
Tuyết rơi mùa hè - Sheryl Nome
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 79
5 / 5 ( 91 đánh giá )
Khuôn mặt Băng Hạ trắng bệch, đôi mắt mở to. Chiếc cốc uống nước rơi xuống đất, vỡ tung tóe.
"Anh nói cái gì?"
"Anh ấy nói..." Hạo Thiên kiên nhẫn lặp lại "10 năm trước...không hề có vụ tai nạn máy bay nào hết."
bạn đang xem “Tuyết rơi mùa hè - Sheryl Nome” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Thế....là thế nào? Tại sao lại như thế...?" Băng Hạ thất thần, đôi mắt hoảng sợ đến đờ đẫn. môi cô run run, ánh mắt nhìn anh như cầu cứu "Liệu có sự nhầm lẫn nào không?"
"Anh cũng đã nghĩ như em, nên đã nhờ anh ấy kiểm tra những năm kế tiếp. nhưng từ quãng thời gian em 4 tuổi cho đến 9 tuổi, không hề có vụ tai nạn máy bay nào cả. huống hồ, ba mẹ em mất khi em mới có 6 tuổi..."
Trái tim trong lồng ngực cô từ khi nào đã siết lại thật mạnh, cô cảm thấy khó thở, một tay siết lấy ngực, tay còn lại bấu chặt vào vạt áo khoác.
"Em không sao chứ?" Hạo Thiên vội ngồi lại gần.
"Em không sao...." Cô lắc đầu "Vậy ba mẹ em...họ chết vì cái gì...?"
"Anh không biết" Hạo Thiên lắc đầu, ánh mắt anh đầy bất lực. "Một, là gia đình em có sự nhầm lẫn. hai là, họ cố tình nói dối em...
Nhưng theo anh nghĩ, lý do cái chết thì không thể nhầm lẫn được...
Vì vậy, có thể do em quá nhỏ, nên với lý do nào đó, họ đã không nói sự thật với em."
"Không thể...không thể nào..."
Đôi mắt Băng Hạ mờ mịt, một tấm màn đen sụp xuống mí mắt. trước mắt cô bây giờ là một không gian ảm đạm, trống rỗng và tối đen.
Vậy cái thứ cô đi tìm suốt bao nhiêu năm qua, rốt cuộc nó là cái gì?
Giờ mới thấy mình thật nực cười biết bao. Tại sao lại có thể tự nhủ rằng sẽ trả thù cho ba mẹ, sẽ tìm ra kẻ đã h-ã-m hại họ, để rồi bây giờ mới biết, thậm chí sự thật về cái chết của họ bản thân cô cũng không rõ.
Không có vụ tai nạn nào hết ư? Vậy thì rốt cuộc cha mẹ cô tại sao lại chết?
Mịt mờ...tối tăm...sự thật sao cứ mãi xa vời.
Và rốt cuộc thì những con người kia, họ tại sao lại lừa dối cô suốt bao nhiêu năm? Người cùng đã ra đi rồi, đã tắt thở rồi, đã về với cát bụi rồi. Tại sao vẫn phủ cái tấm màn đen ấy lên cái sự thật mà đáng ra nó chẳng cần phải giấu?
Tại sao?
Tại sao?
....
Tại sao????????
"Em phải về, em nhất định phải về. em cần hỏi ba em cho ra nhẽ!"
"Ba em?"
"Ba nuôi. Trước ông làm quản gia cho gia đình em. Chính ông ấy đã nói với em ba mẹ em mất do tai nạn máy bay. Nếu như ông ấy nói dối, em cần biết sự thật. em cần biết rốt cuộc ba mẹ em làm sao mà chết!"
Băng Hạ đứng bật dậy khỏi chiếc ghế sofa, quay người chạy ra khỏi phòng tiếp khách. Bóng cô lấp loáng dưới ánh nắng chiều mờ nhạt.
Thiên vội đứng dậy, hoảng hốt chạy theo.
"Hạ!" Anh kéo tay cô lại.
"Anh làm gì thế? buông em ra!" Hạ hét lên, cô giật tay về, lông mày cau lại một cách khó chịu.
"Tại sao em cần quan trọng chuyện này đến vậy?"
"Anh nói cái gì?" Hạ ngây người.
"Tại sao em cần quan trọng lý do ba mẹ em mất chứ? họ dù gì cũng đã ra đi rồi. 10 năm trước kia! Không phải tai nạn máy bay thì là một lý do khác. Em cứ cố gắng đào xới như vậy liệu họ có thanh thản không? Họ có sống lại không?" Thiên gắt lên, trong đôi mắt xanh xoay tròn những vòng xoáy mất bình tĩnh.
"Anh im đi!" Cô trừng mắt. đôi mắt lạnh lùng đáng sợ. "Anh làm sao hiểu được tại sao em lại phải đi tìm kiếm mấy thứ như thế này chứ!" "Thế thì tại sao?"
"Anh có hiểu cảm giác của đứa trẻ vào ngày sinh nhật của nó được tin ba mẹ mất và suốt những năm sau đó, ngày sinh của nó được biết đến là ngày giỗ của ba mẹ? anh có hiểu cảm giác của đứa trẻ đứng đó nhìn ba mẹ mình ngập trong vũng máu và nhắm mắt mãi không mở ra, đến lời trăng trối cuối cùng của họ cũng không được nghe? Anh làm sao có thể hiểu được cảm giác nhìn thấy ba mẹ mình được đưa xuống nấm mồ lạnh ngắt mà chẳng ai xót thương?" "..."
"Anh sao có thể hiểu được cảm giác của đứa trẻ từ một tiểu thư xuống thành đứa trẻ nghèo hèn mất hết tất cả. từ tình yêu thương cho đến hoàn cảnh sống đều bị cướp đi một cách tàn nhẫn và thô bạo..." "Anh..."
"Hạo Thiên, anh có hiểu cảm giác của một đứa trẻ tận mắt chứng kiến mọi thứ xung quanh rời xa nó, biến mất khỏi tầm tay nó, và kéo cả thế giới của nó sụp đổ, mà đứa trẻ đó chẳng làm được gì, kể cả việc khóc...?"
"Giờ nó biết được ba mẹ nó chết chẳng phải do tai nạn, anh bảo nó phải làm sao? khoanh tay chịu thua à? Họ chẳng thể sống lại...! đương nhiên là em biết..."
Giọng nói nhỏ dần, Băng Hạ nhìn anh. ánh mắt cô vừa đau đớn, vừa căm hờn, vừa đáng thương và yếu đuối. cô mím môi quay đi.
Anh kéo cô lại, ôm chặt lấy cô.
Trái tim của cô, đã bị tổn thương quá nhiều đến vậy sao?
"Anh hiểu, anh xin lỗi!"
...
Đi vội đến mức chẳng kịp chào tạm biệt các cô giáo của cô nhi viện Thiên Sứ, Băng Hạ ngồi trên xe mà thấp thỏm không yên.
Cô gọi điện thoại cho Thiều Tuấn, nhưng đầu dây bên kia chỉ đáp lại vô tình bằng những hồi chuông dài không người bắt máy.
Cô gọi lại lần nữa.
Kết quả vẫn chẳng mấy khả quan.
"Người làm nhà em, người năm ấy biết chuyện, chỉ còn mỗi ông ấy thôi à?" Hạo Thiên chú tâm lái xe, hỏi.
"...Vâng. Những người đó không mất thì giờ cũng đã ở một nơi khác rồi" Hạ nắm chặt chiếc điện thoại trong tay.
"Sẽ tìm ra thôi mà. Ông ấy không nói cho em, hẳn là có điều gì đó uẩn khúc." Thiên trấn an, bàn tay của anh đặt lên bàn tay đang siết cứng đờ trên đùi Hạ.
"Mong là như thế! anh đi nhanh lên đi!..
Chiếc xe lao vào sân trường Thánh Huy, dừng trước ký túc xá vẫn còn sáng đèn. Hạ nhanh tay tháo dây an toàn, chạy như bay vào nhà.
"Vy! Chúng ta phải...!"
Chợt...
Cô sững sờ. Trước mắt cô, Bảo Vy đang ngồi sụp xuống nền nhà, bên cạnh cô là đống mảnh thủy tinh vỡ vụn của chiếc lọ hoa mà bình thường vẫn ở trên bậu cửa sổ. bên cạnh Vy, chiếc điện thoại để bàn bị xô lệch với ống nghe rơi lủng lẳng xuống dưới.
Vy cúi xuống, mái tóc đen xõa ra che hết cả khuôn mặt.
Hạ bước vào nhà, đúng lúc Hạo Thiên cũng xuất hiện ngay sau lưng cô. Anh cũng bất ngờ không kém trước khung cảnh đang hiện ra trước mắt. "Vy...?" Hạ gọi.
Vy từ từ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe sưng mọng, đôi môi khô rát. Gò má bầu bĩnh loang lổ nước mắt.
"Có chuyện gì thế?" Hạ hoảng hốt.
"Băng Hạ..." Giọng Vy lạc đi, nghe như sắp sẵn sàng khóc.
"Ba....mất rồi....!"
*Cạch!*
Chiếc điện thoại di động trong tay Hạ rơi xuống.
"Cậu....vừa mới nói cái gì?"
Trong tiềm thức. không có gì hơn là một khoảng không gian trống rỗng, tối đen.
Băng Hạ bị lạc vào đó, không thể tìm được lối thoát, tấm màn tối đen đã phủ lên mắt cô, cách biệt toàn bộ những giác quan của cô với thế giới bên ngoài. Cô không cảm nhận thấy gì, tất cả chỉ là những cơn gió lạnh u ám quất vào người ran rát.
"Băng Hạ, có thể gọi ta một tiếng ba chứ?"
"Ba...!"
"Ngoan, ngoan lắm...!"
...
"Ba, ba thương ai? Giữa con với Vy...."
"Ba thương cả hai...cả hai đứa đều là con ba..."
........
"Ba!"
"Gì thế con?"
"Có phải cứ đau khổ và buồn là phải khóc?"
"Ờ..cũng không hẳn con ạ...cũng giống như người ta cười, cũng không nhất thiết là họ đang vui..."
"Vậy sao khi ba mẹ con mất, con không khóc, họ lại mắng con như thế?"
"...
Băng Hạ của ba...!"
"Thực ra...con không khóc không phải vì con không buồn...nhưng ba Dương Trung đã dặn con...không được khóc...nhất định không được để người ta thấy mình yếu đuối..."
Và cô bé Băng Hạ, đã ngồi trong lòng Thiều Tuấn, nước mắt giàn dụa...
Không được để cho người ta thấy mình yếu đuối...
Cũng không nên yếu đuối...
...
"Ba...có phải con đã làm gánh nặng cho ba và Vy?"
"Đừng nói thế, Hạ...Con là một thiên thần, và ba rất hạnh phúc khi con đã đến với ba và Vy..."
"Ba mất rồi...!"
Mất?
Mất, là chết?
Hệ Thống Sủng Phi
Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn
Thất tịch không mưa - Lâm Vũ Tình
Giới thiệu: Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc.
Ngang qua thế giới của em - Trương Gia Giai
Giới thiệu: Ngang qua thế giới của em là một tập truyện ngắn, nằm trong hệ liệt
Hiếu Gia Hoàng Hậu
Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút
Anh xin đầu hàng - Mạc Nhan
Giới thiệu: Giang Chấn Vũ và An Mật Nhi tình cờ gặp nhau trong một nhà hàng và cô đã
Cô Gái Hồ Đồ Yêu Phải Ác Ma
Cô Gái Hồ Đồ Yêu Phải Ác Ma thuộc thể loại ngôn tình hiện đại được đăng tải
Làm Sủng Phi Như Thế Nào
Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được
Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường
Cô sinh trong một gia đình bình thường nhưng sao mọi thứ xui xẻo đều đổ trên người
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh
Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của
Doremon chap 9: Bóng thay người
Đọc truyện tranh Doremon chap 9: Bóng thay người Dưới ánh nắng, bất cứ vật gì
Bang chủ tiểu vương phi - Verika
Giới thiệu: 1. Mạc Kì Doanh - nữ chính Nàng là nữ chính của truyện... 1 sát thủ tài
Thiên nga đen bị phản bội - Ký Thu
Giới thiệu: Nếu như thiên nga đen lạnh lùng gặp gỡ đại ma đầu tàn bạo. Trước
Đi ngang qua giấc mơ tôi
Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em
Bán chữ
- Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô
Ly cà phê nhạt
Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía
Bánh rán và Su
"Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có
Ba đồng xu
Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý
Tin nhắn gửi nhầm
Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan
Mái tóc
Anh nhìn kỹ bức tranh mới: bên bình hoa cúc lẻ loi, mờ ảo, mái tóc dài mới cắt,
