Polly po-cket
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 28
5 sao 5 / 5 ( 135 đánh giá )

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi - Chương 11 - Part 1

↓↓

"Chị cầm về đi". Tôi nhét túi giấy vào tay Valeria: "Nếu anh ấy biết được, anh ấy tuyệt đối không đồng ý nhận tiền của chị".

bạn đang xem “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Valeria mếu máo, hai mắt ngấn lệ: "Tại sao? Tôi vẫn chưa có cơ hội báo đáp Tôn!"


Tôi còn chưa lên tiếng, Ivan ở bên cạnh đột nhiên có một cử chỉ bất ngờ, cậu bé giật lấy túi tiền đặt trước mặt tôi và lên tiếng: "Cho papa, cho papa".


Tôi kinh ngạc nhìn cậu bé như không tin nổi vào mắt mình: "Ivan, cháu vừa nói gì?"


Cậu bé rõ ràng vừa biểu đạt ý kiến của mình.


Nhưng Ivan không thèm để ý đến tôi, cậu bé lại ngồi xuống cắm cúi ăn cơm tiếp.


Valeria xoa đầu cậu bé cười cười: "Ivan gặp được một bác sỹ tốt nên thời gian qua có tiến bộ lớn".


"Thật sao?" Tôi véo má Ivan, trong lòng mừng thay chị: "Thế thì tốt quá!"


"Mai!" Valeria ngượng ngùng nhìn tôi: "Tôi có chuyện vui muốn báo với cô".


"Chuyện gì?"


"Tôi sẽ kết hôn vào chủ nhật tuần sau".


"Hả? Chú rể là ai?" Tôi lại một lần nữa ngạc nhiên tột độ.


Chuyện Valeria ghen với tôi phảng phất mới như ngày hôm qua, vậy mà trong nháy mắt vật vẫn ở chốn cũ, người không còn như xưa, Tôn Gia Ngộ đã trở thành quá khứ của chị.


"Là...là bác sỹ của Ivan". Valeria cười thẹn thùng.


"Vậy à...chúc mừng chị!"


Tôi cố gắng thể hiện vẻ mặt vui mừng, không hiểu tại sao trong lòng tôi hơi chua xót, cảm thấy bất bình thay Tôn Gia Ngộ, những người ở bên cạnh anh lần lượt rời bỏ anh mà đi.


"Mai, cô có tham gia hôn lễ không?" Valeria nhìn tôi bằng ánh mắt chờ đợi.


Tôi ngẫm nghĩ rồi trả lời: "Nếu anh ấy có thể ra ngoài, tôi và anh ấy nhất định sẽ đến nhà thờ".


Valeria tiến lên ôm tôi và nói nhỏ vào tai tôi: "Bạn yêu, xin hãy giữ lại tiền. Tôn là người tốt, thượng đế nhất định sẽ phù hộ anh ấy".


"Cám ơn chị, Valeria". Tôi vỗ nhẹ lên lưng chị, nhân cơ hội đó giơ tay lau giọt nước mắt không biết rơi xuống từ lúc nào.


Sau khi tiễn mẹ con Valeria ra về, tôi đóng cửa và lấy ra tờ giấy gửi tiền "ngân hàng ngầm" và tờ ủy quyền của Tôn Gia Ngộ. Tôi ngồi dưới ngọn đèn nhìn hai tờ giấy một lúc lâu.


Ngày mai chúng sẽ không thuộc về tôi nữa, trong lòng tôi tràn ngập sự lưu luyến và đau khổ.


Ngón tay tôi lướt qua hàng chữ viết của anh, giống như chạm phải vật thể có da có thịt, như lướt qua lòng bàn tay anh. Hàng loạt ký ức dội về trí óc tôi, nhiều hình ảnh và quá khứ khó quên như vậy, đến nay thứ tôi có thể tiếp xúc, chỉ còn lại hai hàng chữ.


Tôi chống tay lên bàn, cố gắng kìm nén không để nước mắt trào ra, nhịn đến mức cổ họng tôi như có một con dao sắc nhọn đâm vào.


Ngoài trời oi ả nóng bức nhưng toàn thân tôi lạnh toát.


————————-


Sáng ngày hôm sau, tôi đến "ngân hàng ngầm" theo lời hẹn trước trong điện thoại. Vẫn là cái bàn đó, ngồi đằng sau bàn vẫn là người đàn ông trung niên có gương mặt mờ nhạt đó. Tôi đứng trước bàn, tay nắm hai tờ giấy, do dự hồi lâu mới đưa cho ông ta.


Tôi mở to mắt nhìn hai tờ giấy bị hút vào cái máy cắt vụn giấy. Như vậy, mối liên hệ cuối cùng giữa tôi và anh đã đứt đoạn giống như con diều đứt chỉ. Trái tim tôi co rút, lồng ngực hô hấp khó khăn.


Bốn mươi bảy ngàn đô la Mỹ, với tám ngàn Valeria để lại, tổng cộng là năm mươi lăm ngàn, tôi đưa hết cho Khâu Vĩ.


Khâu Vĩ cũng đã cắm toàn bộ lô hàng của anh, chỉ lấy được một trăm hai mươi ngàn tiền mặt, bằng sáu mươi phần trăm số vốn anh đổ vào.


Thế nhưng Khâu Vĩ không một lời oán trách, khiến tôi đâm ra hoài nghi, trong thế giới vật chất này còn tồn tại tình bạn thật sự?


Hóa ra không phải ai cũng xứng với hai từ "bạn bè".


Số tiền chúng tôi gom được so với con số La Tây đưa ra còn thiếu hơn hai mươi ngàn đô la Mỹ. Những nơi có thể vay mượn chúng tôi đều mượn cả rồi, bây giờ chúng tôi không biết đi đâu mới có thể kiếm ra khoản tiền này.


"Nếu thật sự hết cách thì chỉ có thể đi vay nặng lãi". Khâu Vĩ nói.


Tôi giật mình: "Không còn cách khác sao?"


"Tuy chúng ta cố gắng không dính đến vay nặng lãi nhưng đến nước này thì chỉ còn con đường đó. Hoặc là có một cách khác".


"Cách gì?" Tôi hỏi.


"Đi cướp ngân hàng".


"Xin anh". Tôi suýt nữa bật cười.


"Nhắc đến ngân hàng tôi mới nhớ một chuyện". Khâu Vĩ cau mày: "Chiều hôm qua tôi gặp Lão Tiền ở ngân hàng".


"Hả?" Cái tên Lão Tiền đã trở nên vô cùng xa lạ, tôi ngây người vài giây mới có phản ứng: "Anh ta bao lâu rồi mới lộ diện? Bây giờ đang làm gì vậy?"


"Tôi không biết, nhưng có vẻ tinh tướng lắm. Anh ta lại dọn về ngôi nhà cũ. Đúng là trước đây tôi có mắt như mù". Nhắc đến Lão Tiền, Khâu Vĩ tỏ thái độ chán ghét.


Tôi lập tức nghĩ đến chuyện trước mắt: "Đúng rồi, em nhớ hình như còn một lô hàng trong tay Lão Tiền, chắc anh ta có tiền đúng không? Sao chúng ta có thể quên béng anh ta?"


Chương trước | Chương sau

↑↑
Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Truy đuổi - Nhan Tiểu Ngôn

Giới thiệu: Mỗi thành phố đều có một tên vô lại một tay che trời, Tiêu Trạch vừa

09-07-2016 74 chương
Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình

23-07-2016 60 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Người yêu một ngày

Người yêu một ngày

"Giả sử chúng mình ngày ấy yêu nhau thì sao nhỉ?" "Thì chắc chẳng còn đến bây giờ

30-06-2016
Vẫn sẽ là anh và em

Vẫn sẽ là anh và em

Định mệnh đã sắp đặt trong trái tim anh chỉ mang một hình bóng... *** 17 năm

23-06-2016
Yêu thương không lời

Yêu thương không lời

Hôm nay là ngày họp phụ huynh cho Tí, mẹ tất tưởi chạy sang nhà hàng xóm mượn đôi

26-06-2016
Tin tưởng nơi anh

Tin tưởng nơi anh

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Tên ăn trộm

Tên ăn trộm

(khotruyenhay.gq) Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng

28-06-2016