Polaroid
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 28
5 sao 5 / 5 ( 75 đánh giá )

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi - Chương 9 - Part 2

↓↓

Khâu Vĩ định đỡ tôi dậy nhưng tôi đẩy anh ra, tự mình đi đến bên giường nằm xuống.

bạn đang xem “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lần này, đến lượt tôi nằm bẹp trên giường mười mấy ngày liền.


Tôi chỉ nhớ trong thời gian đó tôi không ngừng nôn mửa và sốt cao. Bác sỹ đến rồi lại đi, Khâu Vĩ không rời khỏi nhà. Trong cơn hôn mê tôi chỉ cảm thấy anh cho tôi uống thuốc và ăn cháo.


Nhưng tôi nuốt không trôi, miễn cưỡng ăn một chút lại nôn sạch sành sanh. Mấy lần tôi thậm chí còn nôn vào người anh, có lúc hơi tỉnh táo tôi một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu tôi: có phải tôi sắp chết rồi hay không?


Nhưng cuối cùng tôi cũng hạ sốt, tinh thần dần dần hồi phục.


Khâu Vĩ bị tôi dọa sợ chết khiếp, anh nói: "Triệu Mai, mạng cô cũng lớn thật đấy, cô bị sốt nhiều ngày như vậy mà không chuyển thành viêm phổi. Tôi còn tưởng cô không qua khỏi"


Tôi cười cười với anh, nếu không qua khỏi có phải tốt biết mấy? Tôi sẽ không cần bận tâm đến bất cứ chuyện gì, bất cứ người nào. Bởi vì một khi tỉnh táo, tôi sẽ phải đối diện với gương mặt anh trên lệnh truy nã.


Tôn Gia Ngộ là người thông minh và lý trí, tại sao anh có thể gây ra chuyện ngu xuẩn này? Tôi không hiểu, nghĩ mãi cũng không thông.


Tôi hỏi Khâu Vĩ: "Liệu có phải anh ấy bị người khác hãm hại?"


Khâu Vĩ ngây người một lát rồi nhìn tôi bằng ánh mắt áy náy, anh nở nụ cười khổ tâm: "Tôi cũng mong là như vậy nhưng không phải, cậu ấy quả thật đã gây ra chuyện đó, là cậu ấy làm".


Trong một vài giây, tôi không hiểu Khâu Vĩ đang nói gì, chỉ nhìn thấy đôi môi anh mấp máy. Nhưng tôi đột ngột định thần, tia hy vọng cuối cùng tan biến.


"Anh ấy đang ở đâu?"


Khâu Vĩ tránh ánh mắt tôi, anh hít một hơi sâu rồi mở miệng: "Cảnh sát đang tìm cậu ấy ở khắp nơi, tôi không biết, cô đừng hỏi tôi, tôi không biết gì cả".


Lời nói của Khâu Vĩ rất mẫu thuẫn. Nếu anh không liên lạc với Tôn Gia Ngộ, tại sao anh có thể ra sân bay đón tôi? Nhưng anh không muốn nói tôi cũng không ép anh. Ván đã đóng thuyền, tất cả không còn cơ hội cứu vãn, tất cả đã mất hết ý nghĩa.


Tôi quay đầu nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ.


Sắc trời xanh thẫm, từng vầng mây trắng đang lững lờ trôi. Ngoài nhà có một cây lớn chĩa cành lá vào cửa sổ. Trên nền lá xanh là từng đóa hoa trắng muốt.


Tôi hồi tưởng lại quãng thời gian trước khi tôi về Bắc Kinh, mặc dù nội tâm dằn vặt nhưng tất cả vẫn bình thường, thậm chí mọi việc còn có chuyển biến tốt. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong hơn nửa tháng tôi rời khỏi đây. Cả thế giới giống như trượt khỏi quỹ đạo, trở nên hoang đường vô cùng?


"Anh Khâu, anh đi đi, để em yên tĩnh một lát". Tôi mệt mỏi nhắm mắt.


Khâu Vĩ ngạc nhiên: "Cô ốm đến mức này..."


"Em không sao". Tôi ngồi dậy: "Em cần làm vệ sinh cá nhân, anh ở đây không tiện".


Hơn mười ngày không tắm rửa gội đầu, tóc tôi bết vào với nhau, toàn thân tỏa mùi hôi rất khó ngửi, vậy mà Khâu Vĩ cũng chịu nổi. Dù sao tôi vẫn phải tiếp tục cuộc sống, tôi vẫn cần phải chăm sóc thể xác này một cách cẩn thận.


Khâu Vĩ cau mày, tất nhiên anh hiểu ý tôi.


"Thật đấy, em không sao đâu". Tôi nhấn mạnh một câu.


Anh tỏ ra không yên tâm: "Cô có bạn gái thân thiết không? Có thể nhờ họ đến đây chăm sóc cô một hai ngày?"


Tôi lắc đầu, bây giờ tôi không muốn gặp ai cả, chỉ muốn ở một mình. Nhưng nghe Khâu Vĩ nói vậy, tôi chợt nhớ đến một người.


Tôi nhớ đến cuộc điện thoại trước khi tôi lên đường, thế là tôi bật cười cay đắng: "Anh Khâu có biết không? Trước hôm em sang bên này, Bành Duy Duy đã gọi điện cho em. Cậu ta ghê gớm thật, có phải cậu ta đã trả được mối thù như ý nguyện của cậu ta..."


Khâu Vĩ lùi lại phía sau hai bước, gương mặt anh lộ rõ vẻ kinh hoàng. Anh trừng mắt với tôi cứ như nhìn thấy bóng ma: "Bành Duy Duy? Con bé đó...Vào hôm cô quay lại Odessa, con bé đó đã chết rồi".


Cơ mặt tôi bị đông cứng trong giây lát, lông ở trên người dựng đứng hết cả lên, tôi hoàn toàn quên mất điều mình vừa nói.


"Cậu ấy chết rồi? Chuyện xảy lúc nào vậy?" Không biết bao lâu sau tôi mới định thần, nghĩ đến cuộc điện thoại kỳ lạ đó, tôi sợ đến mức thanh âm lạc đi.


"Thì tối hôm đó, buổi tối trước hôm cô lên đường. Con bé đó tự sát bằng hơi ga ở căn hộ thuê. Đợi đến sáng ngày hôm sau hàng xóm phát hiện báo cảnh sát, nó đã tắt thở".


Có nghĩa là, cuộc điện thoại Bành Duy Duy gọi cho tôi chính là giây phút cuối cùng của cuộc đời cô. Cô nói: "Triệu Mai, Odessa đêm nay trăng rất sáng, Bắc Kinh có ánh trăng không?


Tôi giơ tay ôm mặt: "Tại sao cậu ấy lại làm vậy?"


Chương trước | Chương sau

↑↑
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả

23-07-2016 10 chương
Muốn Nói Yêu Em

Muốn Nói Yêu Em

Trích đoạn:Trên đời này đứa nhỏ không cha không mẹ có rất nhiều, Tống Tiểu Tây

20-07-2016 43 chương
Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng là một truyện ngôn tình sủng kể về một anh chàng mang trong

22-07-2016 10 chương
Legging trên sofa

Legging trên sofa

Anh bảo có sự khác nhau không, giữa việc người ta yêu mình và xây dựng tương lai có

24-06-2016
Bức hoạ không nét vẽ

Bức hoạ không nét vẽ

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài

24-06-2016
Ngày đã qua

Ngày đã qua

Nguyên dừng lại tháo giày ở ngạch cửa, lòng bảo lòng, bữa nay hãy vui như trước đây

24-06-2016
Người mẹ

Người mẹ

Nhưng chúng tôi biết, với một cái lưng đã còng, bà tới trạm sữa lấy sữa về cho gia

30-06-2016
Ngốc nghếch yêu

Ngốc nghếch yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Như là tương tư

Như là tương tư

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Would you wait

27-06-2016
Li dị chán lắm

Li dị chán lắm

Audio - Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật

01-07-2016