XtGem Forum catalog
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 28
5 sao 5 / 5 ( 54 đánh giá )

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi - Chương 10 - Part 1

↓↓

Tôi xoay mặt anh lại: "Nói cho em biết đi!"

bạn đang xem “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh - Thư Nghi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tôn Gia Ngộ nhìn tôi: "Em cũng muốn hắn chết sao?"


"Hắn đáng chết mà!"


Khóe miệng anh nhếch lên để lộ ý cười, nhưng chắc chắn không phải nụ cười vui vẻ: "Thấy chưa, đến em cũng nói như vậy. Sao anh có thể mềm lòng, hai lần đều chết trong tay một người, có phải anh vô dụng lắm không?"


Tôn Gia Ngộ ngẩng đầu, ánh đèn hắt lên mặt anh, anh đang cười nhạo bản thân. Tôi dõi theo hình bóng anh, chỉ cảm thấy ruột gan thắt lại.


"Gia Ngộ!"


"Gì?"


"Em biết anh là người tốt, vì vậy anh không nỡ ra tay".


Lần này anh bật cười thành tiếng và quay đầu nhìn tôi, đuôi mắt anh cong cong: "Em biết không, bình thường anh ghét nhất ai đó nói với anh, Tôn Gia Ngộ đúng là người tốt. Bởi vì kẻ nào nói câu đó, chắc chắn có chuyện cần nhờ đến anh".


"Anh đúng là người tốt mà". Tôi cố chấp khẳng định.


"Thôi đi". Anh kéo tay tôi đặt lên ngực anh: "Bây giờ đã mười hai giờ rồi, mấy ngày vừa qua chắc em không ngủ ngon giấc. Lại đây để anh ôm em, em hãy chợp mắt một lúc đi!".


Tôi do dự một vài giây rồi giơ bàn tay còn lại đặt lên mu bàn tay anh. Trái tim anh đập đều đặn dưới lòng bàn tay tôi, cùng với nhịp tim của anh, cơn buồn ngủ dội đến, tôi nhắm mắt tựa vào người anh và từ từ chìm vào giấc ngủ.


Không biết bao lâu sau, tôi giật mình tỉnh giấc, đèn tắt tối om. Tôi không phân biệt rõ lúc này là nửa đêm hay tầm rạng sáng, nhưng tôi nghe thấy tiếng động cơ ô tô ở bên ngoài cửa sổ.


Tôi lập tức ngồi dậy, có người ấn tôi nằm xuống và nói khẽ: "Em đừng lên tiếng".


Dưới tia sáng tờ mờ, tôi thấy Tôn Gia Ngộ đi đến bên cửa sổ, anh đứng nhìn ra bên ngoài hồi lâu rồi mở miệng: "Bọn chúng cuối cùng cũng đến đây".


Anh vừa dứt lời, phòng khách đột nhiên vọng đến tiếng kính vỡ và tiếng súng nổ.


Tôi sợ đến mức chân tay mềm nhũn, tôi không nghĩ ngợi lập tức lao về phía anh: "Là ai....người nào...?"


Tôi còn chưa nói hết câu, Tôn Gia Ngộ đột ngột ngồi xổm xuống và kéo mạnh người tôi, tôi mất đà ngồi bệt xuống đất. Sau đó anh lao đến nằm đè lên người tôi.


Tôi nhất thời không hiểu xảy ra chuyện gì, nhưng tôi ngửi thấy mùi thuốc súng khét lẹt và nghe thấy tiếng đạn rít bên tai.


Sau đó là vài tiếng nổ bụp bụp, giống như tiếng pháo trẻ con chơi ngày Tết. Chiếc gương trên bàn trang điểm trong phòng ngủ bị bắn trúng, mảnh vỡ thủy tinh bay tung tóe.


Cơ thể nằm trên người tôi hơi động đậy.


"Gia Ngộ!" Tôi vùng vẫy định ngồi dậy.


"Đừng nhúc nhích". Anh dùng sức ôm chặt người tôi: "Em không muốn sống nữa à?"


"Bọn chúng định làm gì hả?". Tôi vô cùng hoảng sợ.


Tôn Gia Ngộ bịt chặt miệng tôi và nói thì thầm: "Đừng lên tiếng". Giọng nói của anh vô cùng trấn tĩnh.


Đầu óc tôi lùng bùng, tôi nghe lời anh ngậm chặt miệng.


Tôn Gia Ngộ kéo tôi về một góc chết đằng sau tủ quần áo, anh nói nhỏ vào tai tôi: "Không sao đâu, bọn chúng mới chỉ thăm dò thôi, chúng không dám tùy tiện vào trong này".


Quả nhiên phòng bên cạnh lại có tiếng súng nổ và tiếng thủy tinh vỡ, sau đó bầu không khí yên lặng hoàn toàn.


Không cần anh giải thích, tôi cũng đã đoán ra, kẻ ở bên ngoài chắc chắn không phải là cảnh sát.


Tiếng động cơ ô tô ở bên ngoài tắt hẳn. Bốn bề tĩnh mịch đến rợn người, ngoài tiếng sóng vỗ ở phía xa xa không còn một âm thanh nào khác.


Tôi dính chặt người vào bờ tường, toàn thân tôi run lẩy bẩy, tai chỉ nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở dồn dập của bản thân.


Tôi muốn nắm tay anh nhưng tình cờ đụng phải thứ kim loại lạnh lẽo.


Nhờ ánh trăng lọt qua khe cửa, Tôn Gia Ngộ lắp mấy viên đạn vào ổ đạn, tháo chốt bảo hiểm lên nòng súng một cách thành thạo.


Tôi ngây người nhìn gương mặt không rõ ràng của anh, đây không phải là động tác của người mới động đến súng ống, người sử dụng nhiều lần mới thao tác trôi chảy như vậy.


Anh nghiêng đầu, dù trong bóng tối nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ đôi mắt anh, ánh mắt lạnh lùng và tràn ngập sát khí.


Lòng bàn tay và mắt tôi nóng bỏng, trong lòng tôi cảm thấy một nỗi đau rõ rệt. Tôi nhớ đến vết chai trên ngón trỏ tay phải của anh, nhớ đến cảnh tượng chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.


Tôi thu tay về và đưa lên mắt, cố gắng mở to mắt nhưng vẫn không thể phân biệt ra thứ gì. Tuy nhiên, mũi tôi ngửi thấy mùi tanh của máu phảng phất ở đâu đó.


Tôi chợt tỉnh lại từ cơn mơ, túm chặt tay anh và mở miệng hỏi: "Anh bị trúng đạn rồi?"


Tôn Gia Ngộ không trả lời.


Tôi run rẩy sờ soạng người anh. Anh giữ tay tôi lại và suỵt một tiếng: "Bị mảnh thủy tinh vỡ quạc vào, em đừng động đậy có được không?"


Tôi thở dài một hơi, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, lẫn vào đó là tiếng kim loại va chạm lạnh lùng. Có người gõ nhẹ lên lớp lan can bảo vệ bên ngoài cửa sổ, tiếng động tuy nhỏ nhưng vẫn rùng rợn.


Không khí chết chóc bao trùm khiến toàn thân tôi tê liệt, tôi ôm cổ Tôn Gia Ngộ: "Người ở bên ngoài là ai vậy?"


Dù trong bóng tối, tôi cũng cảm nhận thấy khóe miệng anh nhếch lên. Anh hỏi: "Em nghĩ là ai nào?"


"Bọn chúng muốn gì?"


"Vào đây và lấy mạng chúng ta". Anh nói chậm rãi từng từ một, ngữ điệu châm biếm đồng thời vô cùng lạnh lẽo.


Sống lưng tôi lạnh toát, tôi hốt hoảng sờ soạng khắp người: "Di động đâu rồi? Chúng ta báo cảnh sát đi, tại sao anh không báo cảnh sát?"


"Báo cảnh sát?" Anh giữ chặt tay tôi cười chế giễu: "Bảo bối, em quên mất hoàn cảnh của anh sao? Đừng nói là báo cảnh sát, chỉ cần mở máy di động, cảnh sát sẽ đến đây ngay".


Tôi lập tức hóa đá, máu dồn hết lên não. Một ý nghĩ dần hiện lên trong trí óc tôi, tôi hỏi: "Là em dẫn đám người đó đến đây phải không?"


Tôn Gia Ngộ giơ khẩu súng lên nhằm thẳng, anh nói chậm rãi: "Không liên quan gì đến em, bọn chúng sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào mò ra anh. Sớm muộn chúng cũng tìm đến nơi, như thế cũng tốt, cuối cùng anh có thể giải quyết món nợ một lần".


Tôi cúi đầu, dường như mất đi năng lực ngôn ngữ.


Một lát sau Tôn Gia Ngộ lại mở miệng: "Anh luôn muốn để em thoát khỏi những rắc rối này, nhưng không ngờ cuối cùng em vẫn bị cuốn vào. Anh đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng khi không ngăn cản Khâu Vĩ đưa em đến đây".


Tôi ngẩng lên nhìn anh, dưới ánh sáng lờ mờ đôi mắt anh có thứ gì đó sáng lấp lánh.


"Mai Mai, anh xin lỗi". Bao nhiêu tình cảm chứa đựng trong mấy từ đó, ngữ điệu của anh vô cùng thê lương.


Tôi giơ tay sờ mặt anh: "Thà rằng lúc đó chúng ta vĩnh viễn không thoát khỏi cơn bão tuyết". Khoảnh khắc đó thuần khiết biết bao, anh chỉ có tôi, tôi cũng chỉ có anh.


Anh gục mặt vào lòng bàn tay tôi: "Anh xin lỗi".


"Không sao đâu, em không bận tâm. Nếu anh lén lút rời khỏi nơi này mà không nói với em một tiếng, em sẽ hận anh suốt đời, sẽ khinh thường anh suốt đời".


Chương trước | Chương sau

↑↑
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Ám dục (18+) - Thánh Yêu

Giới thiệu: Anh, sở hữu một cuộc sống đẳng cấp, phụ nữ đẳng cấp, quyền lực

09-07-2016 147 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Hạnh phúc không muộn

Hạnh phúc không muộn

Từ ngày chia tay Long, Linh trở nên ít nói hẳn, cô thấy mọi thứ xung quanh như sụp đổ,

28-06-2016
Lời chưa nói

Lời chưa nói

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Đông qua xuân

24-06-2016
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Bên kia giấc mơ

Bên kia giấc mơ

Thành phố mới không náo nhiệt không sầm uất như những ngày tháng trước đây Nhiên

23-06-2016
Dòng chảy

Dòng chảy

(khotruyenhay.gq) Rồi thì cũng đến lúc con nhỏ cần phải biết tất cả mọi thứ bất

26-06-2016
Chiếc rương kính vụn

Chiếc rương kính vụn

- Em thấy hổ thẹn quá! - Người con út rơm rớm nước mắt. - Chính chúng ta đã ép bố

30-06-2016
Dừng lại để yêu...!

Dừng lại để yêu...!

Để yêu thương, không phải là lúc nào cũng là chạy theo và bất chấp, mà đôi khi đơn

23-06-2016