pacman, rainbows, and roller s
Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch

Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 30
5 sao 5 / 5 ( 83 đánh giá )

Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch - Chương 26

↓↓
Tôi có thể thấy tay chân Hàn Lượng đột nhiên cứng nhắc. Anh kinh ngạc nhìn tôi rất lâu, rất lâu, sau đó mới cố gắng nói ra hai chữ, “… Mạt Lị?”

bạn đang xem “Truyền Thuyết Phu Thê Vô Địch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Tôi cảm thấy hình như anh đã đợi giây phút để nói hai chữ này quá lâu, quá lâu rồi… Từng tiếng anh nói ra đều làm lòng tôi thắt lại.

Nước mắt làm mờ tầm mắt của tôi, tôi khóc không thành tiếng.

Cuối cùng thì cả đời tôi phải làm sao mới có thể báo đáp hết người đàn ông này?





“Mạt Lị… Em tỉnh rồi.”

Tôi giật mình một cái, mồ hồi đầm đìa, hệt như vừa thức dậy khỏi cơn ác mộng nhất đời người.

Đập vào mắt tôi là khuôn mặt trẻ trung cùng đôi mắt đẫm lệ của ông xã.

Khuôn mặt ấy còn rất lo lắng.

Tôi thở hắt ra, liều lĩnh nhào vào lòng anh, nép trong đó, khóc không thành tiếng.

“Sao thế? Khó chịu ở đâu?”

Tôi lắc đầu thật mạnh. Trong mũi chỉ có mùi nước sát trùng đặc trưng ở bệnh viện, thoáng nhìn thì thấy vẫn đang là buổi tối, tôi khóc đến mức không ngừng nổi, chỉ ôm anh thật chặt…

Cái giấc mơ kia rất chân thực, chân thực đến mức đáng sợ. Tôi sợ cái cuộc sống không đoán trước được này, nhất là không biết đến khi nào chúng tôi sẽ biến mất…

“Mơ thấy cái gì thế hả?” Giọng nói của anh cực kỳ dịu dàng, hại tôi càng không kìm được nước mắt.

“Em yêu anh…” Tôi nói. Sau đó tôi khóc thút thít rời khỏi lòng anh, gấp gáp nhìn thẳng vào mắt anh, “Em yêu anh, hu hu… Em yêu anh, Hàn Lượng!”

Anh ngoài cảm động còn có chút lo âu, quan sát tôi, cũng vuốt những giọt mồ hôi trên trán tôi, “Thật sự mơ thấy cái gì rồi hả?”

Tôi liên tục gật đầu, sau đó lại liên tục lắc đầu, nghẹn ngào nói, “Sau này, sau này ai dám đánh vào đầu em…” Những giọt nước mắt uất ức của tôi tuôn chảy, “Đập vào đầu em… Em sẽ liều mạng…”

Anh nhẹ nhàng cốc đầu tôi, “Đó là mẹ chúng ta.” Rồi chạm vào bên mặt vừa bị ăn tát của tôi, “Đau lắm không?”

Tôi lắc đầu, nhấc tay anh lên ấn vào ngực mình, làm nũng, “Em đau tim.”

“…” Động tác này vào lúc này thật sự là kinh hãi thế tục, anh đương nhiên sợ làm to chuyện hơn, bèn dịu dàng giải thích, “Anh nhân cơ hội mẹ em đi lấy nước lén vào đó.” Sau đó anh nhíu mày, nghiêm túc nhìn tôi, “Chúng ta quả thật là đã coi nhẹ vấn đề yêu sớm.”

Tôi vặn vẹo đầu, lại nhào vào lòng anh, “Mẹ em có về em cũng không buông anh ra.”

Anh lau những giọt nước mắt trên mặt tôi, cố ý trách móc, “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn khóc như cô bé mười lăm thế hả?” Rồi lại lau những giọt mồ hôi trên cổ tôi, liếc ra ngoài cửa rồi nhìn tôi, “Sao vừa tỉnh đã dính người như thế rồi?” Tiếp theo im lặng, trêu chọc tôi, “Trên ngực cũng chả có mấy lượng thịt.”

“…” Đồ đểu. Tôi mới nín khóc, quyết định hôm nay làm người từ bi, không thèm so đo với anh, nhưng vẫn ôm anh thật chặt, “Hàn Lượng, anh hứa với em, dù có thế nào đi chăng nữa cũng không được rời xa em.”

“Ừ.”

Tôi kiếm được lời hứa này mới buông anh ra, xua xua tay, “Vậy anh đi đi, mẹ em sắp về rồi.”

Anh hôn tôi một cái nhanh như chớp, nói thầm vào tai tôi, “Anh cũng yêu em.”

Tôi không kìm được nước mắt, gật gật đầu, “Em biết mà.”

Em biết.

Ông xã lúc này cũng vội nhưng cũng không nỡ buông tôi ra, bấm đốt ngón tay tính thời gian, lại quay đầu nhìn tôi một cái mới đi ra ngoài. Tôi thấy đứa bé nằm giường bên cạnh cứ nhìn tôi chăm chằm.

Sau đó mẹ tôi nghi ngờ nhìn hướng Hàn Lượng vừa đi, cầm ấm nước bước vào.

Tôi vừa thấy bèn “oa oa” khóc, to đến kinh thiên động địa, cực kỳ khổ sở hô lên, “Mẹ..! Mẹ đánh làm con đau muốn chết rồi!!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Kiều Thê 19 Tuổi

Kiều Thê 19 Tuổi

Anh là một quân nhân anh tuấn khí phách, phụ nữ si mê anh còn nhiều hơn cả sao trên

23-07-2016 9 chương
Rùa học bay

Rùa học bay

Trong lùm cỏ, một chú Rùa đang ra sức tập bay. Một chú chim Sẻ bay ngang qua thấy thế

24-06-2016
Như tiếng dương cầm

Như tiếng dương cầm

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được

28-06-2016
Đôi cánh thiên thần

Đôi cánh thiên thần

Các bạn nhỏ vây quanh lấy cậu, hết bạn này đến bạn khác sờ vào "đôi cánh" ấy.

01-07-2016
Ai cho ta hạnh phúc?

Ai cho ta hạnh phúc?

Với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không

30-06-2016
Con cáo và con cò

Con cáo và con cò

Trong 1 lần, con cáo và con cò đã có cuộc ghé thăm nhau và chúng dường như rất thân

24-06-2016