pacman, rainbows, and roller s
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 28
5 sao 5 / 5 ( 15 đánh giá )

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi - Chương 5 - Part 4

↓↓

"Vậy em hãy cố gắng học hành. Từ ngày mai anh bắt đầu đi làm".

bạn đang xem “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Hả?" Tôi nhất thời không phản ứng kịp.


"Ý anh là, sau này ban ngày anh không ở nhà, em không cần phải vất vả như thời gian qua".


Tôi rất ngạc nhiên: "Mới chưa đến hai tháng, người ta nói tổn thương gân cốt cần nghỉ ngơi một trăm ngày, anh cẩn thận không để lại di chứng đó".


"Được rồi, anh biết rồi". Tôn Gia Ngộ làm ra vẻ mất hết kiên nhẫn.


"Anh đừng khinh suất như vậy, em nói nghiêm túc đấy"


Anh chen vào ngồi chung ghế với tôi, tay túm đuôi tóc của tôi: "Hưởng thụ hai tháng là đủ rồi, nếu anh còn ở nhà lười biếng nữa, chắc chắn em sẽ tạo phản cho mà xem. Trong lòng anh hiểu rõ, thời buổi này, người im ỉm không oán hờn còn hiếm có hơn cả loài gấu trúc".


Tôn Gia Ngộ nói thẳng ra như vậy, khiến tôi hơi ngượng, tôi mở miệng khuyên can anh: "Anh hãy nghỉ thêm một thời gian nữa đi".


Anh vỗ lên đầu tôi: "Không chịu khó kiếm tiền làm sao nuôi nổi em. Học phí của khoa nghệ thuật đúng là con số trên trời. Làm thêm hai năm nữa, anh sẽ rửa tay gác kiếm đưa em đi nước Áo".


Tim tôi đập mạnh. Anh từng nói cả đời này sẽ không kết hôn. Vậy câu vừa rồi có nghĩa là gì? Một lời hứa?


"Tại sao lại đi Áo?"


"Vì anh thích trượt tuyết. Em có biết trượt tuyết không?"


Tôi lắc đầu.


"Khi nào có cơ hội anh sẽ dạy em". Tôn Gia Ngộ tỏ ra rất hưng phấn: "Em thử nghĩ xem, khi em trượt xuống, mọi người ở xung quanh biến mất, chỉ có tiếng gió thổi bên tai em. Tốc độ đó...sự kích thích đó...vô cùng tuyệt vời".


Tôi thuận tay bấm xuống phím đàn, phát ra âm thanh tạp loạn.


Hóa ra là như vậy, làm tôi mất công tưởng bở.


Chúng tôi cùng Nina ăn cơm tối rồi mới ra về. Khi chào tạm biệt Nina, bà ôm tôi và nói nhỏ vào tai tôi: "Người đàn ông sợ nhất nói ba từ "anh yêu em". Cháu hãy cho cậu ấy thời gian".


Tôi mỉm cười với bà, bà để mắt đến mối quan hệ của chúng tôi. Đáng tiếc là bà không hiểu con người thật của Tôn Gia Ngộ.


Người đàn ông như anh sẽ không vì một cái cây mà từ bỏ cả khu rừng. Có lẽ một ngày nào đó xuất hiện một người phụ nữ như yêu tinh nhền nhện, may ra mới có thể hàng phục anh. (Yêu tinh nhền nhện: nhân vật trong tác phẩm Tây Du Ký)


Trên đường về thành phố, Tôn Gia Ngộ nghe một cuộc điện thoại, anh ậm ừ rồi tắt điện thoại và nói với tôi: "Em gái, cười tươi cho anh xem nào!"


"Thần kinh!" Tôi quay mặt tránh anh.


Anh bật cười, gương mặt tỏ ra thần bí: "Em hãy nhớ lời em nói đấy nhé, về đến nhà đừng có hối hận".


Tôi nhanh chóng hiểu câu anh nói có nghĩa là gì.


Trên nền nhà ở phòng khách chỗ nào cũng thấy bìa cứng và vải bạt khá dày. Còn ở vị trí chính giữa phòng sách trên tầng hai là một cây đàn piano sáng loáng.


Tôi giơ tay bịt miệng, trong lòng vô cùng bất ngờ: "Của em?"


"Đúng, là của em, có thích không?"


Tôi chạy đến mở nắp đàn, nhẹ nhàng vuốt ve phím đàn trắng xóa, tôi vui đến mức không biết nói gì.


Tôn Gia Ngộ đứng dựa vào cửa nhìn tôi cười cười: "Em hãy cố gắng tập luyện. Để xem nước Áo có trường học thích hợp nào không? Anh đã thương lượng với Nina rồi, đợi em học hết khóa dự bị, đến khi khả năng chơi piano tiến bộ một chút, Nina sẽ giúp em thu âm rồi tiến cử với trường học ở bên đó".


"Thật không?"


Tôn Gia Ngộ nhún vai: "Tuy anh không phải là người tốt, nhưng anh có ưu điểm nói được làm được".


Tôi nhảy lên ôm cổ anh, hôn chùn chụt bảy tám phát trên khắp mặt anh.


"Đừng...đừng...đừng, nước bọt dính hết vào mặt anh rồi". Tôn Gia Ngộ giả bộ nhăn nhó: "Em chớ mừng vội, anh có một điều kiện".


Tôi vẫn chìm trong niềm vui: "Anh nói đi!"


"Sau này không cho phép em gặp tên cảnh sát đó".


Tôi như bị dội một gáo nước lạnh: "Tại sao? Anh muốn quản em à?"


"Anh không quản em thì ai quản em?"


"Ai cũng không thể quản em. Em và anh ấy chỉ là bạn bè bình thường, anh dựa vào gì mà can thiệp vào sự tự do của em?"


"Không dựa vào gì cả, là anh thích quản em".


Tôi tức tối dậm chân bình bịch: "Anh có thể ăn nói tử tế không? Ít nhất anh cũng phải cho em biết lý do tại sao?"


"Không có lý do, tóm lại em không được gặp cậu ta. Nếu sự nhiệt tình của em không có chỗ phát tiết, em hãy tìm mấy bạn học nam ở trong trường ấy. Ai cũng được, trừ tên cảnh sát đó".


Lúc không nói lý lẽ, Tôn Gia Ngộ trông như một cậu bé, anh đỏ mặt tía tai, môi mím thành một đường chỉ thẳng.


Tôi vào phòng ngủ đóng sập cửa. Cả buổi tối, tôi giận dỗi không nói với anh một câu nào.


Nhưng khi Andre gọi điện thoại đến, tôi do dự một lúc rồi quyết định nói với anh: "Andre, tôi không thể gặp anh".


Andre im lặng, mãi mới lên tiếng: "Là anh ta không cho cô gặp tôi đúng không?"


"Ừm, anh ấy không thích tôi gặp gỡ người đàn ông khác". Tôi đành bịa lý do.


Andre gần như cười nhạt: "Có đúng là vì nguyên nhân này không? Không phải do tôi là cảnh sát, cảnh sát phòng tội phạm đấy chứ?"


Tôi bị anh nói trúng tâm tư nên ngập ngừng không biết mở miệng thế nào.


Andre hỏi: "Anh ta có yêu cô không? Cô hiểu anh ta bao nhiêu?"


Tôi không thể trả lời câu hỏi của anh.


Đây là lần đầu tiên Andre nói với tôi như vậy, trước đó anh tuyệt đối không nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến Tôn Gia Ngộ.


"Mai, anh ta không xứng với cô, không hề xứng với cô một chút nào. Cô....hãy bảo trọng!" Andre thở dài ở đầu bên kia điện thoại rồi anh cúp máy.


Bên tai truyền đến tiếng rắc nhẹ. Tôi ôm điện thoại thất thần một lúc lâu.


Tất nhiên là cảm thấy đáng tiếc, nhưng tôi chỉ có thể làm như vậy. Tôi không thể hiểu nổi tâm lý của người "bắt cá hai tay". Đối với tôi, việc lưỡng lự giữa hai người đàn ông chỉ có thể giải thích bằng một lý do, cô ta không yêu cả hai người đàn ông đó.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Chúng ta ly hôn đi

Chúng ta ly hôn đi

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!". *** Lúc anh nói câu

28-06-2016
Cái ngõ bê tông

Cái ngõ bê tông

Ông cúi mặt, cái ngõ đất bẩn thỉu đã khoác lên mình một tấm áo mới, khang trang

24-06-2016
Lối về

Lối về

Sau hơn hai năm làm công nhân, ước mong thoát khỏi làng quê mà rôi giờ đây tôi chẳng

24-06-2016
Bức tranh không màu

Bức tranh không màu

Được 1 tháng, tin động trời nữa. Công ty của bố phá sản. Bố nợ chồng chất. Mẹ

30-06-2016
Tên trộm và bà mẹ

Tên trộm và bà mẹ

Có một đứa trẻ từ nhỏ đã thích ăn trộm. Một hôm, nó đi học về, trong cặp có

24-06-2016