..."


"Nếu anh chết, em có còn hận anh không?"


Cô không nhìn anh, môi mấp máy, nói như mê sảng. "Còn."


Hóa ra là vậy, sự thù hận của cô lớn đến vậy, cho dù anh có chết đi ngàn kiếp, cô vẫn căm thù anh, vẫn không tha thứ cho anh.


Thiên mỉm cười.


Bước ra ngoài.


Người ta nói trong mỗi con người đều có một trái tim được chia làm nhiều phần, một phần để yêu thương và một phần nữa để thù hận và cũng bởi người ta đã quá yêu nhau nên mới thù hận lẫn nhau sâu sắc như thế...


Dừng lại


Để yêu thương là mãi mãi


Để chôn chặt những kí ức


Để những giọt nước mắt ko còn làm chạnh lòng nhau nữa


Để mở ra cho chúng ta con đường mới


Kết thúc tất cả từ đây...


Cánh cửa đóng sập lại.


Như con rối bị cắt hết dây, Băng Hạ đổ sụp xuống đất. Nước mắt vội vàng chảy ra.


Chiếc điện thoại nằm bên cạnh, Hạ cầm lên, ảnh nền vẫn là cô và anh bên đồi hoa bồ công anh.


"Đừng yêu em nhiều như thế nữa. Không thấy căm ghét em sao?"


Một giọt nước chảy xuống.


"Delete?" "Yes – No?"


"Yes"


"10%


40%


80%


100%"


"Deleted!"


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại

20-07-2016 59 chương
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Con hoang

Con hoang

Mấy tiếng "con hoang" như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không

28-06-2016
Lòng kiêu hãnh

Lòng kiêu hãnh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Trôi

Trôi

Có những thứ có thể thay đổi được nhưng cũng có những thứ sẽ mãi luôn ở đó

23-06-2016